Nó lướt qua bụng đi thẳng đến trước mặt tôi.
"Đồ ngốc!"
"Mày chui vào bụng cô ta! Không phải chui lên đầu cô ta!"
Anh Vương tức điên lên.
Dứt lời, anh ta định tiến lên giữ lấy Hạo Hạo.
Nhưng không hiểu sao, vừa đi được hai bước đã cứng đờ người.
"Hạo Hạo! Con đã làm gì bố vậy?"
Vẻ mặt anh Vương đột ngột thay đổi, sắc mặt trắng bệch.
Lúc này, chị Trần cũng chỉ vào lưng Hạo Hạo mà hét lên:
"Hạo Hạo! Trên lưng Hạo Hạo!!"
"Lão Vương, anh mau nhìn xem! Lá bùa và sợi dây trên lưng Hạo Hạo đều không còn nữa rồi!"
Dứt lời, mắt chị ta đầy sợ hãi nhìn Hạo Hạo, rồi bắt đầu từng chút một lùi ra ngoài phòng.
Hạo Hạo không để ý đến họ, mặt nó áp sát vào mặt tôi.
Tôi cố gắng trợn mắt, chỉ có thể thấy hai cái lỗ giống như vực sâu trên mặt nó.
Nhưng giây tiếp theo, cái lỗ đen đó biến thành lỗ máu, ba giọt nước mắt m.á.u chảy ra từ mắt nó.
"Không! Không!"
Anh Vương phát ra tiếng than khóc.
"Con sẽ hồn siêu phách lạc đấy, con trai!"
Khoảnh khắc ba giọt nước mắt m.á.u đó nhỏ vào mắt tôi, tôi lập tức có thể cử động được.
Cảm giác đau đớn cũng biến mất.
Bụng cũng như quả bóng bay bị xì hơi, trở nên xẹp lép.
Cùng lúc đó, Hạo Hạo đứng dậy, quay lưng lại với tôi.
Tôi nhìn thấy lưng nó bị d.a.o rạch nát tươm.
Tôi đột nhiên hiểu ra con d.a.o đó đã làm gì trước khi được đưa cho tôi.
Lúc này, Hạo Hạo vặn cổ, quay 90° về phía tôi.
Tôi lập tức lơ lửng, rồi như hôm qua lại bay vút ra ngoài.
Đôi mắt đen ngòm của nó vẫn dõi theo tôi, cho đến khi tôi chạm đất, nó vẫn giữ nụ cười, nói với tôi một chữ.
Lần này tôi đã nghe rõ.
Nó nói:
"Trốn!"
Tôi dùng hết sức lực bò dậy, không bận tâm nhiều, dùng cả tay chân, một lần nữa xông ra khỏi cửa.
16
Tôi ngồi trong công viên vắng hoe suốt một đêm.
Cho đến khi trời sáng, tôi thấy có xe cảnh sát vào khu chung cư, đỗ dưới nhà tôi.
Tôi vội vàng chạy tới, hóa ra là hàng xóm của tôi đã báo cảnh sát.
Nói rằng nhà tôi bị cướp.
Chủ nhà vội vàng chạy đến, nổi trận lôi đình với tôi trong bộ dạng quần áo xộc xệch, bảo tôi đến xem để tính toán bồi thường.
Tôi bước vào nhà, cả căn nhà bừa bộn.
Đồ gia dụng, nội thất đổ la liệt khắp nơi.
Nhưng trên sàn không có vết máu, cũng không có dấu vết xô xát.
Chỉ có một con người nộm tàn tạ, nằm úp sấp trên đất, tứ chi đều rời ra.
Là Hạo Hạo.
"Cái thứ đồ bỏ đi này là của cô à?"
Chủ nhà ghét bỏ nhìn con người nộm một cái.
Tôi gật đầu, vội vàng tiến lên ôm lấy con người nộm thiếu hụt.
Nhưng đôi mắt của con người nộm không còn là hai cái lỗ đen ngòm nữa, mà là một đôi mắt đẹp đẽ có thể chuyển động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hinh-nom/chuong-8-full.html.]
