Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mất - Minh Dã

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hứa Chiêu Đệ tắm xong, khí lực cả người giống như bị rút sạch một loại, té nhào lên giường. Mặc dù trong lòng có chút khó chịu, nhưng là cuộc sống vẫn còn phải tiếp tục, nàng trải qua quá nhiều thời điểm chật vật, đã sớm tôi luyện nhận tính vượt qua người bình thường. Nàng cảm thấy Phương Phương xuất hiện giống như điều vị cuộc sống mình, làm cho cuộc sống bình thản trong  quá khứ không còn nữa. Thật giống như một chén thuốc bổ với một chén nước trắng, một mực uống nước trắng cũng sẽ không thấy cái gì, uống quen rồi, đột nhiên không có cũng sẽ không thích ứng được. Thuốc bổ đương nhiên uống sẽ ngon, nhưng nếu quay lại uống nước trắng thì cũng không có gì là không được, trên đời này, không có người nào sống thiếu người nào mà không được.

Hứa Chiêu Đệ nghĩ đến, cũng thoải mái hơn một chút, nhưng là người, có lúc cũng sẽ không khống chế được tâm tình của mình, tựa như giờ phút này, Hứa Chiêu Đệ vẫn còn cảm giác được tâm tình của mình mất mác, nàng muốn tâm tình của mình trở lại bình thường, chắc cũng cần mấy tháng. Mấy tháng vui vẻ, đổi mấy tháng mất mác, đại khái cũng xem như là công bằng.

Nuôi quỷ tiêu tiền Thi Vân Dạng, tiền Hứa Chiêu Đệ gửi ngân hàng không nhiều cũng tiêu gần hết, cộng thêm lần này đưa đi bệnh viện, tiền khám bệnh thuốc thang nàng cũng đã trả. Dọn nhà cũng hao tốn hết một chút, hôm nay thuê nhà, là ở thành phố, hợp đồng quy định nhất định phải thuê nửa năm, nếu không tiền thuế chân trước 3 tháng cũng sẽ mất. Số tiền kia, đối với Hứa Chiêu Đệ mà nói cũng không phải tiền lẻ, huống chi chẳng qua là bán vỉa hè, đi vỉa hè nào bán cũng như nhau, cho nên Hứa Chiêu Đệ quyết định tạm thời ở đây mở bán, đối với nàng, chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải quen với hoàn cảnh, tìm kiếm chỗ thích hợp để bày bán. Nàng nghĩ, chỉ cần bận rộn, cũng sẽ không còn nhiều thời gian để khổ sở như vậy.

Thi Vân Dạng ở trong bệnh viện, nằm trên giường bệnh hết sức nhàm chán, trí nhớ nửa năm trước thỉnh thoảng nổi lên đầu, nếu như được, cô thật hy vọng mình có thể quên đi trí nhớ nửa năm nay, cô cảm thấy cuộc sống mình đã trải qua không có cách nào chấp nhận được, nhưng mỗi lần cô nhớ đến thời điểm ở gần Hứa Chiêu Đệ lại có loại cảm giác vui sướng, giống như đột nhiên nổi lên cảm giác, làm thế nào cũng trừ không hết.

"Bực mình, âm hồn không tiêu tán!" Thi Vân Dạng căm tức nghĩ đến, người gì muốn sắc đẹp không có sắc đẹp, muốn vóc người không có vóc người, muốn tiền không có tiền, còn cứ thích im lặng không có tình thú, có cái gì tốt đâu, mình lại cùng nữ nhân như vậy lăn giường, đúng là hạ thấp tiêu chuẩn bạn giường của cô từ trước đến giờ.

"Ai chọc cậu mất hứng?" Tần Vãn Thư mang trái cây đi vào, thấy Thi Vân Dạng mặt khó chịu mắng người lên tiếng hỏi.

"Không có gì." Dĩ nhiên Thi Vân Dạng không thể cùng Tần Vãn Thư nói chuyện Hứa Chiêu Đệ, cô vẫn đang giả vờ mất trí nhớ.

"Tôi phát hiện kể từ khi cậu trở về, tâm tình cũng không vui, cả người cứ như lửa đốt, rốt cục chuyện gì xảy ra?" Tần Vãn Thư cười hỏi.

"Vô duyên vô cớ mất tích nửa năm, còn mất trí nhớ, cùng những thứ ngổn ngang của người kia xen lẫn trrong lòng, ai mà vui vẻ được hả?" Thi Vân Dạng nói như chuyện đương nhiên.

"Cậu lúc nào cũng nhìn sắc trước à, tôi cảm thấy Hứa Chiêu Đệ tốt vô cùng, nội tâm của nàng vừa bền bỉ lại vừa hiền lành, nàng sống tình cảm hơn cậu nhiều." Tần Vãn Thư vì Hứa Chiêu Đệ lấy lại công bằng.

