Tôi dẹp bỏ vẻ mê trai, hỏi: "Vậy anh đến đây làm gì?"
Anh ta nói: "Tôi biết cô sẽ không nghe lời tôi nên tôi đã lén đi theo cô đến đây."
Chuyện này...
Tôi thầm mắng trong lòng: Anh không thể đồng ý đi cùng tôi sao?
"Đệ tử Huyền Môn Lý Hồng Lô bái kiến Nga Tổ."
Streamer quay đầu lại, dứt khoát quỳ xuống.
Tôi vô cùng kinh ngạc, streamer và Thường Ninh cùng một phe ư?
Hành động của Thường Ninh nhanh chóng xua tan nghi ngờ của tôi, chỉ nghe cô ta cười lạnh nói: "Huyền môn đạo tông mấy người lấy đâu ra mặt mũi mà bái kiến Nga Tổ?"
"Nếu năm xưa không phải huyền môn đạo tông mấy người dùng những thủ đoạn tăm tối hèn hạ thì Nga Tổ cũng đâu đến nỗi sa sút như vậy."
Lý Hồng Lô trầm giọng nói: "Năm xưa là lỗi của huyền môn đạo tông nhưng Nga Tổ người vẫn còn sống, những kẻ năm xưa cũng đã tan biến thành mây khói, hà cớ gì cứ bám víu vào chuyện quá khứ không buông?"
Anh ta lại chỉ vào t.h.i t.h.ể đang cháy của Trần Hạo: "Người đã khiến loài người phải trả giá rồi, xin người hãy rộng lượng mà dừng tay đi."
"Câm miệng, tôi không phải Nga Tổ. Nếu huyền môn đạo tông đã biết lỗi, sao không thấy mấy người vì Nga Tổ mà chính danh?"
Lý Hồng Lô nhận nhầm Nga Tổ, mặt mũi có chút không nhịn được mà lập tức đứng dậy, ưỡn thẳng lưng nói: "Hiện nay huyền môn đạo tông suy yếu, quốc gia lại thực hiện chính sách vô thần, không phải không muốn mà thực sự là lực bất tòng tâm."
Thường Ninh: "Hay cho cái lý do lực bất tòng tâm, lại đổ hết tội lỗi của mình, còn quay sang khuyên Nga Tổ rộng lượng hơn. Nếu tôi không rộng lượng, chẳng lẽ lại là tội lỗi chồng chất ư?"
"Đáng tiếc là Nga Tổ sau khi mất Hậu Nghệ đã không còn coi loài người là thần dân nữa rồi, sinh mạng con người trong mắt người như cỏ rác, lần này trở về từ mặt trăng, nếu có ai dám làm tổn thương người, người sẽ bắt kẻ đó phải trả giá bằng mạng sống."
Lý Hồng Lô đặt tay phải lên chuôi kiếm: "Vậy là không còn đường thương lượng nữa rồi?"
Thường Ninh nhìn hành động của anh ta, lạnh lùng nói: "Nhanh vậy đã lộ rõ dã tâm sói đội lốt người của huyền môn đạo tông mấy người rồi sao? Mấy người đến bao nhiêu người, đừng giấu giếm nữa, bảo bọn họ ra hết đi."
Lý Hồng Lô ngây người một chút rồi nói: "Không còn ai nữa, tôi đã nói rồi, giờ đây đạo môn suy yếu, môn phái của tôi chỉ có duy nhất một đệ tử đơn truyền là tôi."
Thường Ninh như thể nghe được chuyện cười lớn nhất thiên hạ: "Cậu sẽ không nghĩ một mình mình có thể địch lại Nga Tổ đấy chứ?"
Lý Hồng Lô: "Sử sách ghi lại tổ sư môn phái tôi một mình có thể bắt được Nga Tổ, sư phụ tôi nói đạo của tôi đã không còn thua kém tổ sư."
"Bắt được Nga Tổ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao."
"Tất cả là do cô ép tôi, tôi vốn dĩ còn nảy sinh lòng thương xót với Nga Tổ, muốn nhắm một mắt làm ngơ."
