Nói dối, g.i.ế.t người, thủ đoạn gian trá vốn là sở trường của ta.
Cho đến khi ta gặp Thẩm Tĩnh An.
Chính bà ta đã kéo ta ra khỏi bùn lầy.
"Từ nay về sau, muội là người tự do rồi."
"Ở phủ Tần Vương, danh nghĩa là hạ nhân nhưng kỳ thực ai cũng là người lao động bằng chính đôi tay mình."
Ta chẳng hiểu gì cả, chỉ thấy lương khô trên người bà ta thật ngon.
Ăn đến nghẹn thở, Thẩm Tĩnh An liền vỗ n.g.ự.c cho ta, cứu ta một mạng.
Bà ta nói đó là phương pháp Heimlich.
Ta vẫn không hiểu, chỉ tiếp tục ăn.
Vừa ăn vừa rơi nước mắt.
Thẩm Tĩnh An cũng khóc theo ta.
"Ở thời đại chúng ta, nữ tử không phải chịu những khổ cực thế này."
"Ta nhất định phải thay đổi thế giới này."
"Ta muốn cùng Nguyên Hoằng tạo ra một thế giới mới."
Ừm, mà ta chẳng bao giờ thấy được cái thế giới mới ấy.
6
Thật ra, ta rất mong đợi cái "thế giới mới" mà Thẩm Tĩnh An từng nói.
Ta cũng luôn có cảm tình với bà ta.
Không nỡ ra tay.
Nhưng khi bụng ta ngày càng lớn, ánh mắt bà ta lại ngày càng đầy ác ý và tham lam.
Bà ta thường cùng Nguyên Hoằng thảo luận sôi nổi về cách dạy dỗ đứa trẻ trong bụng ta.
Ngay trước mặt cái thân thể chỉ để sinh sản này.
Thật là một cặp phụ mẫu mẫu mực.
Từ lúc đứa trẻ sinh ra đến khi lớn lên, thậm chí tương lai nối ngôi, cưới nữ nhi nhà ai làm hoàng hậu, họ đều tính cả rồi.
Ta nghe mà rơm rớm nước mắt.
"Con của nô tỳ được bệ hạ và nương nương yêu thương, đúng là vinh hạnh."
"Nô tỳ có c.h.ế.t cũng đáng."
Ta nghĩ sự lấy lòng và phục tùng của mình có thể đổi lấy chút lòng trắc ẩn.
Nhưng không hề.
Thẩm Tĩnh An chỉ liếc ta lạnh lùng, sau đó phất tay:
"Yên tâm, hậu sự của ngươi, sẽ không bạc đãi."
Bà ta lập tức sai người mang đến áo tang và vật bồi táng lộng lẫy cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoi-uc-cua-gian-phi/3.html.]
O Mai Dao Muoi
Thật là vinh dự nhưng ta không muốn c.h.ế.t.
Ta chỉ còn cách phản bội Thẩm Tĩnh An.
Vì thế, ta mang bụng bầu lớn, lén lút chui vào phòng bên cạnh của Tuyên Thất điện, nơi thái giám nghỉ ngơi.
Thực ra, ăn chuột c.h.ế.t và hầu hạ thái giám già, cảm giác cũng giống nhau cả thôi.
Đều ghê tởm, buồn nôn như nhau.
Nhưng ít ra, làm rồi vẫn còn chút hy vọng sống.
Lão thái giám Hoài An là thân tín bên cạnh Hoàng đế.
Ta từng thấy hắn vài lần khi hắn truyền chỉ đến Đông cung.
Đôi tay thô ráp của hắn luôn cố tình đụng vào m.ô.n.g và n.g.ự.c ta.
Ánh mắt d.â.m tà của hắn luôn dừng lại trên mặt ta hoặc dưới váy cũng nên.
Tất nhiên, cung nữ khác cũng từng bị thế.
Chỉ là không ai dám liều như ta.
Ta quỳ trước mặt Hoài An, cố nhịn mùi hôi tanh từ người hắn bốc ra.
"Công công, ta hầu hạ ngài như vậy, ngài hài lòng chứ?"
"Chẳng phải… cũng xem như thai giáo sao? Sau này tiểu hoàng tôn, còn phải trông cậy vào ngài bảo hộ nữa đó."
Hoài An vuốt chòm râu giả, cười ha hả.
"Nương nương nói vậy… sao lão nô dám không hài lòng? Sau này nhớ đến thường xuyên nha."
Tay hắn quệt vết bẩn trên mũi ta.
Một giọt nước mắt ta rơi xuống.
"Chỉ tiếc là, nô tỳ sau này… không đến thường xuyên được nữa rồi."
7
Chỉ dụ sắc phong từ Tuyên Thất điện đã được ban xuống.
Phong ta làm Đông cung tài nhân.
Vì tiên đế nửa đêm nằm mộng, mơ thấy ánh dương rọi vào lòng, trên trời có Văn Mẫu cưỡi kim long lượn quanh.
Đó là điềm lành.
Trong cung chẳng ai có thai.
Chỉ có ta mang điềm lành trong người.
Nhìn ánh mắt đầy oán hận của Thẩm Tĩnh An, cuối cùng ta cũng thở phào.
Cuối cùng… ta cũng có thể yên tâm, dùng mạng sống đứa bé trong bụng để đổi lấy tương lai cho mình.
Nguyên Hoằng nhận chỉ, nụ cười không còn giấu nổi.
Người xưa nay luôn khinh ghét ta, vậy mà còn chủ động đỡ ta dậy.
--------------------------------------------------