28
Còn chưa đợi đến ngày ta xuất giá, Tạ phủ đã đón một trận xét nhà từ Đại Lý Tự.
Tạ Như Tùng bị cáo tham ô ngân khoản cứu tế, bị cách chức, bắt giam điều tra.
Khi quan binh đến khám nhà, trong kho phủ phát hiện hai trăm lượng bạc có khắc ấn triều đình.
Tạ Như Tùng hai mắt trừng trừng, không dám tin:
“Không thể nào! Rõ ràng ta đã...”
Rõ ràng số bạc tham ô kia hắn đã đưa vào tiệm cầm đồ ngầm, không hề nhập phủ.
Thế thì tại sao trong kho lại có bạc khắc ấn của triều đình?
Quản sự bên cạnh rụt rè lên tiếng:
“Số bạc ấy hình như là quà cảm tạ mà Hầu phủ Lâm Giang ban cho cô nương nhà ta năm đó... là do thiếu phu nhân ra lệnh nhập vào kho phủ.”
Quà tạ ân từ phu nhân Hầu phủ là cả một rương lớn, bạc nằm ở đáy rương.
Hàn Triệu Vân lo ta nổi lòng tham, liền ra lệnh chuyển cả rương vào kho, thậm chí còn chẳng buồn kiểm tra.
Nào ngờ đâu, đó lại là loại quan ngân , bạc triều đình nghiêm cấm dân thường sử dụng.
Hai trăm lượng, không phải số lớn, nhưng tư tàng quan ngân là tội nghiêm trọng.
Lại thêm vụ án bạc cứu tế thất lạc lần này, quan ngân xuất hiện trong phủ, chính là bằng chứng không thể chối cãi.
Nói ra... cũng nhờ phu nhân tham lam cay nghiệt, số bạc kia mới có thể thuận lợi vào được kho Tạ phủ.
Tạ Như Tùng giận dữ đến mức bạo phát, vung tay tát thẳng vợ một cái.
“Đồ đàn bà ngu xuẩn hại ta!”
Hàn Triệu Vân bị đánh đến choáng váng, quỳ rạp xuống đất ôm lấy chân phu quân.
“Phu quân, thiếp không cố ý... thiếp nào biết Hầu phu nhân thưởng cho một nha đầu lại là bạc quan chứ…”
Nàng ta đột nhiên như sực nhớ ra điều gì, từ dưới đất bật dậy nhào tới chỗ ta, điên loạn đ.ấ.m đá:
“Đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi cứu người, thì làm gì có lắm chuyện rắc rối thế này…”
Lần này, ta không nhẫn nhịn nữa, nhấc chân đá nàng ta văng ra.
Nàng ta ngã sõng soài như chó cạp đất:
“Ngươi dám đá ta? Ngươi phản rồi hả? Con tiện nhân kia...!”
Nàng còn muốn lao đến, thì bị quan binh vừa đến kịp giữ chặt.
Tạ Như Tùng lúc bị áp giải ra ngoài vẫn gào lên:
“Hầu phủ hại ta! Rõ ràng đã nói chia hai tám phần, nay chuyện bại lộ lại đẩy ta làm dê thế mạng…”
29
Thế thân... là không thể thế nổi rồi.
Dưới lời khai cấu kết của hắn, Hầu phủ Lâm Giang rất nhanh cũng bị tra ra, rồi bị giam vào ngục.
Tất cả là theo đúng ước hẹn giữa ta và Hầu phu nhân.
Nàng dùng danh nghĩa cảm tạ, đưa số bạc tang chứng vào Tạ phủ.
Lấy Tạ phủ làm đầu mối, kéo ra cả ổ bùn nhơ, khiến phu quân của nàng dính vào lao lý.
Còn chuyện Hầu gia tiến cử Tạ Như Tùng, vốn chẳng phải vì báo ơn cứu mạng gì.
Mà là muốn tìm một quân cờ thu lợi, đến lúc nguy cấp thì đẩy ra làm kẻ chịu tội thay.
Cái gọi là “báo ân”, thực chất chỉ là trò tự mình đa tình.
Phàm là vợ con nhà lành, sao có thể đang mang thai lại bị thổ phỉ bắt cóc suốt hàng chục ngày không ai tới cứu?
Trừ phi, có người không muốn nàng sống sót trở về.
Quả là con sói đội lốt người.
