Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mất - Minh Dã

Chương 71

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thái độ Hứa Chiêu Đệ 'mạn bất kinh tâm' như vậy làm cho trong lòng Thi Vân Dạng rất căm tức, nhưng không thể nào phát tác được, chỉ có thể tự mình bực bội, nữ nhân này mà khóc lóc khổ sở cái mốc, chính là động vật bậc thấp thiếu tình cảm, Thi Vân Dạng phẫn hận thầm nghĩ.

Mặc dù ở với Hứa Chiêu Đệ, số lần tức giận so với trước đây rất nhiều, nhưng là cô vẫn muốn để Hứa Chiêu Đệ lại bên người mình, cho dù thấy thì có cảm giác tức giận phiền não, nhưng không thấy thì càng tức giận phiền não hơn, loại trạng thái này đối với Thi Vân Dạng mà nói đơn giản là không giải quyết được.

Sau đó mấy ngày, Thi Vân Dạng thỉnh thoảng vẫn sẽ cáu giận, hai người ngược lại lại không có quá nhiều xung đột, tính tình Hứa Chiêu Đệ như vậy, muốn cùng người khác xung đột, cũng không phải chuyện dễ dàng. Hứa Chiêu Đệ một mực tỉ mỉ chiếu cố Thi Vân Dạng, cho đến ngày Thi Vân Dạng ra viện. Thi Vân Dạng đã đem Hứa Chiêu Đệ thành vật sở hữu của mình, để Hứa Chiêu Đệ đi theo mình trở về biệt thự.

Hứa Chiêu Đệ lúc này mới chân chính biết được cái gì gọi là người có tiền, nhà Thi Vân Dạng cũng không phải chỉ là có tiền bình thường, mà là vô cùng có tiền. Hồ bơi lớn như vậy, phòng nghỉ, phòng thể dục, sân banh lớn, vân vân đều có cả, đây mới là nơi sinh ra dáng dấp Thi Vân Dạng, nửa năm mất trí nhớ kia, thật sự là ủy khuất cô, cũng khó trách cô lại bắt bẻ khắp nơi. Dĩ nhiên, nơi này cũng giống như một cái hào rộng, chia cách mình và Phương Phương.

Khi Thi Vân Dạng đem Hứa Chiêu Đệ về nhà, một mực len lén quan sát Hứa Chiêu Đệ, bất quá Hứa Chiêu Đệ hình như rất bình tĩnh, có mấy phần tư thái không nhục không sợ hãi. Dĩ nhiên Thi Vân Dạng biết mình trông đợi cái gì, trông đợi Hứa Chiêu Đệ biết được gia cảnh của mình xong, vui mừng hoặc là gì đó tương tự, như vậy mình còn có lý do đường đường chính chính khinh bỉ nàng. Chẳng qua Hứa Chiêu Đệ là người có nhu cầu thấp, dục vọng thấp, tâm tình cũng ổn định, đến bây giờ cũng không có bất kỳ phản ứng gì, điều này làm cho Thi Vân Dạng đã chuẩn bị xong mọi loại giễu cợt, cũng không có biện pháp bung ra, ngược lại còn tự thấy như mình cực kỳ nông cạn. Thi Vân Dạng mong đợi Hứa Chiêu Đệ có phản ứng, như vậy mình cũng xem như không có lý do thích nàng, liền có thể trực tiếp phủ nhận đoạn tình cảm đã trôi qua nửa năm kia cùng với Hứa Chiêu Đệ, cái này có thể nói lên, Thi Vân Dạng đối với bản thân mình bây giờ cũng không có lý do đường đường chính chính bỏ được nửa năm đó. Bởi vì đuối lý, nên cực kỳ phiền não và bực bội.

Trên thực tế, Thi Vân Dạng có thể cảm giác được sau khi cô đưa Hứa Chiêu Đệ về Thi gia xong, Hứa Chiêu Đệ càng thuận theo thái độ của mình, nhưng là mặt khác lại lộ ra một cỗ khách khí cùng xa lạ.

Thi Vân Dạng cảm thấy Hứa Chiêu Đệ giống như bị bao phủ dưới một cái lồng kim cương, bất kể ngôn ngữ châm chọc gì, lý do vô lý nào, Hứa Chiêu Đệ cũng giống như ngăn cách tâm tình của mình lại, đao thương không đâm vào tới, vô cùng bình tĩnh. Điều này làm cho Thi Vân Dạng càng phát ra tức giận, cô càng cảm thấy Hứa Chiêu Đệ căn bản không có đem mình để trong mắt, làm Thi Vân Dạng cảm giác mình giống như bị bỏ rơi, càng phát ra phiền não và nổi giận.

Thật ra cô không biết, Hứa Chiêu Đệ vẫn bị những ngôn ngữ kia đả thương người, cùng tâm tình không giải thích được làm cho chết lặng, có lúc nhìn Thi Vân Dạng giống như một đứa nhóc vô lý quậy quạng. Nàng không muốn cãi nhau với Thi Vân Dạng, nhưng đối với một đứa nhóc du côn như thế, theo bản năng là càng cách xa càng tốt.

