1
"Đây là con trai tôi, Hạo Hạo, thằng bé rất thích cô đấy."
Nụ cười của bà chủ, chị Trần, khiến tôi nổi hết da gà.
Không đợi tôi kịp phản ứng, cô ta đã đẩy người nộm vào lòng tôi.
Một luồng khí lạnh buốt từ đầu ngón tay xộc thẳng lên não.
Tôi không ngờ, cơ thể nó lại mềm mại đến vậy.
Tôi sợ hãi rụt tay lại, suýt chút nữa làm rơi người nộm xuống đất.
Chị Trần rõ ràng có chút không vui, cô ta vội vàng đỡ lấy nó:
"Đừng sợ, Hạo Hạo nhà tôi ngoan lắm."
Hình nộm mỉm cười, bất động.
Chị Trần ôm người nộm an ủi:
"Hạo Hạo không bị ngã chứ? Chị ấy không cố ý đâu."
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt mà như ngồi trên đống lửa, mồ hôi lạnh túa ra.
Vội lấy cớ đi vệ sinh để gọi điện cho bên trung gian:
"Anh Vương, việc này em không làm được, em sợ."
Đầu dây bên kia ngớ người ra:
"Em nói vậy là sao hả, em gái?"
Tôi tuôn một tràng về người nộm cho anh Vương nghe.
Anh Vương nghe đến nửa chừng thì không nhịn được cười:
"Em gái, em nghe anh nói này."
"Gia đình này là người giàu có đàng hoàng, vài năm trước con trai họ gặp tai nạn xe hơi qua đời, bà chủ không chịu nổi cú sốc nên đã làm một người nộm để ở bên cạnh."
"Anh lo em sợ nên không nói trước với em."
"Em cứ làm tốt công việc của mình đi, tiền thì anh sẽ không bớt của em đâu."
Anh Vương sợ tôi không tin, vừa cúp máy đã gửi cho tôi một tin tức.
Tin tức hiển thị thông tin về một vụ tai nạn xe hơi.
Một cậu bé mười hai tuổi bị xe tải chở rượu cán qua ngay cổng trường, tử vong tại chỗ.
Bên dưới là ảnh của Hạo Hạo.
Một cậu bé mập mạp, nhe răng cười toe toét nhìn vào ống kính.
Giống hệt người nộm trong lòng chị Trần.
2
Người tôi c.h.ế.t lặng.
Lúc này, anh Vương gửi tin nhắn thoại.
Anh ta bảo tôi đừng có gây rối, phải làm việc theo hợp đồng, nếu không sẽ phải đền gấp đôi tiền vi phạm hợp đồng cho anh ta.
Đơn hàng này là năm mươi nghìn, nếu tôi hủy bỏ, tôi sẽ phải đền anh Vương một trăm nghìn.
Thế nhưng, làm gia sư cho một người nộm thì thật quá hoang đường.
Tôi lập tức muốn tìm chị Trần để hỏi cho ra nhẽ.
Nhưng vừa bước ra khỏi phòng, tôi lại do dự.
Dì Lý, đồng nghiệp đã dẫn dắt tôi, từng nói rằng bà ấy gặp rất nhiều khách hàng kỳ quái.
Bảo rằng gặp phải tình huống như vậy thì không được hỏi nhiều, người ta nói sao thì cứ làm vậy thôi.
Hỏi han quá nhiều sẽ dễ bị khiếu nại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hinh-nom/chuong-1.html.]
Lúc này, chị Trần ôm người nộm đi tới.
Cô ta dúi người nộm vào tay tôi, nói:
"Cô cứ đưa Hạo Hạo về phòng trước đi."
Tôi nhìn người nộm đó, cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Cắn răng nhận lấy, tôi cố nén sự khó chịu đi về phía căn phòng cuối hành lang.
Chị Trần đi theo đến cửa, nói với tôi:
"Trên bàn học của Hạo Hạo có đặt quy định dành cho gia sư, cô nhất định phải thực hiện nghiêm túc."
Nói xong, chị Trần đóng sầm cửa lại.
Bốn phía chìm vào một màn tối đen như mực.
Tôi chợt nhận ra, căn phòng này lại không có cửa sổ.
Căn nhà kiểu gì mà lại không có cửa sổ chứ?
Trong đầu tôi chợt hiện lên khái niệm "phòng tro cốt" rất hot trên mạng mấy năm trước.
Người ta nói đó là để chặn dương khí, tụ âm khí.
Rốt cuộc hình nộm con búp bê có gì kỳ lạ?
Tại sao lại phải cho nó ở một căn phòng như vậy?
Càng nghĩ càng sợ, tôi vội vàng sờ tường tìm công tắc.
"Tách tách."
"Tách tách."
Kỳ lạ thật.
Đèn bị hỏng rồi.
3
Lưng tôi nổi lên một luồng khí lạnh.
Ngay lúc này, bên tai tôi truyền đến một tiếng khẽ khàng:
"Hi hi."
Âm thanh rất nhỏ.
Cả người tôi như bị điện giật, dùng sức quăng mạnh người nộm đang ôm trong lòng ra.
Sau đó quay người định mở cửa.
Nhưng giây tiếp theo, trong phòng có ánh sáng.
Chiếc đèn bàn trên bàn tự động bật sáng.
Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng căn phòng.
Tôi nhìn thấy người nộm vừa bị tôi quăng ra, lúc này lại đang ngồi ngay ngắn trên giường.
Nó đang dùng đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm vào bức tường.
"Hi hi."
"Hi hi."
"Hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi hi.”
Tôi sởn tóc gáy, sợ đến mức vọt ra khỏi cửa.
Ở hành lang, tôi gặp chị Trần, cô ta cau mày hỏi:
"Sao thế Tiểu Lưu?"
Tôi hổn hển nói:
"Búp bê...Búp bê vừa nói chuyện!"
Chị Trần vừa nghe xong, trên mặt đã lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.
--------------------------------------------------