Sắc mặt Diệp Linh cứng đờ.
Dường như nghĩ đến điều gì, nàng ta sắc mặt tái mét, buồn nôn mấy cái.
Ta vừa thưởng thức màn biến sắc của nàng ta, vừa nhón một quả nho bỏ vào miệng.
Diệp Linh thấy vậy lại nhảy dựng lên nói:
"Trên bàn phu nhân nhiều hoa quả như vậy, ăn hết được sao?
Nghe nói trong tiểu phòng bếp của chính viện, xào rau phải cho mỡ lợn, hầm thịt phải cho mười mấy loại hương liệu, cho dù là hoàng thân quốc thích, cũng không lãng phí đồ đạc như vậy!
Nông dân trồng trọt, nuôi heo nuôi gà cực khổ thế nào, phu nhân có từng thông cảm cho họ không?"
Ta nghiêng đầu:
"Cho nên ta mới dùng tiền mua về đó.
Nông dân kiếm được bạc, ta được thỏa mãn khẩu vị, tì nữ được thêm bữa ăn. Ngoại trừ ngươi, còn ai không hài lòng?"
Ta nhàn nhạt nói:
"Ta nghe nói, ngươi đã cho dừng hoa quả điểm tâm của thiên viện?
Ông lão bán hoa quả sốt ruột đến nỗi miệng nổi đầy mụn rộp, cứ truy hỏi hoa quả của ông ấy có vấn đề gì, vì sao không cần nữa?
Không có đơn hàng này, ông ấy chỉ có thể dọc đường rao bán, không chỉ thêm phần vất vả, mà còn có một số thứ bán không hết, lãng phí không ít.
Ngươi tưởng tiết kiệm được vài lượng bạc, tự mình đắc ý, người khác lại mất đi kế sinh nhai."
Ta lắc đầu:
"Muốn làm đương gia chủ mẫu, lại keo kiệt chút bạc này, thật khiến người ta chê cười.
Hôm nay dừng hoa quả, ngày mai miễn y phục, ngày kia cắt bớt giao thiệp xã giao.
Lư Đình mặt vàng mày xanh, thân đầy miếng vá đi làm, người khác nhìn vào sẽ nghĩ gì? Tiền lễ đón tiếp không đủ, làm sao có thể ăn nên làm ra trong quan trường?
Nếu cứ kém cỏi như vậy, lát nữa Trưởng công chúa và các phu nhân tiểu thư các nhà đến cửa, ngươi đừng có mà ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ."
Diệp Linh sắc mặt tái mét, hồn vía lạc phách mà rời đi.
--- Chương 13 ---
Bữa tiệc hôm nay độc đáo lạ thường.
Trên bàn bày không phải trà nước điểm tâm, mà là dê quay nguyên con.
Trưởng công chúa oai phong lẫm liệt ngồi đó, dùng d.a.o xẻ một miếng thịt dê da giòn thịt mềm, chấm nước sốt đưa vào miệng, thoải mái đến mức híp mắt:
"Từ Nhị không có ở đây, không cần phải văn vẻ ngâm thơ, ngược lại thoải mái hơn nhiều."
Lễ bộ Thị lang phu nhân nhỏ nhẹ ăn, cười nói:
"Lư gia lại giàu sang đến thế, Lư phu nhân quả không hổ là phú thương số một kinh thành. Chỉ tiếc Lư Tướng quân có mắt như mù, bỏ mặc cây phát tài không đoái hoài, nạp một dân đen Nam Cương làm thiếp, quả thực làm ô uế môn đình của Lư phu nhân."
Ta sung sướng ăn thịt.
Từ khi việc kinh doanh phát đạt, giao thiệp với các phu nhân cũng nhiều hơn, địa vị của ta trong giới quý phái cũng tăng lên chóng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tuong-ngoc/chuong-7.html.]
Ngay cả Lễ bộ Thị lang phu nhân cũng sẵn lòng không có chuyện gì thì khen ta mấy câu.
Ta nghe mà lâng lâng.
Thứ nữ của Hộ bộ Thượng thư lại dịu dàng nói nhỏ:
"Lư phu nhân rốt cuộc cũng không phải Hoàng thương, chưa chắc đã cao hơn dân thường một bậc.
Ta nghe nói Nam Tượng quốc bên ngoài Nam Cương, sản xuất rất nhiều phỉ thúy, đá quý. Khi triều cống, đều đi qua Nam Cương.
Những cống phẩm đó Lư phu nhân chưa từng thấy qua, nhưng nữ tử Nam Cương lại đã quen thuộc."
Ta ha hả cười một tiếng.
Từ khi đích nữ của Hộ bộ Thượng thư vào cung, dưới sự giúp đỡ của ta được phong làm Phương phi, lại nổi bật trong yến tiệc cung đình, thứ nữ này ghen tị đến phát điên, cứ có cơ hội là lại mỉa mai ta mấy câu.
Nhưng nhà ta có sản phẩm mới, nàng ta lại là người đầu tiên xông lên mua, trả tiền không hề nương tay.
Ta đối với nàng ta vừa yêu vừa hận, đành giả vờ làm ngơ, không chấp nhặt nàng ta.
Trưởng công chúa vỗ bàn nói:
"Nam Tượng quốc bề ngoài triều cống, bên trong lại không c.h.ế.t lòng tham lam, thỉnh thoảng lại bắt người từ Nam Cương, c.h.ặ.t t.a.y chặt chân, thủ đoạn tàn nhẫn, khiến lòng người hoang mang. Hoàng đệ mỗi khi nhắc đến chuyện này, liền khó chịu cau mày, hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t chúng cho nhanh!
Nào ngờ Nam Tượng quốc binh hùng tướng mạnh, Hạ quốc khó mà địch nổi, bách tính Nam Cương sống khốn khổ không kể xiết!"
Chủ đề nặng nề như vậy, không khí trong bữa tiệc trở nên ngưng trệ.
Ta vội vàng cười đưa rượu:
"Chư vị có muốn nếm thử loại rượu mới do tửu phường nhà ta ủ không?
Chính là dùng mía Nam Cương làm nguyên liệu để ủ thành, đã cải tiến công nghệ, thanh ngọt thơm ngon, dư vị kéo dài.
Chúng ta uống chút rượu ngọt có thể thư thái hơn nhiều, bách tính Nam Cương lại có thể kiếm chút bạc, vẹn cả đôi đường, phải không?"
Mấy vị phu nhân nể mặt ta, cầm lấy rượu nếm thử một ngụm, vẻ mặt kinh ngạc nói:
"Rượu này thật ngon, ngọt ngọt, không say lắm, rất hợp chúng ta uống."
Ta cười nói:
"Rượu này tên là Kim Tửu, trong các tửu phường, tửu lâu của Kim gia chúng ta đều có bán, quy tắc cũ, ba ngày đầu giảm giá hai mươi phần trăm."
--- Chương 14 ---
Không ngờ loại rượu ngọt này bán rất chạy.
Nguyên liệu nhanh chóng cạn kiệt, ta liền đến Nam Tượng quốc mua thêm với giá cao hơn.
Nhà máy rượu dứt khoát được xây dựng ở châu thành phía Nam, để tránh phiền phức trên đường.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Ta lo lắng tài sản không nằm trong tầm mắt, quản lý sẽ có sơ suất, liền định khởi hành đi phương Nam thị sát.
Khi kiểm kê số người, Diệp Linh chen lên, lắp bắp nói:
"Phu nhân có thể cho thiếp cùng đi không?"
Ta không nghĩ ngợi gì:
"Không được."
--------------------------------------------------