Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KIM TƯƠNG NGỌC

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

--- Chương 17 ---

“Ta đối với Nhu nhi là chân ái.”

Ta hiểu ra gật đầu, thành thạo nhấc m.ô.n.g lên, chuẩn bị kiểm kê gia sản của ta.

“Phu nhân, ta muốn nạp thêm một thiếp nữa.”

Ta khó tin hạ m.ô.n.g xuống, ngoáy ngoáy tai:

“Sao hả, bốn người, là muốn tụ đủ một bàn mạt chược à?”

Lư Đình ôm lấy Nguyễn Nhu, đắc ý cười:

“Chính là sợ phu nhân ở nhà buồn chán, giúp nàng tìm một bạn đồng hành.

“Nhu nhi thật lòng yêu mến ta, không bận tâm danh phận.

“Nếu phu nhân không có dị nghị gì, thì chọn ngày lành đón nàng vào cửa đi.”

Nguyễn Nhu thẹn thùng rụt vào lòng Lư Đình, liếc nhìn ta:

“Vị này chính là phu nhân sao? Hung dữ quá.

“Không như thiếp, chỉ biết xót xa cho ca ca.”

Lâm Hạnh Nhi khóe miệng giật giật:

“Tỷ muội à, hình như đụng nhân vật rồi đó?”

Ta nhìn Nguyễn Nhu một hồi lâu, đứng dậy bước ra ngoài:

“Vị trí chính thê đó cho ngươi.

“Lư Đình, chúng ta hôm nay liền hòa ly.”

Lư Đình mặt mày rối bời, muốn ngăn ta lại:

“Phu nhân, có gì thì từ từ nói, sao lại động một chút là muốn hòa ly?”

Lâm Hạnh Nhi kinh ngạc một lát, ra sức kéo Lư Đình ra, còn mình thì vội vã chạy theo:

“Ta đi theo phu nhân.”

Diệp Linh không biết từ lúc nào cũng xuất hiện ở cửa lớn, lạnh lùng nhìn tất cả, ném bát thuốc trong tay xuống đất: “Ta cũng đi theo phu nhân.”

Đột nhiên nàng ta lại nhớ ra điều gì, sải bước đến trước mặt Lư Đình, giơ tay tát hắn hai bạt tai, căm hận nói:

“Kẻ vong ân bội nghĩa, đồ vô sỉ.”

Lư Đình bị đánh cho choáng váng, vừa định nổi trận lôi đình, ta đã như bị lửa đốt đ.í.t nhảy lên xe ngựa, phóng đi mất hút.

Trên xe ngựa, Lâm Hạnh Nhi vén rèm nhìn ra phía sau, Diệp Linh ngơ ngẩn thẫn thờ, ta vội vàng nói với người đánh xe:

“Đi phủ Trưởng công chúa!”

Trưởng công chúa từ sau chuyện dâng rượu, liền đối đãi với ta vô cùng thân thiết, thấy ta mặt đầy hoảng loạn, liền kéo tay ta hỏi:

“Lư phu nhân đừng vội, có phải gặp chuyện khó khăn gì không, ta giúp nàng giải quyết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tuong-ngoc/chuong-11.html.]

Ta vội vàng phủi sạch quan hệ:

“Ta đã hòa ly với Lư Đình, không còn là Lư phu nhân nữa rồi.

“Người phụ nữ mới cưới của Lư Đình, tai to rủ vai, môi có lỗ thủng, cổ có vết vòng, không giống người Trung Nguyên. Lư Đình là kẻ thô lỗ, không biết trang phục của phụ nữ, ta đi lại các nước buôn bán, lại nhận ra, đây là dấu vết trang sức mà quý nữ Nam Tượng quốc thường đeo!

“Người phụ nữ đó, e là gian tế của Nam Tượng quốc!”

