Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làm Màu Ở Hậu Cung

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Về đến chính điện, ta liền nhận lấy thư của mẫu thân từ tay nội thị.

Trong thư có nhắc đến chuyện của ca ca, cả việc phụ thân đã sai người bắt được nữ tử kia, nhưng miệng nàng ta rất cứng, còn nói sẽ kể chuyện này cho thiên hạ biết.

Mặc dù vậy, mẫu thân vẫn bảo ta yên tâm, không cần lo lắng.

Nhưng ta sao có thể đứng ngoài cuộc được chứ?

Ta thu dọn sơ qua rồi ngồi lên kiệu đi về phía Tây. Theo thư viết, vị phó tướng này họ Ngô.

Theo những gì ta biết, họ Ngô này là một kẻ cực kỳ trăng hoa, chỉ vì chính thất sinh con gái xong không thể sinh nữa, hắn liền thường xuyên nạp tiểu thiếp vào nhà.

Và con gái ruột của hắn, chính là Ngô mỹ nhân cùng chúng ta nhập cung.

Kiệu loan từ từ dừng lại ở thiên điện. Nữ tử thân hình mập mạp đang ngồi trong sân liếc nhìn ta một cái, không thèm để ý, vẫn làm theo ý mình.

Thật là vô lý, lão nương dù sao cũng là Hoàng Quý phi, thái độ thế này ư?

Ta chỉnh lại y phục, ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c bước tới. Hôm nay cái giá của Hoàng Quý phi ta nhất định phải... phải... phải...

Tên khốn nào vứt vỏ chuối trên đường vậy??

"Nương nương!"

Khi mặt đất gần như ập vào mặt, ta nhanh nhẹn chống tay xuống đất, rồi tao nhã chống đẩy khi các nàng ấy tiến lại gần.

"Nương nương có bị ngã không ạ?"

"Ai ngã? Bản cung đang rèn luyện thân thể."

Sự tu dưỡng của một kẻ làm màu khiến ta dù c.h.ế.t cũng phải cứng miệng.

Thị nữ đỡ ta dậy, ánh mắt ta liền bị người trước mắt thu hút.

Tuy trông nàng ta to béo, nhưng khi vừa chạy đến, ta lại không cảm thấy mặt đất rung chuyển.

Ánh mắt nàng ta ánh lên vẻ thú vị, đối với động tác này của ta, nàng ấy không hề ngạc nhiên hay vui mừng.

Người này không đơn giản.

"Ngươi là Ngô mỹ nhân đúng không?"

"Vâng, nhưng thiếp thân với dáng vẻ này, cũng chỉ có nương nương chịu đến nhìn một cái."

Nàng ta rất biết cách đáp lời, ta ra hiệu cho thị nữ lui xuống, một mình theo nàng ta vào nhà.

"Cuộc đời mỗi người đều có cách sống riêng, việc gì phải bận tâm đến ánh mắt của người khác."

"Lời này nói ra nghe thì dễ, nếu thiếp thân có được dáng vẻ như nương nương, cũng sẽ nói vậy."

Lời này vừa thốt ra, ta liền hào hứng.

Ta có dáng vẻ này chẳng lẽ là tự nhiên sao?

Đây là do ta không sợ vất vả, không kể ngày đêm, không tiếc tiền bạc mà làm ra miếng độn ngực, miếng độn mông, miếng độn chân đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lam-mau-o-hau-cung/chuong-5.html.]

Ta đã nói gì đâu?

Nhưng thấy nàng ta cố chấp như vậy, ta đành cởi giày, lấy miếng độn chân ra.

Nàng ta giả xấu, ta giả đẹp.

Chúng ta đều là giả tạo, nên chẳng có gì đáng ngại.

Ánh mắt nàng ta lập tức sáng lên, giọng điệu cũng lười nhác:

"Ta sớm đã biết ngươi sẽ tìm đến ta, nhưng nếu muốn ta giúp, ngươi phải đồng ý với ta một điều kiện trước đã."

Đối với lời nói này của nàng ta, ta không hề bất ngờ. Chuyện gì có thể giải quyết bằng lợi ích thì không cần kéo chuyện tình cảm ra, ta khá thích điều này.

"Ngươi nói đi."

"Ta muốn ra khỏi cung, và ngươi phải giúp mẹ ta giả c.h.ế.t rời phủ."

"Không vấn đề."

Ngô phó tướng vừa bị xử lý, "cây đổ bầy khỉ tan", đối với nhà họ Lý chúng ta, việc xử lý một người không thành vấn đề.

Nàng ta cười, cười một cách sảng khoái. Ta nhìn thấy một tia sáng yếu ớt trong mắt nàng ta.

"Ta không muốn bị giam cầm trong cái trời đất vuông vức này, ta muốn ra ngoài, tìm một người chỉ tốt với ta, sống một cuộc đời chỉ có hai người."

Ta biết nàng ta là ai rồi, có lẽ nàng ta cũng đã sớm nhận ra ta là ai.

Nhưng chúng ta cứ như ngầm hiểu, không hề nhắc đến chuyện này.

Mà nói đi cũng phải nói lại, chúng ta chẳng qua chỉ là hai cô gái bình thường đến từ hiện đại mà thôi.

Trong triều đại phong kiến đầy những dòng chảy ngầm này, chúng ta không khác gì lũ kiến.

Nó sẽ không vì sự tồn tại của chúng ta mà thay đổi.

Con người ở đây chẳng ngốc chút nào.

Ở đây có chiến tranh, có hoàng quyền, có những trận chiến bằng đao thật s.ú.n.g thật, và còn có rất nhiều sự bất đắc dĩ.

"Được."

"Bệ hạ là người tốt. Đêm thị tẩm, huynh ấy đã cùng ta trò chuyện suốt đêm về hoài bão chính trị. Huynh ấy sẽ là một hoàng đế tốt, cho nên ta phải cứu tướng quân của huynh ấy."

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

"Ngươi không đưa tiền chứ gì?"

Vẻ mặt nàng ấy hơi đờ đẫn, dường như đang nghĩ cách trả lời ta.

Ta cũng không tiện nói thêm, dù sao năm trăm lạng đối với một gia đình bình thường không phải là một số tiền nhỏ.

Nàng ấy lại cười, trong mắt hơi chế giễu:

"Ta khá ghen tị với ngươi, xuất thân phi phàm, được sủng ái hết mực. Cố lên, Lý Bồng Bồng và Phó Lăng Thiên sẽ mãi mãi bên nhau."

Ta hơi ngạc nhiên khi nàng ấy nói ra những lời như vậy.

Thật ra, ta mới là người ghen tị với nàng ấy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làm Màu Ở Hậu Cung
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...