“Ngươi nhớ ơn ta, vậy sao còn hại ta?”
Ta lắc đầu.
Nếu ta không hại bà ấy, đến khi ta sinh con ra, người phải c.h.ế.t chính là ta.
“Xin lỗi.”
Cả hai ta gần như cùng lúc thốt ra câu ấy với nhau.
Ngày hôm đó, Thẩm Tĩnh An kể cho ta rất nhiều chuyện.
Kể rằng bà ta đến từ một nơi rất xa, từng tận mắt thấy sự tàn bạo nơi đây.
Bà ta từng định gả cho người khác nhưng cảm thấy Nguyên Hoằng không giống những kẻ khác.
Nguyên Hoằng là người tôn trọng nữ tử và cũng là nạn nhân trong trò chơi quyền lực tàn khốc ấy.
Họ quen nhau từ nhỏ, cùng lớn lên, yêu nhau, thề non hẹn biển.
Những lời thề son sắt vẫn còn văng vẳng bên tai.
Nhưng cuối cùng, cả hai đều trở thành những người xa lạ với nhau.
Thẩm Tĩnh An quỳ trước mặt ta:
“Ta từng muốn g.i.ế.t ngươi.”
“Nhưng giờ ta không muốn nữa.”
“Ta chỉ cầu xin ngươi, cho ta một cái c.h.ế.t nhẹ nhàng. Ta muốn…”
Ta đã đồng ý.
Đó là một lọ thuốc độc uống vào không đau đớn.
Sau đó, nhân lúc đêm trước ngày đăng cơ, ta treo xác của Thẩm Tĩnh An trước cửa Tuyên Chính điện.
Sáng sớm hôm sau, trăm quan văn võ tề tựu.
Khi cửa Tuyên Chính điện mở ra, t.h.i t.h.ể của Thẩm Tĩnh An hiện lên rõ ràng trước mắt bách quan.
11
Thật ra ta cũng không biết tại sao mình lại làm vậy.
Có lẽ, ta chỉ muốn phát tiết oán hận trong lòng.
Thẩm Tĩnh An đáng c.h.ế.t.
Còn Nguyên Hoằng cũng không nên sống sung sướng như thế.
Không làm gì được Nguyên Hoằng, ta đành khiến hắn buồn nôn một trận vậy.
Nhưng rồi ta hối hận.
Nguyên Hoằng nhìn thấy xác của Thẩm Tĩnh An liền ngất xỉu tại chỗ.
Lễ đăng cơ bị gián đoạn ngay lập tức.
Tình cảm dành cho Thẩm Tĩnh An trong hắn đột nhiên bùng lên trở lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoi-uc-cua-gian-phi/6.html.]
Câu đầu tiên khi hắn tỉnh lại là:
O mai d.a.o Muoi
“Tĩnh An! Sao nàng lại tàn nhẫn như vậy?”
Việc đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh lại là điều tra xem trước khi c.h.ế.t, Thẩm Tĩnh An đã gặp ai.
Mặc dù ta đã lo lót toàn bộ người trong Đông cung.
Nhưng vẫn bị một tiểu thái giám tố giác.
Nó nói người cuối cùng mà Thẩm Tĩnh An gặp chính là ta.
Là đệ tử của lão thái giám Hoài An.
Ta giận dữ tìm đến Hoài An, chỉ nhận được ánh mắt đầy khiêu khích và trò quấy rối càng lộ liễu hơn.
“Nương nương, từ khi Thái tử phi bị nhốt, người càng lúc càng không nghe lời.”
“Nếu lão nô không để người cảm nhận chút nguy cơ, đợi đến lúc bệ hạ thực sự đăng cơ, phong người làm quý phi, phong người làm hoàng hậu, thì lão nô còn kiểm soát người kiểu gì nữa?”
Ta cắn chặt môi, không còn cách nào khác ngoài tiếp tục quỳ xuống khuất phục.
Nhẫn nhục chịu đựng sự lăng nhục ngày càng quá đáng của Hoài An.
12
Ta nhìn chằm chằm vào mắt Nguyên Hoằng.
Đôi mắt ấy đục ngầu như mắt ta, chứa đầy độc ác và toan tính.
“Bệ hạ, chuyện tiên Hoàng hậu mất, cũng đã hơn ba mươi năm rồi.”
“Chẳng phải đã điều tra rõ ràng rồi sao?”
“Tiểu thái giám kia cũng đã nói tiên Hoàng hậu khi gặp thần thiếp thì rất vui, chỉ là cảm kích vì bao năm qua ta chăm sóc bà ấy.”
Năm đó, ta dùng thân thể cầu xin Hoài An giúp đỡ.
Hắn sai đồ đệ làm giả một bức thư tay của Thẩm Tĩnh An.
Trong đó đầy những lời oán trách bà ta dành cho Nguyên Hoằng, xen lẫn là hối hận.
Cuối thư là lời cảm tạ ta đã chăm lo cho bà ta.
Nguyên Hoằng hồi tưởng một hồi, rồi gật đầu.
Hắn nhìn mái tóc hoa râm của mình, nước mắt lại rơi lã chã.
“Tĩnh An… đã đi được hơn ba mươi năm rồi sao?”
“Ngày đó rõ ràng đã hứa sẽ bạc đầu cùng nhau, thế mà rốt cuộc vẫn chẳng thể đến bạc đầu…”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay giây sau, tay Nguyên Hoằng lại siết chặt cổ ta.
“Vậy còn Tiên hoàng hậu thì sao?”
“Cái c.h.ế.t của bà ấy, chẳng lẽ không có liên quan gì đến ngươi?”
--------------------------------------------------