Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mất - Minh Dã

Chương 79

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Vãn Thư ngủ thiếp đi, Thi Vân Dạng vẫn còn không ngủ được, cô nghĩ đến câu nói sau cùng của Tần Vãn Thư, nghe cũng có chút đạo lý, dụ dỗ Hứa Chiêu Đệ trở lại trước, mình mới có thể tiếp tục là chủ nợ của nàng. Nhưng là ngay lập tức lại phủ nhận ý nghĩ của mình, đùa gì thế, cô lớn như vậy, còn chưa từng dụ dỗ ai bao giờ, Hứa Chiêu Đệ chỉ là một nữ nhân tướng mạo bình thường, dựa vào cái gì mà muốn mình phải đi dụ dỗ chứ? Nhưng là nếu không đi dụ dỗ Hứa Chiêu Đệ, lấy tính tình cứng đầu kia, chắc chắn không thể nào nhường mình rồi. Vì vậy suốt đêm, nội tâm Thi Vân Dạng đấu tranh, nửa muốn đi dụ dỗ Hứa Chiêu Đệ, nửa lại không muốn. Vẫn là nên đi dụ dỗ Hứa Chiêu Đệ, không đi. Nên đi dụ dỗ Hứa Chiêu Đệ, không được. Cứ như vậy tuần hoàn vô hạn, sau đó bối rối suy nghĩ hết một đêm đến khi trời sáng, vẫn còn chưa quyết định được có đi dụ dỗ Hứa Chiêu Đệ hay không.

"Không phải là một đêm không ngủ chứ?" Tần Vãn Thư nhìn Thi Vân Dạng tinh thân uể oải không phấn chấn lên tiếng hỏi.

"Tôi vừa nghĩ tới tính tình bướng bỉnh kia của Hứa Chiêu Đệ sẽ giận chết, làm sao mà ngủ được." Thi Vân Dạng cố ra vẻ tức giận nói.

"Hứa Chiêu Đệ tốt vô cùng mà, trừ không có nhan sắc như cậu mong đợi, không có gì không tốt nha." Tần Vãn Thư nhìn dáng vẻ bứt rứt của Thi Vân Dạng, nội tâm có chút hả hê, không nghĩ đến Thi Vân Dạng cũng có ngày hôm nay.

"Nghèo kiết xác đó!!!" Thi Vân Dạng cố làm ra vẻ khinh thường nói.

"Cậu cũng đâu có thiếu tiền, bất kể chị ấy nghèo cỡ nào, cũng đâu thấy chị ấy xem trọng vì cậu có tiền đâu." Cũng bởi vì Hứa Chiêu Đệ không quan tâm tới chuyện Thi Vân Dạng là bạch phú mỹ, nên Thi Vân Dạng bây giờ mới thúc thủ vô sách*.

*Thúc thủ vô sách: không biết làm cách nào

.

"Chị ta có nhu cầu thấp đến biến thái, bất quá cậu vừa nói như thế, hình như có chút đạo lý, tôi cũng không phải thiếu tiền, nuôi chị ta như nuôi sủng vật thôi chứ cũng được chứ gì, làm sao để bắt được đây?" Thi Vân Dạng lại hỏi.

Sao Tần Vãn Thư lại không biết bây giờ Thi Vân Dạng muốn cấp cho bậc thang để leo xuống, mình không tự bước xuống, còn muốn cho người ta cấp mình một bậc thang, đúng là người rất không tự nhiên.

"Chị ấy quả thật không chơi cùng với đám hồ bằng cẩu hữu của cậu được, bất quá cái cậu muốn cũng không nên là quá nhiều hồ bằng cẩu hữu, mà là một nữ nhân có thể chung sống đến nửa đời sau." Tần Vãn Thư thấy chỉ cần có tâm, không có gì là không thu phục được.

"Cậu nghĩ nhiều quá, nửa đời sau dài như vậy, ai biết có phiền hay không?" Thi Vân Dạng có cảm giác tâm tư của mình bị Tần Vãn Thư phát hiện, nhưng là vẫn thừa chết không thừa nhận.

"Sẽ không nha, nếu như cậu quả thật thích một người, thời gian lâu dài, tình cảm càng lắng đọng, càng ngày càng sâu đấy." Tần Vãn Thư cảm giác mình là người như vậy. Còn về Thi Vân Dạng, nếu như bây giờ nàng mới biết cô, đại loại nàng sẽ không giao hảo với Thi Vân Dạng, nhưng là do cùng nhau lớn lên từ nhỏ, mới có tình cảm lắng đọng, Thi Vân Dạng bây giờ giống như bạn thân hay thân nhân của mình.

"Tôi thừa nhận là tôi có chút không bỏ được nàng, nhưng làm gì có chuyện tình cảm sâu đậm như vậy được." Dù sao Thi Vân Dạng cũng chỉ thừa nhận là mình có chút không bỏ được Hứa Chiêu Đệ, còn lại rất là không tim không phổi.

