Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làm Màu Ở Hậu Cung

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, sai nội thị khiêng kiệu vào Ngự Hoa Viên. Cơn đau dần tan, ta nghiêng người ngồi, tập trung khoe ra bên má trái của mình.

Nhưng khi ánh mắt lướt qua, ta thấy những khuôn mặt gượng cười, ánh mắt hoặc là khinh bỉ, hoặc là chán ghét.

Các nàng ấy không vừa lòng với ta.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, số phận mỗi người khác nhau, vạn nẻo đường đều dẫn đến bậc cuối của thang thần, có người vừa sinh ra đã ở bậc cuối của thang thần rồi.

Ta hiểu cái cảm giác đó.

Bởi vì ở hiện đại, ta là một kẻ bị vắt kiệt sức, để thay đổi vận mệnh, ta không ngừng làm việc tốt, đỡ bà cụ qua đường, nhận nuôi chó mèo hoang, đến viện dưỡng lão chăm sóc người già.

Có lẽ vì thế mà trời xanh cảm động, mới cho ta đầu thai vào một gia thế hiển hách như vậy.

Đương nhiên, đây đều là những điều ta tạm thời bịa ra.

Ta cũng không biết mình xuyên không đến đây bằng cách nào.

Nhưng ta có lỗi sao?

Ta chẳng qua chỉ là một kẻ vô dụng ham tiền ham sắc mà thôi.

Trớ trêu thay, Triệu Đào Đào, cái kẻ chỉ lo ăn cổ vịt kia, chẳng có chút tinh ý nào, một câu nói đã khơi mào cuộc chiến.

"Lý Bồng Bồng, Trương Quý nhân là tài nữ do Bệ hạ đích thân phong, lợi hại hơn cái cô quý phi vô học như ngươi nhiều."

Ối chà, đây là muốn ép ta phải "bung lụa" đây mà?

Ta nhìn cô nương xinh xắn trước mặt với vẻ mặt hiền từ, nét dịu dàng độc đáo của vùng Giang Nam khiến ta không nhịn được nảy sinh lòng thương xót.

"Tục ngữ có câu 'người có thể một ngày không ăn cơm, nhưng không thể không đọc sách', không biết Trương Quý nhân thường đọc sách gì? Nói ra đi, những người đọc sách chúng ta giao lưu với nhau."

Trương Quý nhân lập tức vui mừng khôn xiết, cứ như một học sinh giỏi trong lớp biết câu trả lời và được gọi lên vậy.

"Bẩm Quý phi nương nương, bình thường thiếp thân thích đọc Luận Ngữ thi phú, không biết nương nương xem sách gì ạ?"

"Bản cung thích xem “Nghi thức động tác giao tiếp nam nữ'."

Trương Quý nhân sững sờ, nàng ấy chắc hẳn không thể hiểu đây là quyển sách gì, còn ta cũng không muốn để nàng ấy biết những thứ rác rưởi trong đầu ta có màu gì.

Cuộc so tài vẫn tiếp diễn.

"Thiếp thân thích xem Đạo Đức Kinh"

"Bản cung thích xem Cách Điều Trị Đau Bụng Kinh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lam-mau-o-hau-cung/chuong-3.html.]

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Trong trường thi đấu lập tức vang lên từng tràng âm thanh quỳ lạy cầu xin cuốn sách đó. Ta thông cảm tuyên bố lát nữa sẽ sai thị nữ mang đến cho các nàng ấy.

Trương Quý nhân bị sự đại nghĩa của ta khuất phục, cúi thấp cái đầu cao quý của nàng ấy, khiêm tốn thỉnh giáo: "Không biết nương nương vừa nói ‘'Nghi thức động tác giao tiếp nam nữ' là gì ạ?"

"Ồ, cái này à, đúng như câu 'Trời giáng đại nhiệm cho kẻ ướt át..."

Ta nghiêm túc lấy ra "Xuân Vũ Đồ" trong ngực, lật từng trang. Đừng nói các nàng ấy, ngay cả các nội thị đứng bên cạnh cũng rục rịch.

Cứ như vậy, ta nhất thời trở thành "món ngon" trong cung, còn kiếm được vài trăm lạng bạc lẻ, nhưng rất nhanh đã bị xung công với lý do "quốc khố trống rỗng".

Bà nội nó, ta muốn xem quốc khố trống rỗng kiểu gì đây.

Đêm đến, Ta tập hợp "Hậu cung F4" kéo đến quốc khố. Khi đến nơi, có mấy tên mặc đồ đen đang làm chuyện bất chính bên trong.

Ta đi đầu, không nghi ngờ gì trở thành cái gai trong mắt chúng. Thấy lưỡi d.a.o dài được rút ra.

Ta vội vàng đưa ngón út ngoáy tai: "Ê, đừng động, A nương nói lúc ngoáy tai không được động đậy."

Chúng quả nhiên dừng lại.

Ta hoảng hốt nhìn về phía sau, Trương tài nữ đã sợ đến ngất xỉu dưới đất. Lâm chiêu nghi - người có võ công cao cường - lúc chạy trốn đã đ.â.m vào cột mà ngất đi.

Chỉ có Triệu Đào Đào vẻ mặt bình tĩnh đang gặm cổ vịt.

"Chạy mau đi, ngươi còn chờ gì nữa?"

"Lúc này sao ta có thể đi được?"

Đột nhiên một luồng sáng vàng lóe lên sau lưng Triệu Đào Đào. Không ngờ nàng ấy lại trọng tình cảm đến vậy, quả nhiên là người bạn ta có thể cùng hoạn nạn.

"Ta nên chạy."

Ta, nàng, má ơi,

Nàng vừa chạy, đám áo đen liền cử động.

Tuy nhiên, Phó Lăng Thiên đã đến.

Nhưng ta đã ngoáy tai thành thói, chỉ chăm chú ngoáy ráy tai.

"Ngươi đừng động, nàng ấy nói lúc ngoáy tai không được động đậy."

Ta đồng tình giơ ngón cái lên với tên áo đen, lúc này chính là thời khắc mấu chốt để lấy ráy tai ra, tuyệt đối không thể sai sót.

Cứ như vậy, bên trái ta là Phó Lăng Thiên, bên phải là bọn áo đen, chúng ta giữ khoảng cách với nhau.

Nhưng đợi đến khi ta thành công lấy ráy tai ra, bọn áo đen đã bị cấm vệ quân bao vây từ phía sau và bắt giữ. Ta áy náy nên đã ăn thêm hai bát cơm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làm Màu Ở Hậu Cung
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...