Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

LÂM NHIỄM

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dư Từ Tâm ngồi bên bờ hồ, giày tất ướt đẫm, chờ người tới hầu hạ.

Thẩm Trác Niên muốn ta khúm núm dâng giày tất cho nàng ta, để nàng ta trút hết bực tức trên đầu ta, khiến ta phải khom lưng chịu nhục.

Bao nén ức ức khiến ta không nhịn được, lại giương tay.

Bốp!

Cái tát ta đ.á.n.h bằng hết lực, tới mức cánh tay tê bì.

“Thấy chưa, lúc bị người khác tát thì đau đấy. Bây giờ đau trên mặt ngươi rồi, cảm thấy thế nào?”

Ta và Thẩm Trác Niên rời đi trong bất hòa.

Hắn để lại lời: rằng với cái kiêu căng đó, sau này chớ tự hủy cốt cách của chính mình.

10

Thẩm gia rước Dư Từ Tâm vào cửa bằng lễ nghi long trọng, tám kiệu trải vinh quang.

So với ta, con gái duy nhất của tướng quân, rõ ràng Dư Từ Tâm, được Thái hậu sủng ái, có giá trị và danh vọng hơn hẳn.

Lời đàm tiếu khắp chốn: Thẩm gia không còn là người biết ơn trọng nghĩa, mà hóa thành kẻ cơ hội vô liêm sỉ, chọn lợi mà ở.

Họ muốn cả lợi lộc thực tế lẫn thanh danh lộng lẫy, bèn chính thức gửi lời mời đến nhà ta.

Ám chỉ rõ ràng là, Thẩm gia còn coi trọng tình giao với Lâm gia.

Nếu Lâm gia không phản đối, có thể nhận Dư Từ Tâm làm nghĩa nữ, vừa tròn hai nhà, vừa giữ thể diện cho Lâm gia như cùng tề hiện hữu bên một chủ.

Mẫu thân ta không chút ngần ngại, sai người cầm chổi quét họ đi, tống cổ bọn họ ra khỏi cửa.

Thẩm phu nhân cũng không làm ra vẻ nhân từ nữa, mỉa mai nói:

“Cả kinh thành ai chẳng biết Lâm Nhiễm thuở nhỏ luôn bám theo A Niên, danh tiết e đã chẳng còn sạch sẽ. Người ta nâng lên mà nàng lại chê, ngày sau đừng có khóc xin vào phủ làm thiếp thì tốt.”

Mẫu thân ta giận đến tái mặt, hất thẳng chậu nước rửa chân vào mặt Thẩm phu nhân:

"Thẩm gia các ngươi, không có phúc đó đâu."

Sau đó, mẫu thân vừa tức giận vừa hốt hoảng mà nói:

"Nếu không phải hôn sự của con nay đã được định đoạt, nỗi nhục này, Lâm gia chỉ có thể c.ắ.n răng mà nuốt xuống."

Bà ngừng lại một chốc, rồi nhẹ giọng nói tiếp:

“Bệ hạ có suy xét của Người. Tiên đế năm xưa chưa diệt sạch thế hệ cũ trong triều. Nếu con mà lộ diện quá sớm, ắt sẽ trở thành tấm bia sống cho người ta nhắm vào."

"Nhẫn thì cứ nhẫn đi, gần đây gió thổi cỏ lay, e là cũng sắp có chuyện rồi.”

"Loại hồ ly tinh như vậy mà còn vọng tưởng được vào cung làm quận chúa? Ta đang chờ xem Thẩm gia mất mặt ra sao."

Không lâu sau, Thẩm Trác Niên lại phái người đến truyền lời.

Hắn nói, nếu ta còn muốn bước vào cửa Thẩm gia, thì phải đưa mẫu thân ta đích thân đến phủ họ xin lỗi.

Hắn sẽ nể tình thanh mai trúc mã mà nói giúp cho một câu.

Ta chỉ nhàn nhạt căn dặn quản gia, từ nay về sau, Thẩm gia có ai tới cửa, bất kể là ai, toàn bộ đ.á.n.h đuổi ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lam-nhiem/8.html.]