"Vì sao cậu lại sợ thừa nhận mình để ý đến một người như vậy đây? Cái này không giống với Thi Vân Dạng không sợ hãi bất cứ chuyện gì tôi biết chút nào." Tần Vãn Thư cảm thấy Thi Vân Dạng sợ thừa nhận là vì cô để ý đến cái nhìn của người khác.

"Buồn cười, thiên hạ này tôi không có sợ chuyện gì." Thi Vân Dạng cũng nói ra, mất thể diện thì mất thể diện đi, người nào quan tâm!

"Đúng vậy chứ, đây mới là Thi Vân Dạng, nhưng cậu định làm thế nào đây?" Tần Vãn Thư rất xảo diệu cấp cho Thi Vân Dạng bậc thang xong, dời sang đề tài khác.

"Mấy ngày nữa về đi làm." Trước tiên, cô phải mang Hứa Chiêu Đệ quay về bên người mình mới được, mà cảm thấy mang đi làm lại không tốt lắm.

"Tôi nói, cậu lúc nào cũng biểu hiện mặt xấu nhất cho chị ấy nhìn, sao bây giờ không mang ưu điểm ra để cho chị ấy xem, tâm tính kia của cậu, thực đúng là có chút ý tứ." Theo tính của Thi Vân Dạng, giống như là cưỡng ép Hứa Chiêu Đệ tiếp nhận tâm tình kém cỏi nhất của mình.

"Tôi đi làm, nếu như còn mang theo nàng, không phải là rất kỳ quái sao?" Thi Vân Dạng hỏi ngược lại.

"Cậu đi quán Bar, mang theo nàng, chẳng lẽ không kỳ quái?" Tần Vãn Thư hỏi ngược lại.

"Làm sao kỳ quái, đi làm, tôi không bận rộn thì quá bận rộn, đi quán bar còn có thể cầm cho tôi cái túi, hơn nữa, tôi đi quán bar tìm thú vui, vẫn không quên mang nàng theo, nàng còn muốn bắt bẻ cái gì." Thi Vân Dạng chết cũng không thừa nhận, mình là ác liệt muốn kích thích tâm tình Hứa Chiêu Đệ.

"Cậu mang chị ấy đi làm thì tốt hơn, ít nhất chị ấy còn có thể thấy dáng vẻ đứng đắn của cậu, mang chị ấy đi quán Bar, không sợ nhìn thấy cậu cả ngày ở không, không nghề ngỗng, tối ngày tụ tập cùng đám hồ bằng cẩu hữu sao?" Tần Vãn Thư hỏi.

"Đây vốn là một phần dáng vẻ của tôi mà!" Thi Vân Dạng nói như chuyện đương nhiên, theo cô muốn, mình có tụ tập thế nào, Hứa Chiêu Đệ cũng phải tiếp nhận, hơn nữa nhất định phải hoàn toàn tiếp nhận.

"Nhưng là chị ấy thích cậu lúc mất trí nhớ, không phải là cậu bây giờ!" Tần Vãn Thư không nghĩ đến mình thực sự là đoán đúng, nhưng là không thể không tạt cho Thi Vân Dạng một chậu nước lạnh.

"Lúc mất trí nhớ chẳng lẽ tôi không phải là tôi sao, nàng muốn Phương Phương, nhất định cũng phải về chỗ tôi mới có!" Thi Vân Dạng hừ lạnh nói.

"À, thì ra lúc cậu mất trí nhớ gọi là Phương Phương." Tần Vãn Thư nói đến chữ Phương Phương cũng không nhịn được cười một cái, Thi Vân Dạng, mặt khác lại là Phương Phương, thật ta thì nàng cũng biết trước, nhưng là khó có được lúc Thi Vân Dạng thừa nhận sự tồn tại của Phương Phương.

Thi Vân Dạng hận không thể đem câu nói nhất thời kia nuốt trở về bụng, sao cô có thể đem cái tên quê mùa kia nói ra, còn tự thừa nhận.

"Cậu nói mức thưởng thức của nàng bị làm sao, có thể lấy cái tên quê mùa như vậy đặt cho tôi!" Mặt Thi Vân Dạng chê nói.

"Phương na lý thổ, phương, thảo hương dã, kỳ chí chiết, cố kỳ xưng vật phương." Tần Vãn Thư cười nói.

*Đại ý câu này phân tích chữ Phương, xuất phát từ một bài thơ cổ. Mình cũng không phân tích sâu được, cũng không biết phải dịch thế nào. Đành để nguyên vậy

.

"Đại tiểu thư, cậu đang khi dễ tôi không có văn hoá đúng không?" Thi Vân Dạng cảm thấy đọc sách nhiều chính là có thể khi dễ người khác, tuỳ ý đọc một bài, thật giống như là giải quyết xong chuyện, nháy mắt là khiến người ta cứng họng không nói được. Nhưng ngay sau đó lại cảm thấy không đúng, phương thổ đại ý chung chung, cũng không phải tất cả mọi người đều có văn hoá như Tần Vãn Thư, thiếu chút nữa liền bị Tần Vãn Thư tẩy não.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8: .
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108: (H)
Chương 109
Chương 109: H
Chương 110
Chương 110

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...