11
Sau hình minh họa còn có ghi chép bằng chữ, tôi lập tức nhận ra cách nhìn của mình không hoàn toàn chính xác.
"Bướm mặt người biết nói tiếng người, từng nói rằng cho dù có bị ngàn đao vạn kiếm hay bị chiên dầu nướng lửa g.i.ế.c c.h.ế.t thì đến lần kết kén tằm vào mùa xuân kế tiếp chắc chắn nó sẽ phục sinh trong kén."
"Tổ tiên Hậu Nghệ b.ắ.n chín mặt trời, sau lại cảm thương nỗi khổ muôn dân, đã lấy cái giá là đoạn tuyệt con đường trường sinh để đưa bướm mặt người đến Thái Âm Tinh.”
"Từ đó, thế gian không còn bướm mặt người nữa. Công lao diệt bướm mặt người của tô tiên không hề kém cạnh việc b.ắ.n mặt trời."
Một công lao to lớn như vậy, tôi thân là hậu duệ của Hậu Nghệ lại chẳng hề cảm thấy vinh dự, ngược lại còn thấy tim như bị siết chặt đột ngột, một hơi thở cũng không thông.
Bố tôi đã không nói thật với tôi!
Không phải loài người có lỗi với loài bướm đêm mà là Hậu Nghệ có lỗi với loài bướm đêm. Vì loài người không thể g.i.ế.c c.h.ế.t con quái vật đó.
Vậy nên bố tôi mới nói đến việc chuộc tội nhưng không phải vì loài người mà là vì dòng dõi Hậu Nghệ chúng tôi.
Mối nghi vấn quanh quẩn trong lòng tôi bấy lâu cuối cùng cũng được giải đáp.
Tôi vẫn luôn không tin bố tôi sẽ hy sinh vì loài người, hồi nhỏ, tôi đã từng hỏi bố: "Bố có sẵn lòng hy sinh tính mạng để cứu loài người không?"
Bố nói với tôi rằng ông không vĩ đại đến thế, ước nguyện lớn nhất của ông là mong gia đình chúng tôi hạnh phúc viên mãn, khỏe mạnh vui vẻ.
Có lẽ bố tôi không nói thật là không muốn tôi với tư cách là hậu duệ của Hậu Nghệ phải chịu quá nhiều áp lực.
Bố tôi có tính cách mạnh mẽ như vậy đấy, nếu trong nhà có chuyện gì thì ông sẽ nói với tôi và mẹ rằng chuyện này tôi và mẹ không cần phải lo, bố tôi sẽ xử lý ổn thỏa.
Sau này bố tôi cũng đã chứng minh được rằng ông có thể xử lý mọi chuyện ổn thỏa.
Thế nhưng lần này bố tôi còn có thể xử lý ổn thỏa không?
Tôi cũng là hậu duệ của Hậu Nghệ, nếu sự báo thù của con quái vật sẽ dừng lại vì cái c.h.ế.t của bố tôi, vậy tại sao Thường Ninh vẫn đến dự tang lễ và để lại cho tôi một địa chỉ?
12
Khả năng rất cao rằng sự báo thù của con quái vật sẽ không dừng lại!
Nhưng tôi không muốn c.h.ế.t, càng không muốn chuộc tội vì những gì tổ tiên đã làm. Tôi nghĩ đến đây thì trong lòng dấy lên một chút ý chí chiến đấu yếu ớt, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi.
Nhưng giây tiếp theo, bức tường ý chí mà tôi vừa cố gắng dựng lên lại bị từng chút một phá vỡ.
"Tằm thôn, trấn Hoài Thổ, huyện Bình Hóa."
Những nét chữ bất ngờ ở trang cuối của gia phả đột ngột kéo căng thần kinh của tôi.
Đây là chữ viết của bố tôi.
Nói như vậy, Thường Ninh cũng đã nói với bố tôi về nơi này? Cảm giác như hàng vạn con kiến bò qua đầu, khiến da đầu tôi tê dại.
Nơi này có phải là điểm kết thúc?
Bản thỉnh cầu đòi mạng đã được gửi đến cho tôi. Những lời bố để lại không chỉ có một câu đó mà ẩn chứa sự sợ hãi trong từng dòng chữ.
"Nó thực sự tồn tại trên thế gian."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nga-to/chuong-3.html.]
"Nó đã trở về từ mặt trăng."
"Nó đã trở về để báo thù."
"Lần này không ai có thể đ.á.n.h bại nó."
13
Tôi dần dần hiểu ra bướm mặt người được ghi chép trong gia phả dường như có nhiều điểm tương đồng với Hằng Nga trong thần thoại.
Hoặc có thể nói bướm mặt người chính là Hằng Nga.
Tại sao người đời không ghi chép chân thực về chuyện bướm mặt người mà lại tô vẽ nó với mục đích gì?
Chắc chắn có một bí mật nào đó không ai biết. Tôi thậm chí còn ngửi thấy một mùi vị âm mưu. Tôi không thể tiếp tục suy nghĩ thêm.
14
Tám giờ tối, mẹ tôi sau một ngày bận rộn trở về nhà, thấy tôi nằm trên ghế sofa nghỉ ngơi thì lay tôi dậy và bất mãn nói: "Cái đồ con gái bất hiếu này, mẹ cứ tưởng con có chuyện gì gấp, hóa ra là chạy về nhà lười biếng."
Sau khi Thường Ninh đến, thần kinh của tôi luôn ở trạng thái căng thẳng cao độ vì vậy tôi đã vô thức ngủ thiếp đi.
Tôi không để ý đến lời cằn nhằn của mẹ, hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết bố là hậu duệ của Hậu Nghệ không?"
"Không biết, sao thế?"
"Cái chỗ Tằm thôn, trấn Hoài Thổ, huyện Bình Hóa này mẹ có nghe nói đến không?"
"Huyện Bình Hóa thì có nghe nhưng cái trấn gì đó thì không."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, điều này cho thấy con quái vật chỉ nhắm vào dòng dõi Hậu Nghệ, mẹ tôi không gặp nguy hiểm.
Tôi lại hỏi mẹ: "Trước và sau khi bố bị bệnh vảy nến có rời khỏi Tân thị không?"
Khoảng thời gian đó tôi đang đi công tác nên không rõ tình hình của bố.
Mẹ tôi không chút nghĩ ngợi nói: "Bố con ngày nào cũng sáng đi chiều về, tan làm là về nhà, chẳng đi đâu cả."
Tôi thầm suy nghĩ, bố tôi không đến Tằm thôn, sau đó phát điên, cuối cùng tự thiêu mà c.h.ế.t.
Vậy nếu đi Tằm thôn, kết cục có được thay đổi không?
15
Sáng hôm sau khi thức dậy rửa mặt, tôi kinh hoàng phát hiện trên cổ mình xuất hiện một mảng đốm đầy vảy.
Trong lòng tôi hiểu rõ Thường Ninh quả nhiên là kẻ không may mắn, tôi và cô ta không hề tiếp xúc cơ thể mà vẫn bị nhiễm bệnh vảy nến.
Tôi đưa tay gãi lên cổ, vảy bong ra lả tả.
Sau khi tôi rửa mặt xong, nhìn lại cổ, vảy trên mảng đốm lại càng nhiều hơn.
Tôi hiểu rằng mình phải đi Tằm thôn, nếu không điều chờ đợi tôi có lẽ chính là kết cục của bố tôi.
Thực ra, sau một đêm cân nhắc, tôi đã quyết định đi Tằm thôn rồi.
--------------------------------------------------