Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mất - Minh Dã

Chương 102

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Sao vậy? Ai đắc tội cậu nữa rồi?" Tần Vãn Thư hỏi người mời mình đi ăn cơm nhưng sắc mặt lại rất khó coi, Thi Vân Dạng.

"Cậu nói xem, còn có thể là ai nữa?" Nghĩ đến Hứa Chiêu Đệ tâm tình Thi Vân Dạng liền khó chịu.

"Hứa Chiêu Đệ hả? Chị ấy làm gì cậu?" Tần Vãn Thư lại hỏi, kể từ lần trước nàng làm thuyết khách xong, Thi Vân Dạng đi đường đều mang theo gió xuân, cả người phát ra ánh sáng yêu đương hạnh phúc.

"Cậu nói, vì sao Hứa Chiêu Đệ đối với quầy hàng tồi tàn kia lưu luyến không rời? Bán hàng vỉa hè có bao nhiêu vất vả, phơi nắng phơi gió, nói thế nào cũng là nữ nhân của tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn chị ấy khổ cực như vậy đúng không? Nên tôi nói muốn mua cho chị ấy một cửa hàng ở mặt tiền, để chị ấy mở một cửa hàng ăn uống gì cũng được, còn tìm một quản lý cho chị ấy, chị ấy chỉ cần làm mỹ thực của chị ấy là được rồi, những cái khác không cần quan tâm, nhưng chị ấy lại không chịu." Thi Vân Dạng phàn nàn với Tần Vãn Thư, cô sợ bị người khác biết bạn gái mình bày quán ven đường, nhưng chuyện này cũng không nói, cô không muốn để người mình thích trải qua cực khổ như vậy, nhưng là Hứa Chiêu Đệ giống như tảng đá trong hầm, vừa thúi vừa cứng, nói gì cũng không chịu là không chịu.

"Đây đúng là một vấn đề." Tần Vãn Thư gật đầu nói, Hứa Chiêu Đệ và Thi Vân Dạng vốn có chênh lệch, thời gian ở chung càng lâu, loại chênh lệch này nhất định sẽ kéo cuộc sống của các nàng lại.

"Đây không phải là lỗi của tôi, đúng không?" Ở trong nhà Hứa Chiêu Đệ, phát cáu với Hứa Chiêu Đệ xong, Thi Vân Dạng liền muốn để Tần Vãn Thư làm quan tòa.

"Hai người đều không có sai, nhưng đại khái là Hứa Chiêu Đệ không quen dựa dẫm người khác, cậu nghĩ rằng đối tốt với nàng, chuẩn bị vì chị ấy, nhưng hẳn là chị ấy vẫn chưa thản nhiên tiếp nhận được." Tần Vãn Thư phân tích nói.

"Vì sao không thể thản nhiên tiếp nhận, tôi cũng không phải cho chị ấy rất nhiều tiền, đến tột cùng là chị ấy khó chịu cái gì a, người nghèo đúng là phiền phức!" Thi Vân Dạng bất mãn nói, cá tính cô bá đạo đã quen, coi như là đối tốt với người khác, cũng không cho đối phương có chút từ chối nào.

"Không thể nói mấy lời như vậy, đối với cậu mà nói, cậu chỉ hơi hơi nỗ lực, nhưng đối với chị ấy mà nói, cậu đã đưa cho chị ấy một ngọn núi, tiếp nhận một ngọn núi đương nhiên nội tâm có điểm không thích ứng rồi." Tần Vãn Thư nói vì Hứa Chiêu Đệ.

"Vậy làm sao bây giờ, chẳng lẽ sẽ bỏ mặc chị ấy một đời bán quán ven đường như vậy sao?" Thi Vân Dạng nghe Tần Vãn Thư phân tích, hình như thật có đạo lý, nhưng hiểu được là một chuyện khác nhau, cảm giác căn bản là không giải quyết được vấn đề, nghĩ đến đây, lông mày Thi Vân Dạng cũng sắp xoắn thành một khối.

"Tôi cảm thấy đối với phương diện nấu ăn Hứa Chiêu Đệ đúng thật là có thiên phú, bằng không đưa chị ấy đi Hồng Kông làm trợ thủ của đầu bếp nhà hàng Michelin đi, sau này có thể đầu bếp chính cho nhà hàng Michelin cũng được, cậu cảm thấy thế nào?" Tần Vãn Thư hỏi Thi Vân Dạng.

Thi Vân Dạng nghe xong, liên tục gật đầu, cô cảm thấy cách của đại tiểu thư quả nhiên cao minh hơn chính mình rất nhiều, đề nghị rõ ràng cao cấp hơn mình.

