7
Kê Hào mất chưa được mấy ngày.
Áp Hào cũng gặp họa.
Nàng lén đến nhờ nhị công tử phòng bên nhận nàng làm thị thiếp.
Nhị công tử Tạ gia nổi tiếng trăng hoa, trong phòng đầy tì thiếp.
Song lại rộng rãi, đối xử với hạ nhân không tệ.
Nếu được hắn thu nhận, ít ra cũng không phải uống canh thủy ngân.
Vốn dĩ chuyện cầu một nha đầu là việc thường ở phủ.
Thế nhưng Hàn Triệu Vân lại cho là phản chủ.
Giữa sân, gậy trúc vụt xuống người Áp Hào từng nhát một, m.á.u thịt be bét.
“Đã biết ngươi là thứ không an phận, một đứa nô tỳ hạ tiện mà cũng vọng tưởng câu dẫn nhị công tử, đúng là ăn cây táo rào cây sung!”
Áp Hào vừa khóc vừa kêu: “Phu nhân tha mạng, nô tỳ chỉ là muốn sống, không muốn c.h.ế.t như Kê Hào!”
Vừa nghe đến tên Kê Hào, Hàn Triệu Vân càng thêm chán ghét:
“Ngươi nói nhảm gì đó, con nha đầu ấy chẳng qua số không tốt, ta từng bạc đãi nó hồi nào?”
“Nếu ngươi thích câu dẫn đàn ông như thế, thì để ngươi tha hồ mà câu dẫn!”
Nàng ra lệnh đánh Áp Hào hai mươi trượng, sau đó bán vào kỹ viện.
Trút giận xong, ánh mắt nàng đảo qua đám người trong sân.
“Thấy rồi chứ? Đây là kết cục của kẻ phản chủ!
“Kẻ làm nô tài phải có dáng nô tài, quân muốn thần chết, thần không thể không chết. Chủ đối với nô tỳ cũng vậy, thưởng là thưởng, phạt cũng là thưởng. Đã hiểu chưa?”
Đám tì nữ, ma ma đều cúi đầu vâng dạ.
8
Hai tì thiếp nối nhau gặp nạn, việc này náo động đến mức kinh động cả mẫu thân của Tạ Như Tùng , Tạ phu nhân.
Trong buổi thỉnh an, bà quở trách Hàn Triệu Vân:
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Tạ gia ta từ trước đến nay đối đãi tử tế với hạ nhân, ngay trong tháng Giêng mà suýt xảy ra hai mạng người, truyền ra ngoài không biết sẽ bị bàn ra tán vào thế nào!”
Sợ bị mang tiếng ghen tuông, Hàn Triệu Vân rốt cuộc chuyển ánh mắt về phía ta.
“Đông Mai, ngươi có bằng lòng hầu hạ thiếu gia không?”
Mi mắt ta khẽ giật, lòng dâng đầy sợ hãi.
Chưa kịp mở miệng, đã nghe nàng ung dung nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gio-lanh-phu-tham-vien/789.html.]
“Ngươi là nha hoàn hồi môn của ta, nếu không muốn, ta cũng không miễn cưỡng.
“Chỉ là tuổi tác cũng đã đến, cứ mãi lỡ làng cũng không hay. Mấy hôm trước, Triệu ma ma nhờ ta làm mối cho con trai bà ta, ta thấy Triệu Đại kia cũng là người khá.”
Người nàng nói , Triệu Đại , là con trai quản sự trong phủ, khoảng ba mươi tuổi, nổi tiếng là kẻ nghiện cờ bạc.
Nhìn nụ cười lúc này của nàng, lòng ta chỉ cảm thấy trào phúng.
Nàng quả thật nhân từ biết bao.
Rõ ràng là cho ta quyền lựa chọn, phải không?
Cũng giống như khi xưa từng cho Kê Hào quyền chọn lựa vậy.
Thật nực cười biết bao khi người đời sau vẫn cho rằng làm thiếp, làm thông phòng là tự mình đọa lạc.
Ngay cả người thời pháp trị có thân phận tự do cũng chưa chắc có quyền từ chối làm thêm giờ.
Cớ gì lại nghĩ một nha đầu bị bán thân, ghi vào sổ nô, lại có cái gọi là "quyền lựa chọn"?
Ta rũ mi, hít sâu một hơi: “Tất cả xin tiểu thư định đoạt.”
9
Đến tối, Tạ Như Tùng trở về, nghe nói chuyện sẽ “khai diện” cho ta.
Ta thấy rõ ánh mắt hắn khi liếc nhìn ta thoáng lóe sáng, song lại nhanh chóng trở về vẻ kiêu căng cùng chán ghét thường thấy.
Như thể miễn cưỡng, hắn nói:
“Mọi sự cứ để phu nhân làm chủ.”
Hàn Triệu Vân rất hài lòng với phản ứng ấy, cười dịu dàng, thuần hậu:
“Đã là người của phu quân, cái tên cũng phải đổi, gọi thế nào thì tốt nhỉ?”
Nam nhân kia không chút do dự, buông lời:
“Đã có Kê Hào, Áp Hào, vậy thì cái này gọi là Trư Chông đi, đều là bút lông hảo hạng cả.”
“Thật là cái tên hay, phu quân quả là tinh tú văn chương hạ phàm, lấy tứ bảo văn phòng mà đặt tên, lại phân biệt được bao nhiêu hoa văn tinh xảo!”
Nàng càng cười tươi, đập bàn khen ngợi thật lòng:
“Trư Chông, còn không mau tạ ơn chủ tử?”
Ta siết chặt nắm tay, ngón tay bấu sâu vào lòng bàn tay.
“Tạ công tử ban tên.”
Đêm đó, vị công tử nho nhã như ngọc, cùng vị chính thê hiền đức rộng lượng, trong tiếng cười nói đầy mật ngọt, đã định đoạt tên họ và vận mệnh của ta.
Bọn họ cầm sắt hòa hợp, khiến người ngoài hâm mộ không thôi.
--------------------------------------------------