Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mất - Minh Dã

Chương 90

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi không chấp nhận!" Hứa Chiêu Đệ nghiêm túc cân nhắc xong, vẫn là quyết định từ chối, miễn cho phiền phức chờ đợi mình về sau.

"Vì sao chứ?" Thi Vân Dạng không nghĩ đến Hứa Chiêu Đệ cứ không chút nào lưu luyến từ chối như vậy, mặc dù không dữ dội nhưng nội tâm vẫn thấy rất không thoải mái, tự nghĩ mình đã ba mươi tuổi rồi, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, chưa từng thổ lộ với người nào như vậy, nhưng lần đầu tiên tỏ tình liền bị người ta không chút do dự từ chối như vậy.

"Tôi không thích cô, chúng ta cũng không thích hợp." Hứa Chiêu Đệ cực kỳ tỉnh táo trả lời.

"Chị cũng đâu thích Phương Phương, cũng không thèm để ý, đúng không?" Thi Vân Dạng chất vấn, nếu như Thi Vân Dạng không làm cho Hứa Chiêu Đệ lưu luyến, vậy Phương Phương thì sao?

Hứa Chiêu Đệ trong lúc nhất thời trầm mặc, nàng đối với Phương Phương đúng thật là để ý, có đôi khi cũng không biết Phương Phương tồn tại với Thi Vân Dạng là làm sao bây giờ, khi Thi Vân Dạng biến mất ba tháng, nàng có nhớ đến Phương Phương, thậm chí là ngẫu nhiên cũng sẽ nhớ đến Thi Vân Dạng một chút.

"Sao chị không trả lời? Cũng nên cho Phương Phương một đáp án chính xác có được không?" Thi Vân Dạng đến gần Hứa Chiêu Đệ chất vấn, giờ phút này, Thi Vân Dạng càng để ý sẽ càng hùng hổ dọa người.

"Cô biết rất rõ, Phương Phương chỉ là chuyện ngoài ý muốn, nàng muốn không nên tồn tại." Hứa Chiêu Đệ bị Thi Vân Dạng buộc lùi lại mấy bước, từ khi bắt đầu nàng đã biết Phương Phương ngoài ý muốn như vậy sẽ bị sửa đổi, từ khi bắt đầu nàng cũng không dám để quá nhiều tình cảm vào, nàng đã sớm chuẩn bị chuyện Phương Phương sẽ biến mất bất cứ lúc nào, nhưng Phương Phương vẫn tồn tại như cũ, vẫn dây dưa với Thi Vân Dạng như cũ, mới là chuyện ngoài dự liệu của Hứa Chiêu Đệ, khiến nàng không biết phải làm sao.

"Nếu như ngay cả Phương Phương chị cũng không thích, tôi cũng không còn gì để nói, có đôi khi, tôi cảm thấy chị sống như vậy thực sự không có ý nghĩa, nhưng là tại sao tôi lại thích dạng không có ý nghĩa như chị đây?" Khi Thi Vân Dạng nói ra câu đó, đột nhiên hiểu được loại cảm giác bất lực, cô coi như là xinh đẹp, lại có tiền, còn thông minh. Không ngờ yêu một người là như vậy, lại lộ ra hèn mọn như thế, Thi Vân Dạng chán ghét loại cảm giác này, nhưng lại không có cách nào tránh thoát loại cảm giác này, loại tâm tình này giống như miếng bọt biển hút đầy nước, đã bão hòa đến độ không thể có thêm bất cứ cảm giác nào khác. Giờ khắc này, Hứa Chiêu Đệ rốt cục cũng thoát khỏi hình tượng nghèo khó, ngược lại còn có một loại cảm giác cao cao tại thượng, không được yêu lại, thì ra sẽ khiến cho con người trở nên hèn mọn, cô chán ghét mình bây giờ, giận chó đánh mèo lên Hứa Chiêu Đệ, nhưng hết lần này đến lần khác không có cách nào xóa hết những cảm xúc ở trong lòng trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Hứa Chiêu Đệ lần đầu tiên cảm thấy nội tâm Thi Vân Dạng thống khổ thực sự, Thi Vân Dạng bỏ ra sự kiêu ngạo tự phụ không ai bì nổi của cô, thì tình cảm dưới trái tim kia giống như pha lê vậy, có vẻ hơi dễ nát. Điều này làm Hứa Chiêu Đệ có chút không đành lòng, nàng biết đây hết thảy điều không phải Thi Vân Dạng muốn, xảy ra tai nạn, mất trí nhớ, biến thành Phương Phương, thậm chí thích nàng, đều là không tình nguyện, nhưng tất cả đều đã phát sinh, Thi Vân Dạng biến thành người bị hại. Nếu như không có bắt đầu kia, Thi Vân Dạng vẫn là kiểu người hoang đường không ai sánh kịp, dù không thấy gì tốt, nhưng chí ít Thi Vân Dạng cũng sẽ không có phiền não, nghĩ như vậy, Hứa Chiêu Đệ không có cách nào yên tâm thoải mái không để ý đến cảm giác của Thi Vân Dạng, sâu trong nội tâm nàng cũng không bỏ được Phương Phương, điều này làm Hứa Chiêu Đệ cảm thấy bực bội mơ hồ, loại cảm giác mơ hồ này không nhìn thấy được, tinh tế như sợi tơ để nàng và Thi Vân Dạng cùng nhau nắm kéo.

"Chị không thích tôi, tôi cũng không thể mặt dày bám lấy chị không buông, tôi cũng không tin, tôi không thể quên được chị!" Thi Vân Dạng độc ác nói, nếu cô chủ động tìm tới Hứa Chiêu Đệ cô là con chó nhỏ! Chỉ là, khi rời khỏi nhà Hứa Chiêu Đệ, dù là khoảng cách rất nhỏ, nhưng cô đi rất chậm, một mực chờ mong Hứa Chiêu Đệ gọi mình lại, mà cô thực sự đã đi ra đến cửa, Hứa Chiêu Đệ vẫn không hề mở miệng.

Hứa Chiêu Đệ thấy Thi Vân Dạng rời đi, trong lòng đột nhiên cũng có chút khó chịu, loại khó chịu đó không mãnh liệt, nhưng vẫn làm cảm xúc Hứa Chiêu Đệ hạ thấp xuống, nàng nghĩ chỉ cần Thi Vân Dạng không xuất hiện nữa, nàng có thể điều chỉnh được loại tâm tình này của mình.

Thi Vân Dạng không được Hứa Chiêu Đệ giữ lại, trong nháy mắt ra khỏi nhà Hứa Chiêu Đệ, loại ủy khuất kia dồn đến đỉnh điểm, sau đó tựu thành nước, khiến Thi Vân Dạng không nhịn được đỏ cả vành mắt.

Thi Vân Dạng nhìn gương mặt mình phản chiếu trong cửa thang máy, ánh mắt ửng đỏ của cô khiến bản thân tự thấy lạ lẫm, nhưng sự thực lại là tồn tại chân thật.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8: .
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108: (H)
Chương 109
Chương 109: H
Chương 110
Chương 110

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mất - Minh Dã
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...