Tôi lập tức đứng dậy, không muốn nán lại giây nào.
Giọng lạnh đến cực điểm: “Ông không xứng.”
Ra ngoài, tôi hít thở không khí trong lành.
Nhìn xa xăm thật lâu, lòng căm hận mới dần lắng xuống.
18
Sắp tốt nghiệp.
Có người nói, bố tôi đang đợi ở cổng trường.
Tôi cứ tưởng họ đùa.
Mẹ tôi nói bố tôi c.h.ế.t ngay sau khi tôi chào đời.
Vậy giờ, từ đâu lại xuất hiện một người bố?
Nhưng chỉ nhìn Trần Vân Xuyên một cái, tôi đã tin.
Vì chúng tôi có một đôi mắt giống hệt nhau.
Trần Vân Xuyên lúc trẻ nhờ cặp mắt đa tình đó.
Lừa mẹ tôi kết hôn, rồi bạo hành sau cưới.
Mẹ tôi dứt khoát ly hôn, đưa tôi chuyển sang thành phố khác.
Về sau Trần Vân Xuyên sống buông thả, lỡ tay bóp cổ hai chị em trên giường.
Ông ta bị giam hơn mười năm, giờ ra tù tìm tôi để dưỡng già.
Đôi mắt từng đa tình kia giờ đã vẩn đục.
Vừa gặp tôi, ông ta đã níu kéo đòi tiền.
Tôi tát thẳng ông ta một cái, gọi bảo vệ đuổi đi.
19
Mẹ tôi cả đời khổ cực.
Tuổi trẻ chịu đựng hôn nhân đau khổ.
Vất vả nuôi tôi lớn, chưa kịp hưởng phúc thì bệnh mất.
Tôi không có tình cảm gì với Trần Vân Xuyên, thậm chí còn căm ghét.
Vì sự lạnh nhạt của tôi, ông ta tìm đến vài lần đều không được gì.
Tôi mừng vì lúc đó Tống Tịch Nguyệt đang đi thi ở nước ngoài.
Không chạm mặt thứ người như Trần Vân Xuyên.
Tôi không thể để kẻ như thế tồn tại bên cạnh.
Trần Vân Xuyên nghiện rượu, háo sắc, tham tiền.
Tôi âm thầm tìm cách đưa ông ta vào tù lại.
Nhưng còn chưa kịp ra tay.
Trần Vân Xuyên đã làm một việc khiến tôi lạnh sống lưng.
20
Không biết nghe từ đâu.
Ông ta tìm đến trường đại học nơi mẹ Tống Tịch Nguyệt dạy.
Khi tôi đến nơi, ông ta đang nằm đất ăn vạ: “Muốn cưới con gái tôi, sính lễ một triệu, một xu cũng không thiếu.”
Tôi sẽ không bao giờ quên sự nhục nhã hôm đó.
Như một cú tát thẳng vào mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/qua-quyt-muon/5.html.]
Dưới ánh nắng gắt, chỉ mình tôi sợ hãi như chuột chui cống.
Tôi không dám nhìn sắc mặt mẹ Tống.
Gần như kéo lê Trần Vân Xuyên bỏ chạy trong nhục nhã.
Khoảnh khắc ấy, nỗi căm hận của tôi với ông ta lên đến đỉnh điểm: “Tại sao ông phải tìm đến bà ấy, tại sao phải gây chuyện?”
Cơn giận và tuyệt vọng khiến tôi gần như không đứng nổi.
Trần Vân Xuyên vẫn chửi rủa:
“Con đĩ này, còn chưa gả đã lo tiết kiệm cho nhà chồng, ai cưới mà chẳng cần sính lễ?”
Tôi không kìm được, đập vỡ chai rượu lên đầu ông ta:
“Ông đáng chết, ông nên xuống địa ngục!”
Dù ra tay, tôi vẫn kiềm chế lực.
Đời Trần Vân Xuyên đến đây là hết.
Nhưng tôi không thể để ông ta kéo tôi xuống bùn cùng mình.
21
Khi mẹ Tống nhìn thấy tôi, bà vẫn dịu dàng: “Mộc Sâm, con là một đứa trẻ tốt.”
Chỉ một câu đơn giản, đã khiến mắt tôi đỏ hoe.
“Tịch Nguyệt rất thích con, ba mẹ cũng tôn trọng lựa chọn của nó.”
Mẹ Tống đưa tôi đi tham quan phòng của Tống Tịch Nguyệt.
Vừa mở cửa, là cả một bức tường đầy bằng khen và cúp.
“Nhà chúng tôi không phải kiểu cổ hủ phong kiến.”
Mẹ Tống khẽ chạm tay lên cây đàn piano dựa sát tường.
Dù tôi không rành về nhãn hiệu, cũng nhìn ra được giá trị của nó.
“Tịch Nguyệt từ nhỏ đến lớn luôn là đứa trẻ khiến ba mẹ yên tâm, là niềm tự hào của chúng tôi.
“Nên khi nó nói đến con, chúng tôi bất ngờ, nhưng cũng vui vẻ chấp nhận.
“Gia thế, học vấn, tất cả chỉ là thứ yếu, chúng tôi không đặt nặng.
“Chỉ cần hai đứa yêu nhau là được.”
Ngực tôi như nghẹn lại, không nói được gì.
“Vì vậy, chiếc vòng tay truyền lại cho con dâu, dì cũng đã đưa cho con rồi.”
Mẹ Tống thở dài.
Tôi cứng người, môi mấp máy nhưng gần như không nói nổi thành lời.
“Thật ra cha con đã từng tìm đến Tịch Nguyệt.”
Tôi giật mình ngẩng đầu, không dám tin.
Mẹ Tống cười nhẹ: “Bị vệ sĩ chặn lại rồi, ông ta đòi sính lễ hai trăm nghìn, dì đã đưa.”
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Đối với nhà họ Tống thì không đáng gì, chuyện nên làm thôi.”
“Nhưng khi đó, dì không biết ông ta là tội phạm g.i.ế.c người.”
Tách trà trước mặt đã nguội lạnh, đầu ngón tay tôi cũng lạnh buốt.
Mẹ Tống nói: “Với gia đình như chúng tôi, chỉ có một yêu cầu với bạn đời của Tịch Nguyệt.”
“Chỉ cần gia thế trong sạch.”
“Yêu cầu đơn giản như vậy, Mộc Sâm, con cũng không thể đáp ứng sao?”
--------------------------------------------------