Thi Vân Dạng hay là đứa nhóc du côn đều là sinh vật cực kỳ nhức đầu, dụ dỗ cũng không được, không dụ dỗ cũng không được, đại khái phải đi chơi với cô cô mới có thể bớt nháo, nàng bây giờ là thực sự không biết phải làm gì cho đúng.

Thi Vân Dạng để cho Hứa Chiêu Đệ nửa bước không rời đi theo sau lưng mình, đơn giản để Hứa Chiêu Đệ làm thành cái bóng của mình, tính tình chuyên chế bá đạo lộ ra không sót một chút.

Cô nghỉ ngơi trong nhà hai tuần xong, liền không thể ở nhà được nữa, quyết định khôi phục cuộc sống đầy màu sắc buổi đêm của mình.

Tối hôm đó, cô trang điểm cực kỳ xinh đẹp, chuẩn bị đi bar, câu một mỹ nữ lăn giường mới được, một mình đi cũng thôi đi, còn phải lôi Hứa Chiêu Đệ đi cùng mới chịu.

Hứa Chiêu Đệ nhìn Thi Vân Dạng trang điểm giống như yêu tinh, ăn mặc quá quyến rũ, bởi vì phẩu thuật phải cắt bỏ mái tóc dài, tóc hôm nay dài ra cũng chưa được 1 tấc, nếu đổi lại là người khác đoán chừng cũng rất kỳ quái, nhưng đặt trên ngũ quan tinh sảo đẹp mắt của Thi Vân Dạng lại có cảm giác cực kỳ yêu dã. Hứa Chiêu Đệ nhìn Thi Vân Dạng trang điểm như vậy, trong lòng có loại cảm giác thân thể Phương Phương bị chà đạp, nhưng là nàng hiểu rõ, có lẽ đây mới thực sự là Thi Vân Dạng, ngày đầu tiên thấy Thi Vân Dạng, quần áo của cô cũng tương tự như bây giờ. Hứa Chiêu Đệ không muốn đi quán bar, nhưng Thi Vân Dạng muốn nàng đi theo, nàng cũng không còn cách nào, cũng chỉ có thể cầm túi xách đi theo, nghe nói túi xách trong tay mình cầm cũng hết mấy vạn.

Âm thanh cơ hồ muốn đánh thủng màng nhĩ, ánh đèn đủ màu sắc lóe sáng, ồn ào náo nhiệt như vậy làm cho Hứa Chiêu Đệ cảm thấy buồng tim mình cũng sắp bị âm nhạc đụng tới, khó chịu không thích ứng được, đây là cảm giác của Hứa Chiêu Đệ khi đi theo Thi Vân Dạng vào quán bar. Bất kể là tâm tình của Hứa Chiêu Đệ, hay là cách ăn mặc của nàng, đều là cách xa quán bar này vô cùng lớn. Nàng nhìn Thi Vân Dạng, nữ nhân kia thật giống như cá gặp nước, rất nhanh thì có nam nhân, nữ nhân đến gần cô, cũng là tư thái yêu mị thân mật. Hứa Chiêu Đệ nhìn Thi Vân Dạng như vậy, cảm thấy so với bất kỳ lúc nào, người này đều cách xa mình đến thế.

Hứa Chiêu Đệ tìm một góc tương đối vắng vẻ, an tĩnh, nhìn người ăn mặc xinh đẹp giống như Thi Vân Dạng, vóc người quyến rũ, khiêu vũ nhảy nhót dưới ánh đèn, nương theo ánh sáng yếu ớt, nàng thấy tay của đối phương vuốt ve trên người Thi Vân Dạng, giờ phút này, Hứa Chiêu Đệ không thể phân rõ tâm tình của chính mình. Nhưng là nàng biết, Thi Vân dạng thích cuộc sống như thế, thích nữ nhân giống như cô, cho nên mới không muốn thừa nhận cô chính là Phương Phương.

Dĩ nhiên, Hứa Chiêu Đệ bây giờ cũng không hy vọng Thi Vân Dạng thừa nhận cô chính là Phương Phương, đã không có bất kỳ ý nghĩa gì, giờ phút này nàng thà để Phương Phương vĩnh viễn không có tồn tại trên thế giới này, để cho mình không hoài niệm, cũng không hy vọng Phương Phương ở lại trên người Thi Vân Dạng, một chút xíu cũng không còn.

Rõ ràng đây là cuộc sống Thi Vân Dạng từng rất yêu thích, nhưng giờ phút này, cô phát hiện mình giống như không nhập vào được, nữ nhân đang khiêu vũ với mình hiện tại, rõ ràng rất hợp khẩu vị của mình, nhưng là ngón tay vuốt ve trên người mình, còn có mùi nước hoa gay mũi kia làm cho cô có một cổ cảm giác chán ghét, nhưng là cô đè xuống cảm giác chán ghét trong lòng, theo bản năng tìm bóng dáng Hứa Chiêu Đệ, chẳng qua là trong đám người đông đúc, cô lại không thấy được bóng dáng Hứa Chiêu Đệ, điều này làm cho cô có cảm giác giống như mình bị vứt bỏ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8: .
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108: (H)
Chương 109
Chương 109: H
Chương 110
Chương 110

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 71
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...