"Mấy thứ tôi bảo em mang đến đâu rồi?"
Tôi vội vàng lấy con búp bê cầu nắng đã lén lấy từ túi chị Trần ra.
Anh Vương cầm lấy con búp bê, cẩn thận xem xét một chút, rồi thở phào nhẹ nhõm:
"May quá, cô ta vẫn chưa kịp về đóng bát tự."
Tôi hỏi anh ta "đóng bát tự" là gì.
Anh Vương nói, chiếc kim tiêm đó không chỉ đơn giản là để lấy máu.
Sau khi kim tiêm lấy m.á.u sẽ dùng để đóng sinh thần của Hạo Hạo lên con búp bê, như vậy sinh mệnh của tôi sẽ liên tục bị con người nộm hút đi.
Hút đủ hai mươi mốt ngày, tôi sẽ chết.
Tính ra, trừ hôm nay, quả thật còn hai mươi mốt ngày nữa là kỳ nghỉ hè kết thúc.
"Bây giờ hồn phách cô không ổn định, rất dễ bị tà ma thừa cơ xâm nhập."
Nói rồi anh ta lấy ra ba lá bùa từ trong phòng.
Những lá bùa đó rất kỳ lạ, không giống giấy vàng thông thường, trên đó còn được vẽ bằng mực vàng.
Nhưng chưa kịp để tôi nhìn rõ, anh Vương đã dùng một mồi lửa đốt cháy ba lá bùa, cứ quấn đi quấn lại trên vai và trán tôi.
Lá bùa nhanh chóng cháy hết, anh ta lại dùng tro bùa hòa nước, bảo tôi uống.
"Uống vào thì tam đỉnh hỏa của cô sẽ cháy lại thôi."
Ngay khi tôi cầm cốc lên, chuẩn bị uống một hơi cạn sạch.
Cây đại đao của tượng Quan Công trên đầu anh Vương đột nhiên rơi xuống.
Tay tôi run lên, nước bùa đổ hết.
Sắc mặt anh Vương lập tức thay đổi.
Tôi theo ánh mắt anh Vương, nhìn thấy vị trí cây đại đao của Quan Công rơi xuống trúng ngay con búp bê cầu nắng.
Con búp bê cầu nắng bị chẻ làm đôi.
Nhưng kỳ lạ thay, con búp bê đó lại từ màu trắng biến thành màu đen, rồi ngay lập tức hóa thành tro bụi.
Lúc này, anh Vương ngẩng đầu lên với vẻ âm trầm, nói với tượng Quan Công:
"Ngươi ngăn muộn rồi."
Toàn thân tôi lạnh toát, lập tức phản ứng lại.
Anh Vương và chị Trần là đồng bọn!
Lúc này, anh Vương thấy chuyện bại lộ, lập tức vươn tay định bóp cổ tôi!
May mà tôi ở gần cửa, cắm đầu chạy thục mạng.
Nhưng đến cửa mới phát hiện ra, cửa kính không biết từ lúc nào đã bị khóa rồi.
Tôi vớ lấy lọ hoa ở góc tường định đập cửa.
Thế nhưng, anh Vương lại từ phía sau dùng một tay bịt miệng tôi lại.
13
Khi tỉnh lại lần nữa, xung quanh tối đen như mực.
Tôi cố gắng cựa quậy người, không cẩn thận lại chạm phải một bàn tay mềm mềm.
Tôi vô thức buông ra, sau đó mới nhận ra, mình chạm phải Hạo Hạo.
Trong bóng tối, cổ Hạo Hạo phát ra tiếng "cạch cạch".
Hoàn toàn giống với tiếng tôi nghe thấy đêm bị bóng đè.
Tôi cảm nhận được tóc nó lướt qua thái dương tôi, mặt nó quay về phía tôi, phát ra âm thanh như dây cót:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hinh-nom/chuong-6.html.]
"Đồ ngốc, đồ ngốc."
Cùng lúc đó, trong tay tôi có thêm một vật gì đó lạnh lẽo, dẹt.
Đó là một con dao.
Hạo Hạo đã đưa cho tôi một con dao.
Không chút do dự, tôi nhận con d.a.o từ tay Hạo Hạo, giấu vào ống tay áo.
Ngay sau đó, cửa phòng được mở ra.
Tôi vội vàng nhắm mắt lại.
"Cửa sửa xong rồi chứ, con trai anh cũng khỏe đấy."
"Mà sao cô ta vẫn chưa tỉnh vậy?"
Là giọng chị Trần.
"Chút thuốc đó không sao đâu."
" Lần này con trai chúng ta nhất định sẽ thành công."
Là anh Vương!
Không ngờ anh Vương lại là bố của Hạo Hạo!
Thảo nào nhà Hạo Hạo không có lấy một tấm ảnh gia đình.
Ban đầu tôi còn tưởng chị Trần bị thần kinh, tình cảm vợ chồng không hòa thuận.
Hóa ra là sợ tôi phát hiện nên cố ý dọn đi!
"Anh đi lấy nến và vàng mã đi."
Chị Trần đáp một tiếng rồi ra khỏi phòng.
Tôi khẽ mở mắt, lại phát hiện anh Vương đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong tích tắc, bốn mắt chạm nhau.
Mồ hôi lạnh của tôi toát ra ướt đẫm.
Anh Vương như nhận ra điều không ổn, trên mặt treo nụ cười hiểm độc:
"Tỉnh rồi phải không?"
Anh ta vừa nói vừa chậm rãi tiến về phía tôi.
Tôi siết chặt con d.a.o trong tay, hạ quyết tâm, chuẩn bị đ.â.m anh ta.
Thế nhưng, đúng lúc này, bên cạnh tôi đột nhiên phát ra tiếng "tách".
Anh Vương lập tức bị thu hút.
"Chậc, tay lại rơi rồi."
"Hạo Hạo, con không ngoan, bố phải đánh con."
Nói rồi, anh Vương đi sang bên cạnh, nhân lúc anh ta cúi xuống nhặt tay, tôi vội vàng bật dậy, lao thẳng ra ngoài.
Ra khỏi phòng, khóa cửa lại.
Trên cửa phòng Hạo Hạo có một cái khóa lớn, tôi trực tiếp khóa anh Vương trong phòng.
Tôi đã rất ấn tượng với cái chìa khóa lớn này ngay từ ngày đầu tiên đến đây.
Chị Trần nói là Hạo Hạo lúc còn sống đã chủ động yêu cầu lắp đặt.
Tôi thấy không phải, cái khóa lớn này rõ ràng là để hạn chế tự do của Hạo Hạo.
Anh Vương phản ứng nhanh chóng, ngay khoảnh khắc tôi khóa cửa, anh ta lập tức la lớn gọi chị Trần, rồi dùng sức đập cửa.
Thế nhưng cánh cửa đó vẫn không nhúc nhích chút nào.
Chị Trần nghe thấy tiếng anh Vương ca lập tức chạy tới.
--------------------------------------------------