Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mất - Minh Dã

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Em muốn rời khỏi sao?" Hứa Chiêu Đệ ngừng tay làm thức ăn, giọng bình tĩnh hỏi.

Giọng Hứa Chiêu Đệ bình tĩnh, bộ dáng đã đoán được trước, làm cho trong lòng Thi Vân Dạng có chút không thoải mái, mặc dù quả thật là cô có chút muốn rời khỏi nơi này, nhưng vừa nghĩ đến Hứa Chiêu Đệ ngay từ đầu đã mong mình rời đi, trong lòng cô cũng không thoải mái. Lòng của cô chính là, tôi có thể rời đi, nhưng chị nhất định phải lo lắng, hơn nữa, cô cũng đâu muốn đi một mình, cô muốn đi cùng Hứa Chiêu Đệ.

"Em chưa nói đi bây giờ, chẳng qua em chỉ cảm thấy chúng ta có thể ở nơi cao cấp hơn một chút, dù sao con người đi chỗ cao, nước chảy vào chỗ thấp mà." Thi Vân Dạng giải thích.

Hứa Chiêu Đệ vẫn nhìn Thi Vân Dạng chằm chằm.

Thi Vân Dạng cảm giác mình giống như bị Hứa Chiêu Đệ nhìn thấu tâm can, ngày thường, cô không thấy Hứa Chiêu Đệ thông minh, nhưng giờ phút này cô cảm giác tất cả tâm tư mình đều bị Hứa Chiêu Đệ nhìn thấu, làm Thi Vân Dạng càng mất tự nhiên.

"Chị phải phản ứng một chút đi chứ, ghét nhất bộ dáng này của chị, một chút âm thanh cũng không có!" Thi Vân Dạng ai oán nói.

"Em muốn rời đi, tôi không có ý kiến. Em không muốn trở về nữa, hoặc muốn quay trở về đều có thể, tôi vẫn xem em như là người nhà của mình." Hứa Chiêu Đệ hết sức thể thiếp nói, nàng biết Phương Phương sỡ dĩ muốn mang mình đi cùng, có rất nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân trọng yếu nhất bởi vì Phương Phương mất trí nhớ, không biết dựa vào cái gì, mình giống như cái cây mới mọc ra, cho nên muốn có cảm giác an toàn, mới mang mình đi. Hứa Chiêu Đệ cũng không muốn rời đi, nàng chỉ muốn có cuộc sống an bình, Thi Vân Dạng nói muốn đi chỗ cao, nàng hiểu rõ, vì tâm của Phương Phương quá hướng ngoại, con người em ấy cũng khiến cho người khác cảm thấy không thể đứng yên một chỗ. Hơn nữa, nàng cảm thấy, cuộc sống tương lai của Phương Phương chưa chắc cần nàng, mình đi theo em ấy có khi lại là gánh nặng, cho nên, vì Phương Phương cung cấp một phương án hợp lý nhất, mình sẽ là cái cây của em ấy, một mực sẽ đứng yên, em ấy muốn trở về hay không trở về, đều được.

Thi Vân Dạng nhìn Hứa Chiêu Đệ, cô đột nhiên cảm thấy mình không nên xem thường bất cứ ai, giống như cô xem thường Hứa Chiêu Đệ, chị ấy có thể không thật thông minh, nhưng lại giàu tình thương, lại quá thông suốt, đối với mọi chuyện cũng không quá cố chấp. Mình có thể sẽ rời khỏi, người vừa bị mình đoạt mất tấm thân xử nữ lại có thể làm ra vẻ mặt bình thản như vậy, không những không muốn cùng đi với mình, thậm chí ngay cả giữ lại cũng không có, sẽ để cho cô trực tiếp rời đi, điều này làm cho Thi Vân Dạng cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Chúng ta bây giờ là tình nhân, làm tình nhân không phải là không nên tách ra sao? Đặc biệt là đang trong thời kỳ yêu thương nồng nhiệt, lại càng không nên tách ra, chị rốt cuộc có tự giác làm bạn gái em chút nào không?" Thi Vân Dạng không nói lý.

"Mới có một ngày, cũng chưa quen thân phận mới." Hứa Chiêu Đệ trả lời thật lòng.

Thi Vân Dạng nghe xong, cảm thấy hết sức chói tai, giống như mình tự muốn trở thành tình nhân, mặc dù cũng hơi đúng vậy thật. Nhưng cô đẹp mà, đi ra ngoài, đi đến đâu mà không có người theo đuổi đây, Hứa Chiêu Đệ là chiếm được tiện nghi mà còn không biết quý trọng.

"Sau này không cho phép chị nói mấy lời em không muốn nghe." Thi Vân Dạng cậy mạnh nói với Hứa Chiêu Đệ, tính tình tiểu bá vương hoàn toàn lộ ra.

"Ò" Hứa Chiêu Đệ nhẹ nhàng ừm một tiếng, tiếp tục làm thức ăn, nàng biết trong thời gian ngắn Phương Phương sẽ không rời đi, nhưng là chỉ cần Phương Phương có ý niệm như vậy, sớm muộn Phương Phương cũng sẽ rời khỏi nơi này, sự khác biệt chỉ là mình có đi với em ấy hay không thôi.

"Chị!" Thi Vân Dạng cảm giác mình bị chọc tức chết, cô có cảm giác chỉ mình cô coi trọng Hứa Chiêu Đệ, mình là thụ mà, sao lại thích một người không hiểu phong tình, đầu gỗ, lúc cần thông minh thì không thông minh, lúc cần ngu ngốc lại không ngu ngốc, nữ nhân như vậy, ai thèm thích chứ!!!!

"Tôi không biết tại sao em lại tức giận như vậy?" Hứa Chiêu Đệ nhìn Thi Vân Dạng hình như rất tức giận hỏi ngược lại, theo lý không phải là mình mới là người phải tức giận sao? Mình cũng không tức giận, không quậy phá, không đơ người, Phương Phương có tư cách gì tức giận đây?

"Cũng bởi vì chị không biết tại sao em tức giận nên em mới tức giận như vậy, không đúng, chị thật sự không hiểu sao?" Thi Vân Dạng chất vấn.

"Vậy... em tự đi tiêu hóa một chút đi." Hứa Chiêu Đệ không có quay mặt lại trả lời chất vấn của Thi Vân Dạng.

Thi Vân Dạng có chút không thể tin nhìn Hứa Chiêu Đệ, chắc đây là lần đầu tiên có người không dụ dỗ mình khi tức giận mà còn để cho mình tự đi tiêu hóa, những lời này không khác nào khi tình nhân cãi nhau, một bên nói tùy tiện cô muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, biểu hiện giống như đối phương vô lý gây chuyện. Thi Vân Dạng quyết định, hôm nay cô phải làm cho ra lẽ mới thôi.

"Vậy tự tôi đi tiêu hóa một chút." Hứa Chiêu Đệ thấy Thi Vân Dạng sắp phát điên, vội vàng nói ra những lời này.

Thi Vân Dạng nghe vậy hơi sửng sốt một chút, những lời này của Hứa Chiêu Đệ, có phải nói rõ thật ra chị ấy vẫn có chút để ý chuyện mình muốn rời đi, nghĩ như vậy, hỏa khí của Thi Vân Dạng lập tức biến mất không còn tung tích.

Thì ra là, cái cô muốn, chẳng qua chỉ là cảm giác được quan tâm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8: .
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108: (H)
Chương 109
Chương 109: H
Chương 110
Chương 110

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...