Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làm Màu Ở Hậu Cung

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta là một quý nữ có gia thế cực kỳ hiển hách, vì muốn giữ mạng nên ta cực kỳ khiêm tốn.

Đêm trước khi vào cung, trong đầu ta cứ văng vẳng một giọng nói yếu ớt nhắc nhở: "Ngươi phải làm màu (tỏ ra ngầu, phô trương, thích thể hiện) ở hậu cung, nếu không ngươi sẽ ngỏm."

Ta nổi hết da gà, lập tức vứt ngay cái bánh bao trong tay, rồi mua liền hai mươi căn tiệm để trấn tĩnh lại.

1.

Ta tên là Lý Bồng Bồng.

Cha ta là thừa tướng đương triều, cựu thần của tiên đế, quyền cao chức trọng.

Mẹ ta là con gái của phú hào số một kinh thành, giàu chảy mỡ.

Đại ca ta là đại tướng quân trấn giữ biên cương, nắm trong tay mười vạn quân mã.

Vì cái gia thế lừng lẫy này, ta đã sớm học được cách hành xử khiêm tốn, sợ rằng chỉ một chút sơ sẩy là sẽ bị vu oan mà rơi vào cảnh cả nhà bị tru di.

Đương nhiên, ta đã nếm trải sự đau khổ của việc "làm màu". Nếu không phải vì hồi nhỏ quá đắc ý, đá tên Phó Lăng Thiên xuống hồ, thì ta cũng chẳng đến nỗi bị hắn phong làm quý phi.

Nhất định là hắn muốn trả thù ta.

Muốn ta làm con chim trong lồng.

Hắn biết, ta là người khao khát tự do nhất.

Quả nhiên, ta là người cuối cùng trong hậu cung được thị tẩm.

Đêm đó, ta ngồi trên chiếc kiệu loan hợp hoan màu vàng, mặc chiếc áo choàng dài mới nhất của thương hiệu nổi tiếng trong kinh thành, dạo quanh một vòng hậu cung.

Chiếc áo choàng dài mất ba năm mới hoàn thành này, khi các nàng nhìn thấy đều phát điên lên.

Và ta, cứ thế đi tới giữa những lời xì xào ghen tị.

Cái cảm giác đáng ghét này, hơi sảng khoái một chút.

Từ khi rời khỏi quân doanh, ta chưa từng gặp lại Phó Lăng Thiên, cũng không biết bây giờ trông hắn như thế nào.

Vừa nghĩ đến đó, một bóng người mặc long bào vàng rực bước từ trong điện ra.

Oa... hắn thật là, ối ối ối, đứa độc địa nào bị vấp chân vậy?

Chiếc kiệu đột ngột nghiêng về phía trước, ta như một con chim nhỏ phi thẳng về phía Phó Lăng Thiên giữa một tràng kinh hô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lam-mau-o-hau-cung/chuong-1.html.]

Hắn lùi lại một bước, ta vươn tay tới.

Hắn ghét bỏ phẩy đi bụi mà ta làm tung lên, ta ra sức giật quần hắn xuống.

"Lễ của quý phi thật là lớn."

Ta cảm nhận được sự tức giận trong giọng điệu của hắn, vì vậy, nhân lúc hắn chưa kéo quần lên, ta ngẩng đầu lên, đáp lại một cách lịch sự:

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

"Khoai của bệ hạ cũng không nhỏ."

Bàn tay của Phó Lăng Thiên đang dừng ở thắt lưng khẽ khựng lại, nhưng ngón út hơi vểnh lên của hắn lại tiết lộ sự vui thích nhỏ nhặt của hắn.

Hắn từ từ ngồi xổm xuống, vươn tay véo mạnh vào mặt ta!

Hắn dám véo mặt ta, lại còn là bên má trái đẹp nhất của ta nữa chứ, hắn nhất định là cố ý, nhất định là vậy.

Lửa giận bùng cháy trong lồng ngực, ta thi triển chiêu "Cáp Mô Thần Công" vọt lên, thề sẽ tặng hắn vài cái bạt tai thật kêu.

Hắn chạy, ta đuổi.

Mấy thanh đao lạnh lẽo dội thẳng gáo nước lạnh lên ngọn lửa giận dữ trong lòng ta.

"Quý phi có biết tội mưu hại đương kim thánh thượng là tội gì không?"

"Thần thiếp không có mưu hại, Bệ hạ là minh quân, tự nhiên sẽ hiểu rõ sự tình."

Phó Lăng Thiên khẽ cười một tiếng, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt: "Minh quân? Hay cho một minh quân! Vậy trẫm hỏi nàng, hôm nay có mấy vị đại thần cùng nhau dâng sớ nói có một quan viên vì tiền mà lạm dụng chức quyền, tư lợi bán quan, nên xử phạt thế nào?"

"Chết chưa hết tội!"

Ta thẳng lưng, cứng rắn đáp lại, khí thế " cứng rắn ngang tàng" ấy cho thấy rõ nhà họ Lý chúng ta không bao giờ cùng loại với những thói xấu ấy.

"Đó là phụ thân nàng."

"Tội không đáng chết... hàm oan, đây nhất định là hàm oan! Nhà họ Lý chúng ta còn ngại tiền quá nhiều, bày ra chật chỗ đây này."

Dứt lời, ta còn cố tình khoe ra những món trang sức vô giá, màu sắc tuyệt đẹp như ngọc trai, phỉ thúy, vòng vàng trên cổ, cổ tay và đầu ngón tay của mình.

Đương nhiên, đây chỉ là một phần nhỏ trong số những thứ ta mang vào cung, còn đống đồ chất đầy sân ta còn chưa kịp dọn nữa.

Đôi mắt Phó Lăng Thiên sáng rực, khi hắn nhìn ta, y như cảm giác một người thợ săn ngoài kia cuối cùng cũng tìm thấy con mồi vậy.

Da gà toàn thân ta nổi lên tức thì, rõ ràng có lò sưởi dưới đất mà ta lại cảm thấy một luồng khí lạnh dâng lên sau lưng.

Ta vội vàng cất trang sức vào, nhưng đã không kịp rồi, cái miệng nghèo khó của hắn đã há ra với ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làm Màu Ở Hậu Cung
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...