Tôi vội vàng rút con d.a.o trong ống tay áo ra, vung về phía chị Trần.
Sắc mặt chị Trần biến đổi, vô thức né tránh, tôi lợi dụng khoảng trống đó vội vàng chạy về phía cửa.
Nhưng cánh tay tôi vẫn chưa lành, khi mở cửa hoàn toàn không dùng được sức.
Chị Trần từ dưới đất bò dậy, chộp lấy cơ hội lao về phía tôi.
Không còn cách nào, tôi đành dùng d.a.o đ.â.m về phía chị ta.
Cánh tay chị ta trúng một nhát dao, kêu lên rồi buông tay ra, tôi mạnh mẽ tông cửa, vừa lăn vừa bò lao xuống cầu thang.
Một hơi chạy xuống lầu, phát hiện bên ngoài đã là đêm khuya.
Dưới lầu không một bóng người, không ai có thể giúp tôi.
Điện thoại cũng mất rồi, không cách nào báo cảnh sát.
Ngay khi tôi không biết phải làm sao, hành lang phía sau đột nhiên có động tĩnh.
Là hai kẻ đó đuổi xuống rồi!
14
Tôi vội vàng trốn vào khu vực cây xanh của khu chung cư, nín thở.
Đèn đường trong khu không sáng lắm, hai kẻ đó vừa đi vừa chửi rủa chạy qua trước mặt tôi, tìm kiếm khắp nơi nhưng không phát hiện ra tôi.
Tôi thấy hai kẻ đó khởi động xe, không biết định đi đâu.
Chờ một lúc, tôi xác nhận họ đã ra khỏi khu chung cư, vội vàng bò ra khỏi khu cây xanh.
Tôi cởi chiếc áo khoác dính m.á.u ra, giấu kỹ con dao, rồi bắt một chiếc taxi ở cổng khu chung cư.
Vừa lên xe, tôi lập tức nói với tài xế là đi đến đồn cảnh sát gần nhất.
Đồn cảnh sát gần nhất không xa, chỉ mất mười phút lái xe.
Tôi ngồi ở ghế sau, cố hết sức kiềm chế ham muốn muốn khóc.
Tôi sợ mình quá mất bình tĩnh sẽ khiến tài xế sợ hãi, rồi đuổi tôi xuống xe.
Giờ này đường vắng xe, đèn đỏ cũng ít, đi được một đoạn lại dừng, cuối cùng cũng đến được cổng đồn cảnh sát.
Tài xế chuẩn bị dừng xe vào lề đường.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi nhìn thấy một chiếc xe hơi riêng đỗ không xa.
Xe của chị Trần.
Lúc đó tôi sợ đến ngây người.
Họ đã sớm đoán được tôi sẽ báo cảnh sát, cố ý đợi tôi ở cổng đồn cảnh sát!
Tôi vội vàng ngăn tài xế đừng tấp vào lề, bảo anh ta đạp ga đi tiếp.
Tài xế nhìn tôi đầy nghi hoặc, nghĩ rằng tôi thần kinh không bình thường.
Không thể báo cảnh sát, vậy tôi còn có thể đi đâu được chứ?
Bố mẹ ở quê, không giúp được gì.
Đến nhà bạn thân, nhưng tôi lại sợ có chuyện gì khác liên lụy đến bạn thân.
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi bảo tài xế rẽ hướng, quay về nhà mình.
Xuống đến dưới lầu, tôi vội vàng lên nhà lấy tiền mặt để trả.
Sau đó chạy như điên về nhà, khóa trái cửa nẻo, còn kê thêm một tủ đầu giường chặn lại.
Rồi mới chạy vào phòng ngủ, trốn trong chăn.
Tôi làm công việc bán thời gian, vì an toàn nên địa chỉ nhà là điền đại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hinh-nom/chuong-7.html.]
Họ không biết tôi ở đâu.
Thế nhưng, dù vậy, tôi vẫn run rẩy khắp người trong chăn, khóc không thành tiếng.
Không biết đã qua bao lâu, tôi lại mệt mỏi và buồn ngủ mà ngất đi.
Khi có ý thức trở lại, cái cảm giác bị bóng đè đó lại đến.
15
Nhưng lần này khác với lần trước, không phải có thứ gì đó đè lên người tôi.
Mà là có thứ gì đó đang quấy đảo trong bụng tôi.
Một trận đau nhói thấu tim, tôi cố gắng hết sức muốn đứng dậy, nhưng hoàn toàn không thể cử động.
Chỉ có thể mở mắt khẽ ngẩng đầu.
Tôi kinh ngạc phát hiện, bụng tôi vậy mà lại hơi nhô lên.
Giống như một quả bóng bay được bơm hơi.
Làm sao có thể chứ!
Bụng tôi vẫn không ngừng lớn dần.
Tôi hoàn toàn hoảng loạn, muốn hét lên, nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào.
Ngay lúc này, một tiếng cạy cửa xộc vào tai tôi.
Âm thanh đó rất lớn, nhưng kỳ lạ là những người hàng xóm bình thường chỉ một chút động tĩnh là đã chửi đổng trong nhóm chat, hôm nay lại im phăng phắc.
"Rầm!"
Cánh cửa lớn nhà tôi bị cạy mở.
Tiếp đó là tiếng kéo lê tủ đầu giường.
Là chị Trần và anh Vương!
Bọn họ đã tìm đến!
Sao có thể chứ?
Sao họ lại biết địa chỉ nhà tôi?
Cùng lúc đó, tôi vẫn đang liều mạng chống cự với cái sức mạnh của bóng đè.
Thế nhưng mặc cho tôi cố gắng thế nào, cũng không thể nhúc nhích.
Còn bụng tôi thì đã to như quả bóng.
Tức bụng khó chịu vô cùng, cứ như có thứ gì đó sắp phá ra vậy.
"Kẽo kẹt."
Cửa phòng ngủ mở ra.
Dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy chị Trần và anh Vương, ôm con người nộm mặt mày tươi cười bước vào.
"Hạo Hạo, đi mau."
"Nghe lời mẹ, bây giờ chui vào bụng cô ta đi."
"Chỉ cần con được sinh ra một lần nữa, con có thể mãi mãi ở bên bố mẹ rồi!"
Con người nộm nhìn về phía tôi, các khớp xương phát ra tiếng "cạch cạch", nó càng lúc càng đến gần tôi.
Khuôn mặt con người nộm dưới ánh trăng trắng bệch, khóe môi khẽ nhếch lên.
Không, đừng!
Tôi muốn phát ra tiếng, nhưng lại không thể nói được gì.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn con người nộm đi về phía tôi, bò lên giường, cúi người càng lúc càng gần tôi.
--------------------------------------------------