1
Hôm ấy, theo tiểu thư đưa thuốc tránh thai, bên trong vẫn chưa kết thúc.
Chúng ta đứng ngoài thiên điện, lặng lẽ nghe ngóng.
Đợi thanh âm dần lắng xuống, ta liền đẩy cửa bước vào.
Sau bình phong, Kê Hào khoác áo ngoài, quỳ dưới đất, hầu hạ nam nhân xỏ giày.
Nam nhân ngồi trên tháp, chính là phu quân của tiểu thư , Đại công tử Tạ gia, Tạ Như Tùng.
Hắn ngẩng đầu, khóe mắt liếc về phía Kê Hào, trong mắt tràn đầy chán ghét.
Đến khi thấy thê tử vào, nét mặt hắn tức thì giãn ra:
"Phu nhân đến sớm."
Tiểu thư bước đến, bộ dạng e lệ duyên dáng:
"Thiếp xin thỉnh an phu quân."
Sau khi chào hỏi xong xuôi, Tạ Như Tùng chỉnh tề y phục, rời khỏi phòng.
Kê Hào vẫn quỳ đó, chờ Ngô ma ma bưng một bát thuốc đen đặc tới, tận mắt nhìn nàng uống sạch.
Sau đó, nàng dập đầu tạ ơn phu nhân ban thuốc.
Tiểu thư chỉ khẽ phẩy tay:
"Được rồi, lui xuống làm việc đi."
Nàng cung kính lui ra, mắt nhìn xuống đất, khiêm nhường đến cực độ.
Ta lặng lẽ dõi theo, trong lòng như có tảng đá chắn ngang.
Kê Hào đã miệng lở loét, mắt đỏ ngầu ,
Đó là triệu chứng của nhiễm độc thủy ngân mạn tính.
Ở thời đại này vốn chẳng có thứ gọi là thuốc tránh thai.
Hết bát này đến bát khác, trong đó đều là thủy ngân và thạch tín.
Ngày trước xem phim cung đấu, cứ tưởng hồng hoa là thứ thần dược tránh thai phá thai, nhưng thực ra cổ nhân làm gì có tiên dược ấy. Huống hồ, ở thời này, hồng hoa quý giá vô cùng, sao có thể để bọn hạ nhân dùng.
Ta do dự một lát, nhẹ nhàng khuyên nhủ:
"Thuốc tránh thai hại thân, thân thể Kê Hào đã không còn chịu nổi."
Tiểu thư chẳng mảy may để tâm:
"Chứ sao nữa? Chỉ là một đứa thông phòng, lẽ nào lại khiến phu quân chịu thiệt?"
"Nữ nhân lấy sắc hầu người, vốn là tiện mệnh. Nàng ta đã chọn con đường này, thì kết cục nào cũng là gieo gió gặt bão."
Ta chỉ biết câm lặng.
Rõ ràng nàng với ta cùng đến từ một nơi, vậy mà lại dung nhập vào thời đại này đến lạ kỳ.
Thậm chí có lúc còn nhiệt tình gìn giữ lễ pháp tôn ti hơn cả những người sinh ra trong xã hội này.
Làm nha hoàn bên cạnh nàng, may mắn là từ đầu ta đã giấu đi thân thế thật của mình.
2
Tiểu thư tên là Hàn Triệu Vân, ái nữ của đại học sĩ nội các.
Nàng và Tạ Như Tùng môn đăng hộ đối, ngay cả tên cũng xứng lứa vừa đôi.
Từ khi thành thân đến nay, tình cảm hai người mặn nồng.
Một người ngủ với nha hoàn, một người ép người ta uống thuốc, phối hợp vô cùng ăn ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gio-lanh-phu-tham-vien/123.html.]
Ban đầu bên cạnh Đại công tử Tạ gia còn vài thông phòng nhan sắc hơn người, nhưng từ khi tiểu thư vào cửa, không ưa mắt, bèn cho người bán sạch.
Sau khi biết chuyện, hắn chỉ nhàn nhạt nói một câu:
"Vậy cũng tốt, ta vốn chẳng thích nữ nhân diễm lệ."
