Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mất - Minh Dã

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hứa Chiêu Đệ thấy Thi Vân Dạng tỉnh lại, lập tức tiến lên.

"Cô có chỗ nào không thoải mái không?" Hứa Chiêu Đệ lên tiếng hỏi.

"Hơi nhức đầu, những nơi khác không sao" Thi Vân Dạng trả lời

"Số điện thoại người nhà cô bao nhiêu? Tôi gọi điện thông báo cho người nhà của cô?" Hứa Chiêu Đệ cảm thấy trước tiên nên hỏi thân nhân của cô trước.

Người nhà? Thi Vân Dạng mờ mịt nhìn Hứa Chiêu Đệ, đầu trống rỗng, nghĩ thế nào cũng không nhớ nỗi người nhà của mình.

"Cô biết tôi là ai sao? Sao tôi lại không nhớ gì hết?" Thi Vân Dạng mờ mịt bất an lên tiếng hỏi.

Tình huống gì đây trời? Hứa Chiêu Đệ có dự cảm không tốt, lập tức gọi bác sĩ đến.

"Cô không biết mình tên gì? Nhà ở nơi nào? Làm cái gì? Mấy tuổi?" Hứa Chiêu Đệ liên tục hỏi mấy vấn đề.

Tất cả Thi Vân Dạng đều lắc đầu, cô chỉ cảm thấy đầu đau nhức.

Hiển nhiên, bác sĩ ở bệnh viện huyện không có thuốc gì để dùng, chỉ có thể đề nghị Hứa Chiêu Đệ lập tức chuyển lên bệnh viện lớn làm kiểm tra.

Hứa Chiêu Đệ không thể không mang Thi Vân Dạng đến bệnh viện tốt nhất trong khu vực

Ở trên đường, Thi Vân Dạng nhìn sắc mặt ngưng trọng của Hứa Chiêu Đệ, cũng thận trọng kéo nhẹ quần áo của Hứa Chiêu Đệ một cái, dù sao bây giờ cô gái này sắc mặt nhìn cũng quá là khó coi đi, giống như cha mất không bằng, hơn nữa cô cũng thông minh cảm thấy, mình còn chưa thăm dò tính khí của cô gái trước mắt này, nên cẩn thận một chút, tránh để cô gái này vứt mình đi, cái gì mình cũng không biết là xong đời.

Hứa Chiêu Đệ nhìn về phía Thi Vân Dạng, mặc dù Thi Vân Dạng mỹ mạo hơn người, nhưng Hứa Chiêu Đệ cũng không có chút tâm tình nào để thưởng thức, giờ phút này một con gà mái cũng nhìn thuận mắt hơn Thi Vân Dạng, dù sao gà mái cũng không mang đến bao nhiêu phiền toái, mà cô gái này phiền toái đến nổi muốn bỏ rơi cũng không được, bất quá nhìn về phía Thi Vân Dạng, thái độ Hứa Chiêu Đệ vẫn còn tốt, dù sao cũng là nhà nàng có lỗi với người ta.

"Có chuyện gì không?" Vẻ mặt Hứa Chiêu Đệ ôn hòa hỏi.

"Tôi đói bụng..." Thi Vân Dạng nhẹ giọng nói, bụng thật là đói, cô đói đã lâu lắm rồi, nhưng thấy sắc mặt Hứa Chiêu Đệ từ lúc đi ra đến giờ sắc mặt cũng không tốt lắm nên không dám nói.

"Vậy cô chờ tôi một chút, tôi đi mua hai cái bánh bao." Thật ra bụng Hứa Chiêu Đệ cũng có chút đói, không có khẩu vị, cũng không muốn ăn.

Hứa Chiêu Đệ để Thi Vân Dạng chờ ở cửa bệnh viện, bản thân mình lại chạy đến gần đó mua bánh bao.

Hứa Chiêu Đệ mua bốn cái bánh bao quay về, thì thấy có người đang đến gần Thi Vân Dạng, gương mặt cô lạnh lẽo, ra vẻ rất chán ghét, Hứa Chiêu Đệ vội vàng chạy đến, cô gái này, dáng dấp thực đúng là không phải đẹp bình thường, Hứa Chiêu Đệ âm thầm nghĩ, sau đó cầm bánh bao lập tức chạy đến bên người cô.

Lúc Thi Vân Dạng đứng đợi, luôn cảm thấy rất là lâu, rất sợ người kia sẽ đi mất, dù sao cô gái đó giờ đang là mệnh bài duy nhất của cô, mất đi trí nhớ, làm cô có cảm giác rất không an toàn, càng thêm lo âu.

Rốt cục sau bảy tám phút, Thi Vân Dạng nhìn thấy được, người kia thân thể đơn bạc, gầy gò ốm yếu, giống như thiếu dinh dưỡng từ trong đám người đi đến, nhưng mà nhìn thấy được Hứa Chiêu Đệ cũng làm Thi Vân Dạng dâng lên cảm giác mừng rỡ.

"Rốt cục cô cũng trở lại, tôi chờ cô thật lâu." Mặc dù Thi Vân Dạng không có trí nhớ, nhưng cô biết mình rất ghét ở chỗ ồn ào tạp nham.

