Tôi luôn nghĩ Tống Tịch Nguyệt chỉ là may mắn, sinh ra trong gia đình tốt.
Còn tôi cố gắng, chính trực, lương thiện, chân thành, không thua kém gì anh.
Tôi rất tốt, xứng đáng với mọi tình yêu.
Tôi đã từng muốn đi đến lâu dài không?
Có lẽ có, cũng có lẽ không.
Mối tình không được ủng hộ này.
Chúng tôi đã kéo dài bốn năm.
Kéo dài đến mức tôi và bạn bè của anh cũng trở thành bạn.
Kéo dài đến mức anh đưa tôi về ra mắt gia đình.
Kéo dài đến mức cả giới của anh cũng chấp nhận tôi, chúc phúc chân thành.
Vậy nên, cuối cùng.
Sao lại kết thúc một cách khó coi đến thế?
6
Lúc tôi xuống xe.
Không cẩn thận cọ vào cửa.
Một vật gì đó rơi từ túi ra.
Là một chiếc ví đựng tiền xu màu vàng nhạt.
Tôi sững người, theo phản xạ cúi xuống nhặt.
Nhưng có người nhanh tay hơn.
Tống Tịch Nguyệt nhìn kỹ món đồ trên tay, giọng bình thản: “Nhìn cũng đẹp đấy, hiệu gì vậy?”
Làm gì có hiệu gì.
Đây là món đồ Tống Tịch Nguyệt từng may cho tôi.
Khi đó tôi thường đi xe buýt làm thêm, tiền lẻ cứ vứt lung tung.
Tôi bịa một cái tên thương hiệu.
May mà đã lâu, Tống Tịch Nguyệt chắc cũng quên rồi.
Tôi giật lại ví tiền, không thể ở lại thêm giây nào nữa.
Tống Tịch Nguyệt bỗng gọi tôi lại:
“Đợi đã.”
Tôi giả vờ không nghe, bước nhanh.
Giọng anh lại vang lên:
“Lâm Mộc Sâm.”
Anh nghiến răng:
“Cô định giả vờ không quen tôi đến bao giờ?”
7
Tôi cảm thấy m.á.u trong người mình như đông lại.
Có lẽ là vì thời tiết quá lạnh, tuyết quá dày.
Ba năm sau, ngày tái ngộ với Tống Tịch Nguyệt.
Tôi không dám quay đầu.
Chạy trốn trong hoảng loạn.
8
Nhưng chuyện va chạm xe vẫn phải giải quyết.
Hôm sau, tôi ngồi đối diện Tống Tịch Nguyệt trong quán cà phê.
Liếc thấy anh gọi một ly Americano.
Trên mạng có câu đùa.
Người xuất thân tốt, khổ duy nhất trong đời là uống Americano.
Nhưng Tống Tịch Nguyệt thì không, anh thích đồ ngọt, thích uống latte.
Từ nhỏ đến lớn, ngay cả vị đắng của Americano anh cũng chưa từng chịu.
Chúng tôi ăn ý không nhắc đến chuyện cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/qua-quyt-muon/2.html.]
“Bàn chút về chi phí sửa xe đi.”
Tống Tịch Nguyệt đặt cốc xuống: “Thay cản trước, sơn lại, tổng cộng mười vạn.”
Tôi theo bản năng kêu lên: “Đắt vậy á?”
Phản ứng xong giá xe, tôi im lặng:
“Bây giờ tôi không có từng ấy tiền.”
Tống Tịch Nguyệt cụp mắt: “Không có à.”
Anh ngẩng đầu, giọng điềm tĩnh: “Tôi có thể không lấy tiền sửa.
“Chỉ cần cô nói cho tôi biết.
“Hồi đó tại sao lại không đến sân bay?”
Tôi ngẩn ra, hiểu anh đang nói đến chuyện du học.
Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi quyết định học thạc sĩ cùng nhau.
Nộp hồ sơ, ăn ở đi lại, Tống Tịch Nguyệt đều lo.
Nhưng đến ngày bay sang New York, tôi không xuất hiện.
“Đường kẹt xe, không kịp.”
“Tàu điện ngầm tới thẳng sân bay, cô nói kẹt xe à?”
Tôi im lặng:
“Tôi muốn học trong nước.”
“Vậy cô nói ra, tôi sẽ ở lại cùng cô.”
Tống Tịch Nguyệt cười tức giận.
Anh đứng lên, bước từng bước ép tôi vào ghế:
“Tôi đợi cô cả ngày ở sân bay, gọi cô không bắt máy, nhắn WeChat không trả lời.
“Cuối cùng gọi được, thì cô chia tay với tôi.”
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Tôi thấy mạch m.á.u trên trán Tống Tịch Nguyệt nổi rõ, anh ép hỏi:
“Nói đi, tại sao chia tay?”
Tôi hiếm khi thấy anh tức giận đến vậy.
Người ngoài nói Tống Tịch Nguyệt lạnh lùng vô tình.
Nhưng trước mặt tôi, anh luôn cố gắng dịu dàng hết mức.
“Phải nói rõ vậy sao?”
Tôi không nhìn tay anh đang nắm cổ tay tôi, giọng bình tĩnh: “Chia tay còn vì gì nữa? Hết yêu rồi.”
Nét mặt Tống Tịch Nguyệt lạnh như băng, trước khi anh mở miệng, điện thoại vang lên.
Một giọng nữ vang lên:
“A Nguyệt, đợi lâu chưa?”
9
Giọng cô ấy rất thân mật: “Đã bảo không cần đón, anh vẫn đến.”
Tôi cúi đầu, cuối cùng cũng hiểu sao lại hẹn gặp ở đây.
Tôi nhận ra giọng nói đó.
Cố Hàn Yên, thanh mai trúc mã của Tống Tịch Nguyệt, cũng là vị hôn thê cũ của anh.
Có lẽ vì cuộc gọi đó.
Tống Tịch Nguyệt cuối cùng cũng buông tôi ra.
Anh luôn chú trọng hình tượng, lúc này chỉnh lại quần áo.
Khôi phục vẻ điềm đạm xa cách thường ngày.
Trước khi đi, Tống Tịch Nguyệt quay đầu nhìn tôi.
Từng chữ một: “Mười vạn, một xu cũng không thiếu.”
10
Buổi tối, tôi gom hết tiền tiết kiệm.
Chuyển ba vạn duy nhất tôi có sang cho anh.
Bên kia nhận tiền, không nói gì.
--------------------------------------------------