--- Chương 18 ---

Sau khi đẩy chuyện cho Trưởng công chúa, ta lại không ngừng nghỉ mang theo hòa ly thư đến nha môn trình báo, lại sai quản sự dẫn mấy tráng hán đến Lư gia, kéo của hồi môn và gia sản của ta về.

Tờ hòa ly thư đó, là do Lư Đình ký khi hắn muốn cưới Lâm Hạnh Nhi năm xưa, ta vẫn luôn cẩn thận giữ gìn, nay xem ra cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Có nó rồi, quản sự liền danh chính ngôn thuận đến tận nhà, trực tiếp dọn sạch Lư gia.

Lư Đình đương nhiên không chịu, quản sự của ta cũng không phải dạng vừa, hai người tranh chấp thế nào thì không nằm trong phạm vi ta quan tâm nữa.

Mọi chuyện đã giao phó xong, ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, về Kim gia vùi đầu ngủ một giấc.

Khi tỉnh dậy, phụ thân ta ngồi phịch xuống đầu giường, mặt mày hiền hòa:

“Con gái, con hòa ly sao còn dụ dỗ cả tiểu thiếp của người ta về nữa?

“Hì hì, không hổ là con gái Kim gia ta, từ trước đến nay không làm chuyện mua bán lỗ vốn.”

Ta ngọt ngào nói:

“Đó là đương nhiên.”

Phụ thân ta xoa xoa tay nói:

“Con năm xưa còn nói Lư Đình đẹp trai, sao không mượn giống sinh một đứa con rồi hẵng hoà ly?

“Con gây dựng nhiều sản nghiệp như vậy, hôm nay xưởng chăn bông, ngày mai xưởng cao su, cuối cùng cũng phải có một người kế thừa chứ?

“Ta thấy quản sự nhà mình cũng không tệ, đẹp trai, lại đối xử tốt với con…”

Ta khẽ cười:

“Phụ thân, gia nghiệp lớn như vậy, một người kế thừa đâu đủ?

“Yên tâm, con đã bồi dưỡng hơn trăm người, đứa lớn hơn chút thì sang năm có thể bắt đầu làm việc rồi.”

Mắt phụ thân ta trợn to như chuông đồng.

Tế Anh đường xây ở Nam Châu năm đó, không phải là do ta phát lòng từ thiện mà xây không công.

Hàng trăm đứa trẻ, ta cho ăn ngon mặc đẹp, mời phu tử kế toán dạy dỗ, là để sau này chúng làm việc cho ta, giúp ta quản lý sản nghiệp của Kim gia trải rộng khắp cả nước.

Năm ngoái ta tranh thủ thời gian đi tuần tra một lượt, Tế Anh đường thu nhận đa phần là nữ nhi bị bỏ rơi, đứa nào đứa nấy đều trắng trẻo đáng yêu như tuyết, ngoan ngoãn thông minh.

Thấy ta, chúng vây quanh ta gọi “Đại chưởng quỹ”, giọng nói ngọt ngào mềm mại, gọi đến nỗi lòng ta tan chảy.

Ta không cần uống thuốc đắng đen sì, không cần trải qua nỗi khổ mang thai sinh nở, chỉ cần tốn chút bạc, liền có được hàng trăm đứa con gái đáng yêu, quả thực là quá hời.

Ngày hôm đó, ta thư thái nằm trên ghế mây, quản sự báo cáo với ta:

“Tiểu thư đã mang tất cả đồ đạc nội thất đã mua sắm ở Lư gia về, từ giường chiếu bàn ghế bình phong, đến nồi niêu chén đũa, đều đã đem về. Cổng sắt sơn son cũng đã tháo, cột son dát vàng cũng đã bóc hết vàng lá mang đi, cây đào, cây mận, giàn nho đã trồng, đều đã đào lên chuyển đi.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

“Chất đầy mấy chục xe, cả Kinh thành đều thấy, khắp các ngõ hẻm đều bàn tán chuyện này.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KIM TƯƠNG NGỌC
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...