Nó vẫn mỉm cười nhìn tôi.
Cảnh sát đưa tôi đi lấy lời khai.
Tôi không biết phải giải thích chuyện này với họ thế nào.
Tôi chỉ nói rằng mình đã bị trộm cắp đột nhập.
May mắn là báo cảnh sát kịp thời, không gây thiệt hại về tiền bạc.
17
Sau đó, tôi cùng người nộm Hạo Hạo chuyển khỏi thành phố này.
Chuyển đến một nơi chẳng ai quen biết để bắt đầu cuộc sống mới.
Hạo Hạo hỏng rồi, không còn nói năng gì, cũng chẳng có biểu cảm nữa.
Có lẽ, Hạo Hạo thật sự đã thoát khỏi cái xiềng xích này.
Đến một nơi mà nó thực sự tìm thấy niềm vui.
Thời gian trôi qua, thoáng cái đã một năm rồi.
Một đêm nọ, tôi lại mơ một giấc mơ.
Trong mơ, vẫn là căn phòng tối om om ở nhà Hạo Hạo.
Hạo Hạo quay lưng về phía tôi, một giọng nói khô khốc như dây cót vang lên:
"Chị ơi, em xin lỗi."
"Bố mẹ không cho em đi. Em thi không tốt là họ lại đánh, lại nhốt em ở đây bắt làm bài tập mãi không ngừng."
"Em hận lắm, nhưng em không thể chống lại bố. Bố dùng chỉ đỏ và bùa chú trói em lại, bắt em phải vâng lời."
"Họ không cho em nói chuyện, em chỉ có thể dọa chị đi thôi."
"Nhưng mẹ lại phát hiện ra, thế là mẹ lập tức đẩy nhanh kế hoạch, muốn dùng bụng chị để sinh ra em, để em lấy đi tất cả mọi thứ của chị."
"Chị đừng sợ, em đã mang họ đi rồi."
"Nếu chị tha thứ cho em, hãy vẽ số một lên giấy. Nếu không, hãy vẽ dấu X."
Tôi cúi đầu xuống và phát hiện, trên tay mình có rất nhiều tro giấy, trước mặt thì đặt một tờ giấy A4.
Tôi khom lưng vẽ xong.
Hạo Hạo quay đầu lại, mỉm cười với tôi:
"Cảm ơn chị."
"Tạm biệt."
Mắt tôi lập tức ướt đẫm.
Tôi vội vàng viện cớ đi vào nhà vệ sinh, gọi điện cho người môi giới:
"Chỉ..."
18
Tỉnh dậy, nắng ấm từ ngoài cửa sổ rọi vào, tràn ngập khắp căn phòng ở căn nhà mới của tôi.
Người nộm nằm bên cạnh tôi đã biến mất không dấu vết.
Tôi không biết Hạo Hạo đã đi đâu.
Có lẽ, nó đã có bố mẹ mới.
Đang vui vẻ sống ở một nơi nào đó mà tôi không biết.
Nhiều năm sau, vì lý do công việc, tôi lại quay về thành phố đó.
Tình cờ đi ngang qua cửa hàng của anh Vương, nơi đó đã bị một nhà hàng khác thay thế.
Tôi lại nhớ đến Hạo Hạo, bèn cố ý đi đường vòng, đến dưới lầu nhà Hạo Hạo.
Những viên gạch trên cửa sổ nhà Hạo Hạo đã không còn nữa, ánh đèn vàng cũng đã chuyển thành màu trắng.
Từng tràng cười đùa và tiếng cười đùa vang ra từ bên trong.
Lũ trẻ con vui vẻ chạy qua trước cửa sổ.
Một gia đình mới đã chuyển vào đó sinh sống.
Mọi dấu vết về sự tồn tại của Hạo Hạo đều đã bị xóa bỏ hoàn toàn.
Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn.
Chỉ còn lại nụ cười thân thiện của người nộm in sâu vào trong ký ức.
- Hết -
--------------------------------------------------