Nó từ từ gập người thành góc 90 độ, co chân trái lại.
Tiếng "cạch cạch" tiến gần đến tai tôi.
Đó là đầu gối của nó đang từ từ tiến đến gần tôi.
Tôi sợ hãi tột độ, dùng toàn bộ sức lực mới liều mạng kêu lên thành tiếng.
Sau đó đột ngột mở mắt, ngồi bật dậy khỏi giường.
Cảm giác nặng ngàn cân trên người lập tức biến mất.
Chuông báo thức cũng reo lên ngay giây tiếp theo.
Tôi ngồi trên giường, vẫn còn hoảng hồn.
Không ngờ người nộm lại theo tôi về nhà.
Dì Lý nói không sai.
Tôi thật sự bị tiểu quỷ ám rồi!
6
Công việc này nói gì cũng không thể làm nữa!
Bây giờ tôi phải nghỉ việc ngay!
Tôi vớ lấy điện thoại, lập tức gọi cho anh Vương.
Anh ta còn chưa dậy, giọng điệu nghe có vẻ bất đắc dĩ:
"Lại sao nữa vậy em?"
Tôi lấy hết can đảm, kể hết chuyện dì Lý nói cho anh ta nghe.
Sau đó tôi nói, tôi biết anh lén lút làm ăn cái gì, nhưng tôi vừa mới tốt nghiệp, cuộc đời còn đang rộng mở, cầu xin anh tha cho tôi đi.
Vừa nói vừa khóc.
Anh Vương nghe vậy thì im lặng một lát, bảo tôi đến tiệm nói rõ hơn.
Tôi thấy có hi vọng, nhanh chóng đứng dậy sửa soạn một chút rồi đi.
Anh Vương râu ria lồm xồm mở cửa cuốn.
Sau đó lấy từ giá sách ra cuốn "Bí Thuật Nam Dương" mà dì Lý nói.
Hỏi tôi có phải cuốn này không.
Tôi gật đầu, nhận lấy.
Nhưng lật ra xem, không ngờ bên trong là trang trắng.
Tôi ngớ người.
Sao lại thế này?
Anh Vương bất đắc dĩ cười cười:
"Thứ này không phải của tôi, tôi có làm một số việc phong thủy, nhưng tuyệt đối không hại người."
"Tôi đoán, thứ này tám chín phần là dì Lý đặt ở đây."
"Bà ta đã đỏ mắt với công việc này của cháu từ lâu rồi, con trai bà ta nghỉ hè đại học, bà ta muốn kiếm việc cho con trai."
Nói rồi, anh ta hừ lạnh một tiếng, lập tức ném cuốn "bí thuật Nam Dương" đó vào thùng rác.
Tôi nhất thời á khẩu.
Không ngờ Dì Lý lại lừa tôi?
Sao bà ấy có thể làm như vậy?
Anh Vương thấy tôi không nói gì thì tiếp tục an ủi tôi:
"Tiểu Lưu à, trên đời này không có quỷ đâu."
"Người nộm cũng không thể biết nói."
"Em phải điều chỉnh tâm lý, đừng bị những lời đồn đại mê hoặc."
"Nếu mệt rồi, tôi sẽ sắp xếp cho em nghỉ ngơi."
Nói xong, anh ta vỗ vai tôi, giục tôi nhanh chóng đi làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hinh-nom/chuong-3.html.]
Lần này, tôi không có lý do để từ chối nữa.
7
Mặc dù anh Vương đã an ủi tôi.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy toàn bộ sự việc không đúng.
Tôi không bị ảo giác, người nộm này thật sự có gì đó kỳ lạ.
Tôi định xác minh một chút.
Tôi theo những gì trên mạng nói, mua vài món đồ ăn vặt và đồ uống được cho là tiểu quỷ thường thích, bỏ vào túi.
Nhưng cứ như vậy, tôi đến nhà Hạo Hạo thì bị muộn.
Quả nhiên, chị Trần vừa thấy tôi, sắc mặt đã hơi khó coi.
May mà anh Vương đã gọi điện cho cô ta, cô ta mới không nói gì, bảo tôi vào với Hạo Hạo.
Tôi lại lần nữa bước vào căn phòng tối tăm, âm u đó.
Đóng cửa lại, bật đèn bàn.
Người nộm đã ngồi ngay ngắn trước bàn.
Tôi theo bản năng nhìn về phía chân trái của nó.
Đầu gối nó quả nhiên có vài vết trầy xước.
Tim tôi lập tức rùng mình.
Tôi bật nghe tiếng Anh, tranh thủ lúc này, lấy sữa AC trong túi ra đặt lên bàn học.
"Hạo Hạo, xin lỗi, hôm qua chị không cố ý đâu."
"Cái này đền cho em."
Nói xong, tôi làm theo cách trên mạng dạy, đổ sữa AC vào ly thủy tinh.
Ly thủy tinh phản chiếu đôi mắt trống rỗng của người nộm.
Làm xong những việc này thì phần nghe tiếng Anh vừa lúc kết thúc.
Tôi đành đứng dậy đi lấy sách giáo khoa.
Nhưng ngay khi tôi cầm sách giáo khoa quay lại, lại kinh ngạc phát hiện ly sữa AC đầy ắp thật sự đã cạn sạch.
Trong căn phòng này, rõ ràng chỉ có mình tôi là người sống!
Tôi quay đầu nhìn người nộm.
Người nộm vẫn trống rỗng nhìn về phía trước.
Nhưng trên đôi môi mím chặt của nó, lúc này lại dính một chút sữa chưa khô.
Đầu óc tôi "bùm" một tiếng nổ tung.
Chẳng lẽ, thật sự là người nộm đã uống hết sữa rồi?
8
Tôi gần như phát điên vì sợ hãi, may mà cư dân mạng đã cho tôi một hướng dẫn chi tiết.
Tôi cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, tiếp tục làm theo các bước trên mạng.
Tôi lấy kéo thủ công ra, cắt một lọn tóc của nó, bọc vào giấy rồi đốt đi.
Mùi lông cháy lập tức lan tỏa.
Tôi nén chịu mùi khó chịu, nhấc tay phải của người nộm lên, chấm một chút tro tàn đã cháy.
Sau đó, tôi lại lấy một tờ giấy A4 đặt trước mặt người nộm.
Làm xong mọi thứ, tôi quay lưng lại với người nộm, bắt đầu hỏi nó.
"Đêm qua người theo tôi về nhà là em sao?"
"Nếu phải thì vẽ số 1, không phải thì vẽ chữ X."
Nói xong, tôi nhắm nghiền hai mắt.
Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường.
Tôi thầm thì trong lòng, không biết phương pháp này có đáng tin không.
Chỉ có thể thầm cầu nguyện.
--------------------------------------------------