Rồi đến mùng năm tháng sau.

Hôm ấy Thẩm gia diện cát phục, khắp nơi treo lụa son, ban hương đặt sẵn, chờ mệnh đưa Dư Từ Tâm vào cung.

Nhưng tới khi mặt trời lặn, không thấy bóng dáng một thái giám hay cung nhân nào.

Thẩm Trác Niên trong lòng náo loạn khó tả, cuối cùng nắm c.h.ặ.t t.a.y Dư Từ Tâm mà hỏi:

“Ta hỏi lại lần nữa, nàng thật sự được Thái hậu ban thưởng sao?”

Dư Từ Tâm quả quyết đáp:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Đương nhiên rồi. Hôm ấy ta thấy một bà lão đói rét ngồi dưới cây mai, liền cho bà vài món điểm tâm mang theo; một nhà hoàn ở bên cạnh Thái hậu thấy vậy, khen ta khéo léo, lòng tốt sâu dày. Một hành động nhỏ, nào ngờ Thái hậu chú ý đến, bảo ta có đức hạnh để ban phong.”

Nghe vậy, tim Thẩm Trác Niên rụng xuống, vẫn bồn chồn lo lắng.

Một lúc sau tớ đến báo gấp:

"Người trong cung đã ra rồi, không tới Thẩm phủ."

"Bọn họ đến thẳng Lâm phủ, đón đi chính là Lâm tiểu thư, Lâm Nhiễm."

"Cái gì? Là nàng ấy?"

Thân thể Thẩm Trác Niên lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ tại chỗ.

Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu hắn chính là, nếu Lâm Nhiễm thật sự được phong thưởng, vậy thì tuyệt đối sẽ không thể làm bình thê của hắn.

Không thể.

Hắn không thể để mất nàng.

Không chút do dự, hẳn nhấc chân lao ra ngoài, như thể phải đuổi theo điều gì đó mà nếu chậm một bước thôi, sẽ chẳng còn kịp nữa.

"Ta phải đi tìm Nhiễm Nhiễm!”

11

Sắc mặt Dư Từ Tâm tái nhợt, trong lúc cấp bách liền kéo lấy tay áo của Thẩm Trác Niên:

“Ta rốt cuộc đã đắc tội gì với Lâm Nhiễm, đến cả ân cứu mạng của Thái hậu nương nương mà nàng ta cũng phải cướp đi sao?”

“Chẳng qua là nàng ta hận ta đã cướp mất chàng. Ta nhận thua, trả chàng cho nàng ta là được, cần gì phải bị làm nhục đến mức này.”

Hai mắt Thẩm Trác Niên bỗng mở to, giọng nói run rẩy, không che nổi niềm vui mừng trong đáy mắt:

“Lâm Nhiễm vì ghen tuông mà dám phạm tội khi quân sao?”

“Tốt, tốt lắm, hôm nay nếu không dạy cho nàng ấy một bài học, nàng ấy còn tưởng thiên hạ này là của mình mất thôi.”

Bất chấp lời khuyên can của mọi người trong Thẩm phủ, Thẩm Trác Niên vẫn cố chấp lao thẳng đến hoàng cung.

Khi bị thị vệ vung đao chặn lại trước cung môn, hắn vén vạt áo lên, quỳ xuống trước cửa cung, lớn tiếng kêu:

“Con gái Lâm gia dám khi quân phạm thượng, giả mạo công lao của người khác để đoạt phần thưởng, tội không thể dung tha! Thần cầu xin được diện kiến bệ hạ!”

Thái giám bên cạnh khôn khéo, lặng lẽ ghé sát hắn nói nhỏ:

“Hôm nay bệ hạ vừa đắc sủng tân phi, đang lúc tình nồng ý mật, Thế tử vạn lần chớ chọc giận long nhan, kẻo mang họa đến cho Thẩm phủ. Đêm mai có yến tiệc trong cung, Thế tử có điều gì muốn nói, để lúc ấy hẵng bẩm cũng chưa muộn.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
LÂM NHIỄM
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...