Thường Ninh gật đầu: "Thì ra là vậy, huyền môn đạo tông xưa nay vốn giỏi làm giả. Năm xưa đã ngụy tạo chuyện về Nga Tổ và Hậu Nghệ, xem ra phái của mấy người còn bịa đặt rằng tổ sư mình có thể tự mình bắt được Nga Tổ."
"Cậu đã tự tin vào thực lực của mình đến vậy, vậy thì xông lên đi."
Lý Hồng Lô không tin lời nói một chiều của cô ta: "Nếu sử sách đã làm giả, vậy làm sao tôi biết được huyền môn đạo tông tôi đã làm gì với Nga Tổ? Nga Tổ sợ lửa, phái tôi giỏi hỏa hành thuật khắc chế Nga Tổ là hợp tình hợp lý, cần gì phải làm giả?"
"Nếu cậu sợ thì hãy dừng tay, muốn dùng lời lẽ để khiến tôi sợ hãi mà lui bước thì đã tính sai rồi."
Thường Ninh bất lực lắc đầu: "Người của huyền môn đạo tông đúng là vô phương cứu chữa."
Lý Hồng Lô rút kiếm chỉ thẳng vào Thường Ninh: "Bớt lời vô nghĩa đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nga-to/chuong-10.html.]
Tôi thấy vậy thì vội vàng lên tiếng: "Streamer đợi một chút, có thể cắt dây trói trên người tôi trước không?"
Chỉ cần dây được gỡ, tôi có thể nhân lúc bọn họ tranh đấu mà chuồn mất.
Lý Hồng Lô không quay lại, lập tức rút kiếm cắt đứt dây trói, không làm tôi bị thương chút nào, tôi phải công nhận thực lực của anh ta đúng là vượt xa tưởng tượng.
Quá lợi hại.
Tôi quát lên với Thường Ninh: "Tôi cũng nghĩ tổ sư của anh ta một mình có thể đ.á.n.h bại Nga Tổ."
Tôi bỏ lại câu đó rồi lủi đi, để Lý Hồng Lô quay đầu lại đứng sững sờ tại chỗ.
Tôi dốc sức chạy như điên trong gió, lần này tôi nhất định sẽ thoát được.
Phía sau lập tức truyền đến tiếng đ.á.n.h nhau, sau đó là khẩu quyết Lý Hồng Lô đang ngân nga: "Thiên Cương Lôi Hỏa, nghe lệnh ta!"
Một tiếng nổ "ầm" vang trời, khiến tôi choáng váng ù tai.
Tôi còn chưa kịp quay đầu lại xem tình hình thế nào thì cơ thể Lý Hồng Lô đã rơi xuống ngay trước mặt tôi.
Sợi tơ tằm bao bọc lấy thân thể anh ta, chỉ còn lại một cái đầu lộ ra ngoài.
Đôi mắt nhắm nghiền trông như đã c.h.ế.t.
Mới chưa đầy nửa phút, anh ta đã dứt khoát nằm vật xuống, uổng cho lúc nãy còn ra vẻ nắm chắc phần thắng.
Tôi tức giận bật cười, thậm chí không còn sợ hãi nhiều nữa.
Trên đầu tôi là vô số con bướm, chính chúng đã cuốn cơ thể Lý Hồng Lô lại.
Vảy phấn cuộn lên như bão cát, thân thể tôi bị chúng nhấn chìm, ngay sau đó tôi mất đi ý thức.
34
"Nghệ."
"Nghệ."
"..."
Từng tiếng gọi dài và thân thiết như đang gột rửa linh hồn tôi, tôi cảm thấy đau đớn như bị xé toạc, dường như linh hồn cũng sắp tách rời.
Ai đang gọi Nghệ?
Tại sao tôi lại có thể nghe thấy?
Có phải đang gọi tôi không?
Tôi là Nghệ.
Tôi chợt giật mình tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở trong một không gian tối hình bầu dục.
Tôi mò mẫm một lúc thì nhận ra đây là bên trong một cái kén tằm.
--------------------------------------------------