Thế nên, ta và Hầu phu nhân, kẻ g.i.ế.c phu quân, kẻ diệt chủ nhân, xem như cùng chung chí hướng, bắt tay hợp tác.
Nay thì... lưới đã thu về.
30
Sau khi bị khám nhà, Tạ phủ trở nên tan hoang hỗn độn.
Sau khi quan binh rút đi, ta bắt gặp Doãn Dật giữa sân viện đổ nát.
“Tạ gia xảy chuyện... có liên quan đến cô không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gio-lanh-phu-tham-vien/282930.html.]
Chàng bước tới, sắc mặt ngưng trọng.
“Công tử nói đùa rồi, một nha đầu như ta thì có bản lĩnh gì chứ?”
Ta cúi người hành lễ, chuẩn bị rời đi.
Sau lưng, giọng nói kia chậm rãi vang lên:
“Nửa năm trước, cô và Hầu phu nhân phủ Lâm Giang gặp nhau tại trà lâu Duyệt Lai, trò chuyện suốt nửa canh giờ. Ba ngày sau, biểu huynh ta nhận chức phụ trách cứu tế.”
Chân ta khựng lại.
Toàn thân chợt căng cứng, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Chàng vòng ra trước mặt ta, ánh mắt sâu lắng rơi xuống.
“Sắc mặt tái nhợt thế này… xem ra là thật.”
Ta nhắm mắt, thở ra một hơi dài.
“Vậy thì sao? Công tử muốn xử trí ta, báo thù cho Tạ gia ư?”
Giãy giụa đến bây giờ, hóa ra vẫn không thoát khỏi số mệnh?
Nếu phải chết... không biết có thể trở về không?
Chàng lại bước gần thêm mấy bước, bóng dáng phủ xuống đỉnh đầu ta.
“Ta chỉ muốn biết, vì sao cô lại làm vậy?”
Vì sao?
Ta mở mắt, nhìn thẳng vào chàng, trả lời rõ ràng:
“Vì ta là người. Ta, Thu Cúc, Kê Hào, Áp Hào... cũng như công tử, như biểu huynh biểu tẩu của công tử, đều là người sống bằng xương bằng thịt.
“Tính mạng chúng ta không thấp kém hơn các người. Tính mạng các người cũng chẳng cao quý hơn chúng ta. Biểu huynh của công tử vì thỏa dục mà làm nhục nha hoàn, hắn đáng chết. Biểu tẩu vì lấy lòng phu quân mà đưa nha đầu uống thủy ngân, nàng cũng đáng chết. Phu thê bọn họ vì tư dục mà chà đạp sinh mạng, phẩm giá người khác, đều đáng chết.”
Ta nói xong.
Tứ phía lặng im.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Gió cuốn lá khô, rơi đầy mặt sân tiêu điều.
Chàng lặng đi hồi lâu, ánh mắt phức tạp:
“Ta từng nói, nếu cô ở đây không sống yên, ta có thể đưa cô…”
“Đưa ta đi sao?”
Ta cười khẩy.
“Hôm nay muốn đưa đi, mai lại muốn đón về, chẳng khác gì cái tên ta, thứ tùy tiện muốn là có.”
“Ta chưa từng nghĩ như vậy.”
Không còn quan trọng nữa.
Có lẽ chàng không giống Tạ Như Tùng.
Ánh mắt chàng nhìn ta, ôn nhu, dịu dàng, thậm chí có chút tôn trọng.
Nếu ta ở bên chàng, có lẽ sẽ không bị ép buộc, cũng không bị chuốc thuốc.
Chàng sẽ đối đãi ta tử tế, sớm tối bên nhau, lâu ngày sinh tình.
Nhưng... chính điều đó mới là đáng sợ nhất.
Ta sẽ lạc lối, sa đọa, tê liệt. Rồi dần dần... quên đi nơi ta từng đến, quên đường về.
Quên rằng, ta từng là một thiếu nữ sinh ra dưới cờ đỏ, có tiền đồ rực rỡ, lẽ ra phải mọc cánh, tung bay muôn trượng.
Ta sẽ trở thành một Hàn Triệu Vân khác, tự đắc vì được yêu, vì có thể ỷ vào sủng ái mà chà đạp người khác.
Nhưng ta vốn không nên như vậy.
Phụ nữ thiên hạ, cũng không nên như vậy.
Lúc rời đi, chàng thất hồn lạc phách.
Câu cuối ta nghe được là:
“Ta sẽ không làm khó cô. Bảo trọng.”
--------------------------------------------------