"Bánh bao gần bệnh viện ăn không ngon lắm, nên đi hơi xa một chút." Hứa Chiêu Đệ có cảm giác mình không để Thi Vân Dạng chờ quá lâu, nhưng vẫn giải thích với Thi Vân Dạng.

"Cho cô." Hứa Chiêu Đệ đưa cho Thi Vân Dạng hai cái bánh bao.

Thi Vân Dạng nhận lấy bánh bao, liền cắn một cái, phát hiện dù Hứa Chiêu Đệ đã chạy thật xa mua bánh bao, nhưng bánh bao này cũng rất khó ăn, thịt béo quá nhiều, lại nhiều dẫu mỡ, cắn một cái cũng ăn không được nữa, mặc dù cô vẫn còn đói bụng, nhưng cô vẫn không muốn cắn thêm miếng nào nữa. Liếc mắt nhìn Hứa Chiêu Đệ đang ăn đến thực có hương vị, người này không cảm thấy khó ăn sao?

"Không thích?" Hứa Chiêu Đệ liếc mắt một cái liền nhìn ra cô gái không quen ăn bánh bao này.

Thi Vân Dạng xin lỗi gật đầu một cái, sau đó đem bánh bao trả lại cho Hứa Chiêu Đệ.

"Vậy cô chờ thêm chút nữa, tôi đi mua bánh bao khác cho cô." Hứa Chiêu Đệ lại chạy đi mua bánh bao.

Thi Vân Dạng cũng không muốn đợi thêm lâu như vậy, nhưng còn chưa kịp nói nàng không cần đi mua, Hứa Chiêu Đệ đã chạy đi, cô gái này gầy yếu như vậy mà thể lực lại không tệ, còn có thể chạy.

Bất quá lần này Hứa Chiêu Đệ mua nhanh hơn nhiều, không đến năm phút đã trở lại, đưa cho cô một cái bánh bao, còn có thêm một miếng bánh ngọt nhỏ.

Sau đó liền đưa cô ngồi lên xe buýt đi đến bệnh viện lớn. Trên xe, Thi Vân Dạng cắn một cái bánh bao, bánh bao cứng quá, miệng cảm thấy không tốt, nhưng so với cái vừa rồi cũng tốt hơn, cô cắn hai cái, rồi đưa lại cho Hứa Chiêu Đệ. Thi Vân Dạng thử bánh ngọt nhỏ, ăn một miếng, phát hiện không mềm mịn, cũng không phải đồ mới gì, còn không bằng ăn mì gói. Vì vậy, Thi Vân Dạng cầm bánh ngọt đổi lại cái bánh bao mới nãy.

Mặc dù Thi Vân Dạng đã mất trí nhớ, nhưng nàng cũng không ngoài ý muốn , nàng buôn bán ở ngoài rất nhiều năm, liếc mắt một cái đã biết tính tình người ta, thật ra thì lần đầu tiên nàng nhìn thấy Thi Vân Dạng, đã cảm thấy nữ nhân này mặc dù rất đẹp, nhưng vẫn làm cho người ta cảm thấy có chút cay nghiệt.

Ở chung một khoảng thời gian ngắn ngủi, tánh khí Hứa Chiêu Đệ đại khái Thi Vân Dạng đã hiểu một ít, trực giác thấy nữ nhân này tính khí không tệ, nên Thi Vân Dạng mới dám càn rỡ một tí.

Hứa Chiêu Đệ đưa Thi Vân Dạng đến bệnh viện tốt nhất khu này, làm kiểm tra tổng quát một lần nữa, tiền trong thẻ Hứa Chiêu Đệ lại mất hơn phân nửa, nàng cũng đau lòng muốn chết.

"Theo chuẩn đoán thì não tổn thương nặng, trong đầu có máu bầm dẫn đến mất trí nhớ." Bác sĩ nói với Hứa Chiêu Đệ.

"Vậy làm sao bây giờ?" Hứa Chiêu Đệ cảm giác vấn đề vô cùng nghiêm trọng, đụng người ta đến độ mất trí nhớ, Hứa Chiêu Đệ mới nghĩ qua thôi cũng cảm thấy da đầu tê dại, nàng có táng gia bại sản cũng không đủ phí để giải phẫu cho người ta.

"Nếu như không có những di chứng khác, đề nghị nghỉ dưỡng một thời gian, nếu như máu bầm có thể tự hấp thụ thì tốt, nếu như không tan hết, phải cân nhắc đến chuyện giải phẫu." Bác sĩ đề nghị.

"Có thể tự tản đi được không?" Hứa Chiêu Đệ ôm mong chờ hỏi.

"Có khả năng này, nhưng cũng không chắc chắn, vẫn có trường hợp cần phải giải phẫu, trước mắt nên chú ý theo dõi, nếu có bất kỳ khó chịu nào thì đến bệnh viện ngay..."

Từ bệnh viện đi ra, Hứa Chiêu Đệ cùng Thi Vân Dạng nhìn mặt nhau, trong lúc nhất thời, Hứa Chiêu Đệ không biết nên nói thế nào cho phải.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8: .
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108: (H)
Chương 109
Chương 109: H
Chương 110
Chương 110

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...