Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

QUẢ QUÝT MUỘN

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi học trường dân lập hạng hai, còn Tống Tịch Nguyệt là sinh viên Đại học Bắc Kinh.

Lần thứ ba anh ấy đề nghị tôi đi du học, tôi đã đề nghị chia tay:

“Em biết bản thân mình không xứng, không cần phải thế này đâu.”

Tôi từng nghĩ Tống Tịch Nguyệt sĩ diện.

Chê tôi học trường kém, không xứng với anh.

Mãi sau này tôi mới biết.

Anh đã chuẩn bị hồ sơ cho tôi, nộp đơn vào trường học.

Chỉ để dễ thuyết phục hơn.

Người cha mang quân hàm hai vạch bốn sao của anh.

Và người mẹ làm giáo sư đại học.

1

Tôi đã từng tưởng tượng rất nhiều lần về cảnh tái ngộ với Tống Tịch Nguyệt.

Có thể là ôm hận, cũng có thể là nhẹ nhàng mỉm cười tha thứ.

Nhưng chưa từng nghĩ sẽ là một tình huống như thế này.

Tuyết lớn phong tỏa cả con đường.

Chiếc xe điện nhỏ hiệu Yadi của tôi đ.â.m vào đuôi chiếc Audi lớn của Tống Tịch Nguyệt.

Càng xấu hổ hơn nữa.

Lỗi hoàn toàn là do tôi.

2

Cảnh sát giao thông nhanh chóng chụp ảnh hiện trường và xác định lỗi.

Lúc ký vào giấy nhận trách nhiệm.

Tôi vùi mặt thật sâu vào chiếc khăn choàng.

Không dám ngẩng đầu lên.

Ba năm không gặp, Tống Tịch Nguyệt mặc áo khoác dài màu đen.

Ánh mắt lạnh nhạt, vẫn là đóa hoa cao lãnh như xưa.

May mà tôi đã thay đổi rất nhiều so với trước đây.

Lại mặc đồ dày, chỉ để lộ đôi mắt.

Tống Tịch Nguyệt chắc là không nhận ra tôi.

Anh chỉ nói ngắn gọn:

“Thêm WeChat nhé, tiện liên lạc về việc sửa xe.”

Lúc đó tôi cảm thấy may mắn vô cùng.

Ba năm trước, tôi không chỉ đổi tên, mà còn đổi luôn cả CMND.

Cả WeChat, số điện thoại đều là mới.

Tôi cất tiếng đáp bừa một câu, giọng khản đặc.

3

Đường lầy lội, tuyết dày khó đi.

Ánh mắt Tống Tịch Nguyệt quét qua vết nẻ trên tay tôi:

“Cô ở đâu, tôi đưa về.”

Hồi mới yêu nhau.

Tôi từng tặng Tống Tịch Nguyệt một chiếc khăn choàng, anh thường xuyên đeo.

Tôi tưởng anh sợ lạnh, nên lần nào cũng mặc áo len cổ cao.

Về sau tôi mới biết.

Là vì da anh nhạy cảm, dễ dị ứng với quần áo rẻ tiền.

Chiếc áo len không chỉ che đi khăn choàng, mà còn giữ gìn thể diện cho anh.

Cũng giống như bây giờ, tôi vừa đ.â.m xe anh.

Anh vẫn bình tĩnh, rất lịch thiệp.

Tôi từ chối: “Không cần đâu, sẽ có người tới đón tôi.”

Có lẽ rất ít người từ chối Tống Tịch Nguyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/qua-quyt-muon/1.html.]

Giọng anh trầm xuống, không nghe ra cảm xúc:

“Vậy à.”

4

Tôi đã nói dối.

Tất nhiên là không có ai đến đón.

Tôi đợi một tiếng đồng hồ, lạnh đến mức đầu óc mơ hồ.

Một chiếc xe bất ngờ lái tới.

Cửa kính hạ xuống, nét mặt Tống Tịch Nguyệt lạnh lùng: “Lên xe đi.”

Tôi nhìn phần mềm gọi xe vẫn còn đang chờ xử lý.

Cân nhắc một chút, tôi mở cửa xe.

Tống Tịch Nguyệt lái xe rất vững, không ai nói gì trong xe.

Sự im lặng khiến tôi cảm thấy nghẹt thở:

“Cảm ơn anh, đến ngã tư phía trước dừng là được rồi.”

Tống Tịch Nguyệt như không nghe thấy.

Tôi lặp lại lần nữa, anh mới chậm rãi ừ một tiếng.

Tôi gần như đã bóp nát vạt áo.

Mãi sau mới cảm thấy lúng túng.

Năm đó chia tay, mọi thứ quá khó coi.

Tôi gần như đã nói hết mọi lời cay nghiệt với Tống Tịch Nguyệt.

Nếu anh nhận ra tôi thì sao đây?

Người ta gặp lại người cũ, là vui mừng.

Còn tôi, có lẽ là người mà Tống Tịch Nguyệt ghét gặp nhất.

5

Khi đó, tôi vừa từ một thị trấn nhỏ bước vào đại học.

Vừa gặp Tống Tịch Nguyệt của trường bên đã phải lòng ngay.

Tống Tịch Nguyệt nói: “Nếu em vào top 3 chuyên ngành, tôi sẽ đồng ý lời tỏ tình.”

Thế là tôi dốc hết sức học hành.

Trong lớp học yên tĩnh, Tống Tịch Nguyệt cúi đầu giảng bài cho tôi.

Tôi luôn không kiềm chế được mà lơ đãng.

Tống Tịch Nguyệt sẽ dùng bút gõ vào trán tôi, nhắc nhở:

“Nhìn vào đề, đừng cứ nhìn tôi mãi.”

Cuối cùng, tôi chỉ kém một điểm, đứng thứ tư.

Tống Tịch Nguyệt đến, tôi mím môi không nhìn anh.

Anh mạnh tay nâng cằm tôi lên, đánh giá:

“Em thật sự không đạt yêu cầu của tôi.”

Tôi càng thêm chán nản, định từ bỏ.

Thì nghe giọng lạnh nhạt của Tống Tịch Nguyệt vang lên:

“Nhưng tôi cũng sai, tôi dạy em chưa tốt.

“Xem như là trừng phạt.

“Lâm Mộc Sâm, đến lượt tôi theo đuổi em.”

……

Sau khi chúng tôi ở bên nhau.

Luôn có những lời đàm tiếu.

Bạn của Tống Tịch Nguyệt đến cảnh báo tôi phải biết thân biết phận.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Tôi nói: “Nếu hai bên chân tình bền lâu, thì giàu nghèo có là gì.”

Bạn thân nói yêu đương phải môn đăng hộ đối.

Tôi đáp: “Xã hội chủ nghĩa không có giai cấp.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
QUẢ QUÝT MUỘN
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...