1
Bố tôi đột nhiên mắc phải bệnh vảy nến cực kỳ nghiêm trọng, cả bệnh viện đều chấn động.
Không vì lý do nào khác, bố tôi là bác sĩ chuyên về bệnh vảy nến nổi tiếng nhất cả nước, được mệnh danh là không có ca bệnh vảy nến nào ông không chữa khỏi.
Thế nhưng sau một loạt điều trị, bệnh tình của bố tôi không hề thuyên giảm, ngược lại còn ngày càng trầm trọng.
Cuối cùng tinh thần bố tôi bất thường, điên cuồng cào cấu cơ thể mình không ngừng và nói năng lảm nhảm.
"Bệnh vảy nến không phải bệnh, bệnh vảy nến không phải bệnh..."
Ngay sau đó, nhiều phương tiện truyền thông trong nước liên tiếp đưa tin về tình hình của bố tôi, lập tức gây ra sự quan tâm lớn từ mọi tầng lớp xã hội.
Có người nói bố tôi gặp phải quỷ quái, cũng có người nói bố tôi lừa đời danh tiếng, hoàn toàn chẳng hiểu y thuật và cũng có người nói bố tôi làm nhiều chuyện thất đức, quả báo đã đến.
Tôi lướt xem tin nhắn riêng trên các nền tảng mạng xã hội, hy vọng có thể tìm được thông tin hữu ích cho bệnh tình của bố tôi.
Trong đó có một tin nhắn thu hút sự chú ý của tôi, tin nhắn đó viết thế này: [Truyền thuyết là thật, thiêu c.h.ế.t nó là cách tốt nhất, loài người không cần tôn thờ một quái vật xấu xí, ghê tởm.]
Đối với đoạn tin nhắn cụt lủn này tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu nhưng từ "thiêu" khiến tôi không thể bỏ qua, bướm đêm lao vào lửa có lẽ có liên quan đến nó.
2
Tôi đã trả lời tin nhắn này nhưng nó như đá chìm đáy sông, không nhận được bất kỳ hồi âm nào.
Ban đầu tôi không hề để tâm chuyện bố mắc bệnh vảy nến vì vậy khi tôi đến bệnh viện thăm ông thì đã là ngày thứ bảy sau khi ông phát bệnh.
Tôi nhìn thấy dáng vẻ của ông mà kinh hãi c.h.ế.t lặng.
Tôi chưa từng nghĩ một người lại có thể mọc ra nhiều vảy đến như vậy trên cơ thể.
Nếu không phải mẹ tôi nói ông là bố tôi, chắc chắn tôi sẽ không thể nhận ra ông.
Trên người ông phủ một lớp vảy dày cộp, khi ngứa chỉ cần gãi nhẹ một cái, lập tức vảy bay tán loạn, dưới ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ tạo thành hiệu ứng Tyndall.
Còn mái tóc đen dày của ông đã chuyển sang màu trắng, thoạt nhìn cứ như đội một cái bánh dẹt làm từ vảy trên đầu.
Mặc dù tôi và bố có mối quan hệ vô cùng thân thiết nhưng tôi cũng không dám tiến lại gần ông một bước.
Tôi cố gắng kìm nén cảm giác ghê tởm, đứng cách xa hai mét gọi bố.
Ông nghe thấy giọng tôi, từ từ quay đầu lại, đôi mắt duy nhất còn bình thường ấy hiện lên vẻ lạnh lẽo và độc ác, khiến tôi bất giác rùng mình.
"Bố có ổn không, bố?" Tôi nhẹ giọng hỏi.
Ông vẫn không nói gì, sau đó quay đầu về.
Bác sĩ nói thần trí bố tôi bây giờ không rõ ràng, cố gắng đừng phát ra tiếng động làm ông kích động.
Tôi không hiểu tại sao mắc bệnh vảy nến lại khiến thần trí không rõ ràng?
Những ngày tiếp theo, tôi đều túc trực ở bệnh viện, tận mắt chứng kiến bố từ trạng thái thần trí không rõ ràng cho đến tinh thần hoàn toàn hỗn loạn rồi đến khi ông biến mất trong phòng bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nga-to/chuong-1.html.]
Tất cả những điều này đều trở nên quái dị và ly kỳ đến lạ.
3
Sau khi bố tôi biến mất khỏi phòng bệnh, tôi lập tức tìm nhân viên bệnh viện để kiểm tra camera giám sát.
Phát hiện ông tự mình rời khỏi phòng bệnh, sau đó đi thang máy xuống bãi đậu xe ngầm, cuối cùng lái xe rời khỏi bệnh viện.
Tôi lập tức báo cảnh sát.
Ba tiếng sau, cảnh sát mang đến tin tức về bố tôi.
Bố tôi đã tự thiêu bên bờ sông cách con đường nhỏ năm cây số.
Đến lúc này tôi mới chợt nhớ lại những lời bố tôi nói khi còn tỉnh táo.
"Bố sẽ thay loài người chuộc tội."
4
Khi làm tang lễ cho bố, đồng nghiệp Lý Kỳ Minh, người có quan hệ rất tốt với bố tôi, tiến lại gần rồi chỉ vào một người phụ nữ mặc đồ lụa và thì thầm với tôi: "Cô ta chính là bệnh nhân cuối cùng mà bố cô điều trị trước khi ông mắc bệnh vảy nến."
Tôi nhướng mày, nhìn về phía người phụ nữ mà anh ta chỉ.
Người phụ nữ đội một chiếc mũ có mạng che mặt, khiến người ta không thể nhìn rõ dung mạo của cô ta.
Tôi cảm thấy khó hiểu, gia đình tôi không hề mời cô ta, vậy tại sao cô ta lại đến dự tang lễ của bố tôi?
Hơn nữa, cô ta che mặt đến, lại còn mặc một bộ đồ lụa rực rỡ, điều này dường như hơi bất lịch sự.
Tôi không khỏi nhíu mày, sau đó trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác mãnh liệt.
Cái c.h.ế.t của bố tôi nhất định có liên quan đến cô ta.
Quả nhiên, những lời tiếp theo của Lý Kỳ Minh càng khiến tôi tin chắc vào suy đoán này. "Cô ta tên là Thường Ninh, bệnh vảy nến trên người cô ta gần như nghiêm trọng y hệt bố cô và cũng không hề được chữa khỏi."
"Chúng tôi nghi ngờ bệnh vảy nến của bố cô là do cô ta lây nhiễm nhưng vấn đề là bệnh vảy nến không có tính lây nhiễm."
Tôi thốt ra: "Có lẽ nào không phải là bệnh vảy nến?"
Tôi từng thấy các bệnh nhân vảy nến khác và hoàn toàn không có ai nghiêm trọng đến mức độ của bố tôi.
Lý Kỳ Minh lắc đầu: "Chúng tôi đã kiểm tra mấy lần, quả thật là bệnh vảy nến."
5
Thường Ninh dường như nhận ra ánh mắt của hai chúng tôi, quay đầu về phía này rồi lặng lẽ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Dưới mạng che mặt không nhìn rõ khuôn mặt cô ta, không hiểu sao, rõ ràng không hề đối mắt với cô ta, nhưng tôi lại cảm thấy áp lực rất lớn.
Lý Kỳ Minh lập tức tỏ vẻ hoảng loạn, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.
Tôi thấp giọng nói: "Anh sợ cái gì?"
--------------------------------------------------