"Cũng chỉ là bán trứng gà vỉa hè, tình cảm hơn thì cũng có lợi ích gì?" Thi Vân Dạng hừ lạnh nói, hoàn toàn quên mất mình đang giả vờ mất trí nhớ.

Tần Vãn Thư vừa nghe, cũng biết mình đã đoán đúng, Thi Vân Dạng giả vờ mất trí nhớ, mình cũng chưa nói cho Thi Vân Dạng biết Hứa Chiêu Đệ bán trứng gà, bất quá nàng cũng không vạch trần Thi Vân Dạng, tránh cho Thi Vân Dạng thẹn hóa thành giận.

"Đó là cuộc sống hạn chế nàng, chỉ cần cho nàng cuộc sống tốt hơn, nàng sẽ nhảy cao hơn." Tần Vãn Thư cảm thấy Thi Vân Dạng quá để ý điều kiện bề ngoài, giống như một đứa trẻ, chỉ chú ý đến vẻ ngoài đẹp đẽ của một món đồ chơi, mà không chú ý đến bên trong nó có giá trị gì.

"Giống như Tả Khinh Hoan khoác áo hoàng kim trở lại sao?" Thi Vân Dạng nheo mắt hỏi.

Tần Vãn Thư nhìn Thi Vân Dạng một cái, cũng không trả lời, chẳng qua là đưa miếng tao cho Thi Vân Dạng.

"Cậu rốt cục thích Tả Khinh Hoan chỗ nào?" Thi Vân Dạng hỏi, Đại tiểu thư quả nhiên rất để ý Tả Khinh Hoan.

"Không có lý do gì đặc biệt, chỉ cảm thấy ở cùng một chỗ với em ấy đặc biệt vui vẻ, thích cảm giác được em ấy cần. Tôi cảm thấy thích thì không cần lý do gì đặc biệt, chính là cảm giác đúng là được rồi, nếu như cần lý do chứng minh mình thích, thì thích đó cũng không đúng là thích." Tần Vãn Thư cảm thấy đại khái chính là như vậy.

"Cô ta thích cậu, lý do có thể tìm được vô số, vì cậu là Tần Vãn Thư, đẹp mắt, có tiền, có tu dưỡng vân vân, vậy cô ta có thích cậu thuần túy hay không đây?" Thi Vân Dạng không quên nói xấu Tả Khinh Hoan.

"Tôi chỉ tin cảm giác bản thân mình, không tin người khác." Từ trước đến nay Tần Vãn Thư rất nghiêm khắc kỷ luật, biết đọc tâm người, nàng tin tưởng người mình thích đáng giá để mình thích.

"Tôi vẫn cảm thấy, nếu cậu thích nữ nhân, hẳn là nên thích tôi, dù sao cậu cũng không có ý do đặc biệt để thích Tả Khinh Hoan." Thi Vân Dạng cảm giác mình không nên bị so sánh với Tả Khinh Hoan.

"Cậu quá không tĩnh tâm." Tần Vãn Thư cảm thấy trong lòng Thi Vân Dạng vẫn có thói quen như cũ, món đồ chơi tôi của tôi, dù tôi không thích, không cần cũng không muốn người khác cướp lấy.

"Tả Khinh Hoan cũng tĩnh tâm được bao nhiêu, cô ta không phải ngay cả thương lượng cũng không thương lượng với cậu mà bỏ chạy đi Nhật Bản sao, có thể thấy được cô ta cũng không xem cậu ra gì, ai biết cô ta trở lại có còn thích cậu hay không." Thi Vân Dạng không quên bỏ đá xuống giếng, trát muối lên vết thương Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư nhìn Thi Vân Dạng một cái, không nói gì, nếu không phải là cùng nhau lớn lên, nàng đã sớm không thèm để ý đến Thi Vân Dạng. Nàng cảm thấy người nào thích cậu ấy cũng coi như là xui xẻo, thời gian quý báu như vậy, nào có chuyện đứng đợi mãi một tiểu bá vương bá đạo,vị kỷ, chưa trưởng thành lớn lên. Hứa Chiêu Đệ rời đi, có lẽ là chuyện tốt, thoát ly khổ ải. Dĩ nhiên, bị Thi Vân Dạng trát muối, Tần Vãn Thư quả thật nghĩ đến Tả Khinh Hoan, nàng cũng ở đây chờ Tả Khinh Hoan trở về, cần chờ bao lâu, Tả Khinh Hoan lại không nói cho nàng biết, nên nàng cũng không nhịn được mà tức giận.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8: .
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108: (H)
Chương 109
Chương 109: H
Chương 110
Chương 110

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...