Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GẢ CHO VAI ÁC

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh mắt ta sáng lên.

Hắn đã thẳng thắn như vậy, ta cũng không vòng vo nữa.

“Phu quân trong triều giữ chức quan gì? Một năm bổng lộc bao nhiêu?”

“Chàng nói thật với ta đi, sau này ta mới tiện quản gia.”

Hắn khựng lại một chút, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nói năng cũng có phần mơ hồ:

“Chỉ là quan nhỏ thôi, canh giữ cổng thành… e là sẽ khiến phu nhân thất vọng.”

Nghe vậy, ta không những không thất vọng, mà còn cảm thấy yên tâm hơn đôi chút.

Hạ nhân Nguyễn gia bàn tán, đều nói Tạ công t.ử là bùn nhão không trát được tường, chỉ là một chức quan bé như hạt vừng.

Thảo nào hạ nhân trong phủ đều ấp a ấp úng.

Là sợ ta biết rồi sẽ chê hắn sao?

Ánh mắt ta nhìn hắn dịu lại, thêm mấy phần cảm thông:

“Không sao cả! Quan nhỏ cũng tốt.”

“Chàng còn trẻ, nhất thời lạc lối, sau này chuyên tâm đọc sách, vẫn còn cơ hội thăng tiến.”

Khóe môi mỏng của hắn hơi cong lên, nắm lấy mu bàn tay ta:

“Đa tạ phu nhân không chê bai.”

Khi ta đứng dậy bưng bát canh cho hắn, đột nhiên để ý thấy trên y phục hắn có vết m.á.u đã khô.

Miệng ta vô thức hỏi:

“Canh giữ cổng thành cũng phải động tay động chân với người khác sao? Chẳng phải là một chức quan nhàn hạ ư?”

Tạ Uyên liếc nhìn vết m.á.u bẩn trên vạt áo mình, nhếch môi nở nụ cười nhàn nhạt.

“Máu trên người này là do ta đ.á.n.h nhau với người ta ở sòng bạc cùng đám hồ bằng cẩu hữu, không cẩn thận dính phải.”

“Đợi chúng ta thành thân rồi, ta sẽ chú ý hơn, không lui tới những nơi đó nữa.”

“Còn về bổng lộc…”

“Bất kể bao nhiêu, đều sẽ giao cho phu nhân quản lý.”

Hắn ngoan ngoãn như vậy, ta lại thấy ngại ngùng, không tiện truy hỏi thêm nữa.

Trước khi rời đi, ánh mắt Tạ Uyên lướt qua người ta:

“Ngày mai vừa hay được nghỉ, ta sẽ dẫn phu nhân dạo phố, mua sắm chút đồ dùng cho hôn sự.”

9

Ta cúi đầu nhìn lại y phục trên người mình, liền hiểu ra.

Vị phu quân sắp cưới này, hóa ra thật sự rất chu đáo.

Ta từ Nguyễn gia sang đây, trên người chỉ mặc đúng một bộ hỷ phục.

Hôn lễ ở hỷ đường không bái thành, hỷ phục đương nhiên cũng chẳng thể ngày ngày mặc.

Đại phu nhân lấy cớ ta và đích tỷ đã đổi hôn sự, ta gả tốt còn đích tỷ gả kém, nên đem phần lớn hồi môn của ta bù sang cho đích tỷ.

Những thứ ta mang tới kinh thành, đều là vài món đồ cũ của Nguyễn gia, đến cả y phục cũng là mặc lại đồ đã cũ.

Nghĩ đến việc thành thân tốn kém không ít.

Chức quan của Tạ Uyên không cao, bổng lộc một năm cũng chẳng bao nhiêu.

Lên đến phố Trường An, ta lựa đi lựa lại, đều chọn những thứ thực dụng, giá cũng không quá đắt.

Trong lòng còn hớn hở nghĩ, ta đúng là người biết vun vén cuộc sống.