"Cứ quyết định như vậy đi, cậu đưa đề nghị thì giúp tôi thuyết phục Hứa Chiêu Đệ luôn đi." Thi Vân Dạng cảm thấy không có người nào có sức thuyết phục như đại tiểu thư, đại tiểu thư xuất mã, không có chuyện gì không giải quyết được. Bây giờ ngẫm lại, Tả Khinh Hoan đúng là bỏ gần tìm xa, chạy đến Nhật Bản nạm vàng làm gì, không chịu ở bên người đại tiểu thư, Tả Khinh Hoan ít nhiều cũng sẽ được nạm thêm mấy tầng vàng, chắc chắn là đại tiểu thư có biện pháp.

"Xem ra, làm bà mai, còn muốn làm bà mụ." Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói.

"Đại tiểu thư, cậu tốt nhất rồi, ai bảo Hứa Chiêu Đệ cứng như đá kia lại nghe lời cậu nhất." Thi Vân Dạng tranh thủ thời gian nịnh nọt Tần Vãn Thư.

"Được thôi, tôi đi xem một chút!" Tần Vãn Thư cảm thấy chuyện này đối với Thi Vân Dạng hay Hứa Chiêu Đệ mà nói đều là chuyện tốt. Cho dù thế nào khoảng cách cũng nên rút ngắn, nàng cảm thấy hai người cùng chung mục tiêu sẽ cố gắng hơn, giống như có một câu nói như vậy, vì người, tôi tự biến mình tốt hơn, đây là chuyện cực kỳ lãng mạn. Tả Khinh Hoan tự tiện quyết định, nàng mới tức giận đến như vậy, rõ ràng mình có thể cùng một chỗ với sự trưởng thành của em ấy.

Cho nên khi Tần Vãn Thư nói chuyện với Hứa Chiêu Đệ chuyện này, Hứa Chiêu Đệ rõ ràng ngây ngẩn cả người.

"Làm phụ tá ở nhà hàng Michelin?" Hứa Chiêu Đệ không xác định hỏi, loại Michelin này, nàng chỉ thấy ở trên TV, đối với nàng mà nói thực sự là quá xa xôi.

"Không biết chị có hứng thú hay không?" Tần Vãn Thư hỏi.

"Cảm ơn, nhưng tôi cảm thấy bây giờ cũng rất tốt." Nội tâm Hứa Chiêu Đệ cũng không phải là không động tâm, nhưng nàng cảm thấy hình như là quá phiền phức Tần đại tiểu thư, vạn nhất mình không làm được, chẳng phải là hỏng thanh danh của Tần tiểu thư sao.

"Một người có thể không có tham vọng, nhưng không thể không có lòng cầu tiến. Tôi biết, lúc chị quyết định ở cùng với Thi Vân Dạng, đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất, nhưng vì sao không thử một chút, rút đi khoảng cách? Coi như không vì nàng, cũng vì chính mình, chẳng lẽ chị không muốn tự mình trở nên tốt hơn sao? Tôi cảm thấy mỗi người đều có giá trị tồn tại của riêng mình, nhưng nếu là có cơ hội, vì sao lại một mực tình nguyện làm hạt cát mà không phải trở thành tảng đá lớn đây? Tôi cảm thấy phát triển giá trị thực của mình nên là mục tiêu cả đời của mỗi người." Tần Vãn Thư thành khẩn nói với Hứa Chiêu Đệ.

Hứa Chiêu Đệ cảm thấy Tần Vãn Thư nhất định là có năng lực tẩy não, dạng người như Tần Vãn Thư, sẽ luôn để người khác cảm thấy, quan điểm của nàng không sai, lúc đầu chính nàng cho rằng mình rất bình thường, cũng tình nguyện bình thường. Nhưng sau khi Tần Vãn Thư nói như vậy, nàng đột nhiên cảm thấy tình nguyện bình thường là có lỗi. Nhưng là Hứa Chiêu Đệ cũng hiểu rõ, nếu như có thể lựa chọn ăn ở nhà hàng Michelin, không có người muốn ngồi ở quán ven đường, trời sinh con người đều truy cầu những điều tốt.

"Tôi thực sự có thể thử một chút?" Hứa Chiêu Đệ không xác định hỏi.

"Đương nhiên có thể, lập cho mình một mục tiêu, cố gắng vì mục tiêu đó, chị sẽ phát hiện, thế giới sẽ thay đổi, không còn giống như cũ nữa." Tần Vãn Thư khẽ cười.

Michelin

một thuật ngữ, hay chính xác hơn

một phương thức đánh giá chất lượng món ăn, dịch vụ tại những nhà hàng cao cấp trên toàn thế giới.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8: .
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108: (H)
Chương 109
Chương 109: H
Chương 110
Chương 110

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...