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Về sau, vì trưởng bối trong tộc có lời dị nghị, để tránh mang danh ghen tuông, Hàn Triệu Vân bèn chủ động chọn lại hai nha đầu tướng mạo tầm thường.
Hôm khai diện, Tạ Như Tùng đích thân ban tên: Kê Hào, Áp Hào.
Ý là, dù thu nhận hai người này, trong mắt hắn cũng chẳng khác gì vật dụng.
Hành động này khiến mọi người khen ngợi hắn biết tôn trọng chính thê, không tham mê nữ sắc, là người chồng kiểu mẫu.
Hàn Triệu Vân cũng trở thành đối tượng được nhóm mệnh phụ kinh thành ngưỡng mộ.
Ngày thường họp mặt nữ quyến, nàng thường chia sẻ bí quyết trị thông phòng, quản lý nội trạch.
"Chỉ cần phu quân kính trọng, yêu thương ngươi, thì dẫu có vài món đồ chơi, cũng chẳng ra khỏi lòng bàn tay ngươi đâu."
Khi có khuê mật bị trượng phu nuôi ngoại thất, nàng lại khuyên:
"Thiếp là quán trọ, nàng mới là nhà. Quán trọ dẫu tốt, cũng có ngày hắn trở về nhà."
Những lời như thế, khiến bao người tán dương rối rít.
Các mệnh phụ thi nhau ca ngợi nàng tỉnh táo, thông tuệ, có đại trí.
Còn ta… chẳng thể hiểu nổi ,
Một linh hồn lớn lên dưới lá cờ đỏ, rơi vào kho hàng mục nát bốc mùi của cổ đại, vậy mà lại sống ung dung như chuột tìm thấy cống rãnh.
3
Hầu hạ xong bữa trưa của Hàn Triệu Vân, ta liền đến thăm Kê Hào.
Dạo gần đây, nàng thường chóng mặt đau đầu, đêm không ngon giấc, thân thể gầy rộc đi thấy rõ.
Ta biết, đó đã là biểu hiện của trúng độc ở mức trung bình.
Ở thời hiện đại, người ta thường dùng natri dimercaptopropanesulfonate để giải độc thuỷ ngân.
Nhưng nơi này không có máy móc, càng không thể điều chế ra thuốc ấy.
Ta lực bất tòng tâm.
Chỉ đành ngày ngày đưa đến chút trà hoa giúp tiêu độc, hiệu quả tuy nhỏ nhoi, cũng còn hơn không.
Kê Hào ăn bánh ngọt, uống trà, khuôn mặt rạng rỡ như hoa nở:
“Cảm ơn tỷ, Tố Mai tỷ thật tốt với muội.”
Nàng chỉ mới mười lăm tuổi, trong ánh mắt vẫn còn vẹn nguyên vẻ ngây ngô của thiếu nữ.
Tóc vì thiếu dinh dưỡng mà xơ xác vàng vọt, vóc dáng cũng nhỏ bé gầy gò.
Ta hỏi nàng, vì sao lại bằng lòng làm thông phòng?
Nàng đáp:
“Phụ thân muội mất sớm, mẫu thân một mình nuôi ba đứa em nhỏ, chẳng dễ gì. Làm người trong phòng của công tử, mỗi tháng muội có thêm năm trăm văn, muội chỉ muốn giúp chút cho gia đình.”
“Muội từng nghĩ đến chuyện rời khỏi phủ chưa?”
Nàng lắc đầu: “Muội lớn lên bên công tử, chưa từng biết bên ngoài thế nào. Nếu bị bán ra ngoài, chưa chắc đã sống khá hơn trong phủ. Bây giờ ăn no, lại có tỷ chăm lo cho muội, muội đã mãn nguyện lắm rồi.”
Tiểu cô nương nhe răng cười, hàm răng không được đều đặn, khuôn mặt đen nhẻm gầy guộc lại hiện lên đôi lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Chính là nàng , thông phòng mà Hàn Triệu Vân gọi là hạ tiện tự nguyện.
Trong lòng ta trăm mối ngổn ngang.
--------------------------------------------------