……

Cẩm Y Vệ lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Tạ Uyên, ôm theo một đống đồ ta vừa chọn xong.

Tạ Uyên rũ mắt, liếc rất nhanh một lượt, ngón tay thon dài chỉ vào mấy món.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-vai-ac/5.html.]

“Cái này, với cái này thì giữ lại.”

“Những thứ khác đều trả về, đổi cho nàng loại tốt nhất.”

Mua sắm cả một buổi sáng, Tạ Uyên cũng không vội, cũng không giục ta, chỉ thản nhiên dựa bên cửa, chờ ta chọn xong.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Chỉ là kỳ quái thật.

Vì sao từ lúc Tạ Uyên đứng ở cửa, trong tiệm lại tự động dọn sạch, không còn một ai nữa…

Ngay cả chưởng quỹ cũng trở nên run rẩy, chủ động pha trà cho Tạ Uyên.

“Phu quân, trả tiền!”

Ta vẫy tay về phía cửa, gọi một tiếng.

Chưởng quỹ như thấy quỷ, trừng to mắt.

“Tạ đại nhân là phu quân của cô nương sao?”

“Tiền này không cần trả nữa!”

Chưởng quỹ cười đến mức cả khuôn mặt đầy nếp nhăn cũng giãn ra.

Ngay dưới mí mắt của Tạ Uyên, ông ta run run nặn ra một nụ cười:

“Cô nương thật có mắt nhìn… chọn trúng Tạ đại nhân…”

Hả? Sao ta lại cảm thấy ông ta đang nói mát vậy.

Tạ Uyên lạnh nhạt ném xuống một tờ ngân phiếu, kéo ta rời khỏi tiệm may.

Nếu nói chỉ một tiệm có chưởng quỹ thái độ kỳ quái.

Vậy thì cả một con phố này, chưởng quỹ nào nhìn Tạ Uyên cũng giống như chuột thấy mèo…

Vậy thì chắc chắn phu quân của ta có vấn đề rồi!

Lên xe ngựa xong, ta nhìn chằm chằm Tạ Uyên đang ngồi bên mép giường xe, chậm rãi lại gần.

Vươn tay xoa lên gò má trắng như ngọc của hắn.

Kéo đôi môi đang căng cứng kia cong lên một chút ý cười.

Tạ Uyên: “……”

“Nàng không sợ ta sao?”

Ta thấy lạ: “Sợ chàng? Phu quân sẽ c.ắ.n người à?”

Hắn khẽ nhếch môi: “Còn đáng sợ hơn c.ắ.n người.”

“Vậy ta cũng không sợ!”

“Bởi vì phu quân của ta không giống như trong lời đồn. Bọn họ đều nói ngươi là kẻ ăn chơi trác táng không làm nên trò trống gì, là công t.ử bột tầm thường vô vị.”

Ta nhìn vòng eo rắn chắc dưới bộ phi ngư phục của hắn, thật sự thèm thuồng, nhịn không được tiến lại gần, áp sát vào người hắn.

Tạ Uyên cứng đờ trong chớp mắt, đứng im bất động như một cái ghế hình người, mặc cho ta tựa vào lòng hắn, tay cũng dán lên eo hắn.

“Chàng không ỷ thế h.i.ế.p người.”

“Tiền nên trả, chàng trả không thiếu một phân.”

“Phu quân của ta là người tốt, vì sao ta phải sợ chàng?”

Rất lâu sau, Tạ Uyên u ám nhìn chằm chằm vào mặt ta, sắc đen trong đáy mắt lóe lên rồi biến mất.

“Nàng là người đầu tiên nói ta là người tốt.”

“Câu này đã nói ra rồi, cả đời không được đổi!”

10

Trở về Tạ phủ, ta kiểm kê những thứ đã mua, nhiều đến mức đầy hẳn một xe lớn.

Vải bông ta mua, đã bị đổi thành lụa tơ.

Trâm bạc cũng biến thành trâm vàng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GẢ CHO VAI ÁC
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...