Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Cơn Mưa, Trời Lại Sáng

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chương trình hạ màn, nhưng tranh cãi phía sau hậu trường vẫn chưa kết thúc.

Lâm Âm Âm vừa bước xuống sân khấu đã nổi trận lôi đình, trút giận lên người Lục Hạo, người về hạng tư:

“Cậu đúng là đồ vô dụng! Uổng phí bài hát của tôi!”

Lục Hạo mặt xám như tro, không nói một lời.

Chỉ là gương mặt tái nhợt của cậu ta đã nói lên tất cả, trong lòng có cả một núi lời muốn nói.

Lâm Âm Âm trút giận xong, lại quay sang lườm tôi đầy căm hận, rồi tức giận bỏ đi.

Bài hát mà Lâm Âm Âm viết cho Lục Hạo quả thực rất hay, nhưng rõ ràng cô ta không hiểu rõ chất giọng của Lục Hạo, bài hát ấy không hợp với cậu ta.

Ca sĩ chọn bài hát, nhưng bài hát cũng chọn ca sĩ.

Một bài hát hay không có nghĩa là phù hợp với tất cả mọi người.

Lục Hạo nhìn thấy tôi, khẽ gật đầu, rồi quay người rời đi.

Tôi nghĩ một lúc, rồi gọi cậu ta lại:

“Cậu có muốn ký hợp đồng với phòng làm việc của tôi không?”

Cậu ta đứng hạng tư, một kết quả không tệ, phần lớn sẽ được các công ty thu âm để mắt, nhưng chưa chắc đã được đầu tư trọng điểm.

Tôi thì khá đánh giá cao cậu ta.

Lục Hạo ngạc nhiên:

“Triệu lão sư, em chỉ là hạng tư thôi mà.”

“Ừ. Tôi chỉ có đủ tiền ký với hạng tư. Cậu có đến không?”

Cậu ta nhìn tôi thật sâu, rồi nói:

“Đến!”

Tôi kết bạn WeChat với cậu ta, bảo hôm sau đến ký hợp đồng.

Về đến văn phòng, Long Thần đang đợi tôi.

Đôi mắt mơ hồ, lạc lối của cậu ta chỉ khi nhìn thấy tôi mới tập trung trở lại.

Cậu ta nói:

“Triệu lão sư, em… có phải đã làm hỏng mọi chuyện rồi không?”

“Hạng ba đấy, thành tích không tệ đâu. Sau này cậu sẽ có tiền đồ.”

“Nhưng bài hát đó vốn là cô viết cho em… Nếu em không đổi bài, người đoạt quán quân có lẽ là em.”

Cậu ta rất đau khổ, đến mức mặt mày vặn vẹo.

Tôi thản nhiên đáp:

“Không đâu.”

“Sao cơ?” Cậu ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Tôi nghĩ một chút, rồi quyết định nói thật:

“Đúng là ban đầu tôi viết bài đó dựa trên điều kiện giọng hát của cậu, nhưng sau này nghĩ lại, tôi rất mừng vì cậu đã từ bỏ nó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sau-con-mua-troi-lai-sang-eadj/12.html.]

“Cậu quá thực dụng, quá nôn nóng, nên sẽ không thể hát ra cảm xúc thật của bài hát. Có thể cậu dùng kỹ thuật để bù đắp cảm xúc, nhưng điều thực sự chạm đến trái tim người nghe, vẫn là cảm xúc chân thành.”

“Cậu hát có thể vẫn nổi, nhưng Tống Nhiễm Nhĩ đã thổi hồn vào bài hát. Khả năng đồng cảm của cô ấy là thứ cậu không có.”

“Thế nên, Long Thần, đây là sắp xếp tốt nhất rồi.”

“Ý cô là, em có thể trở thành một ca sĩ tốt, nhưng vĩnh viễn không thể đứng trên đỉnh cao?”

“Đại khái là vậy. Trừ khi cậu thay đổi.”

“Cảm ơn cô… Em hiểu rồi…”

Long Thần bước đi loạng choạng, khuôn mặt tái nhợt như bệnh nặng.

Trình Thương Thương và Tống Nhiễm Nhĩ cùng đến tìm tôi.

Cả hai ôm chầm lấy tôi, thơm một cái.

Trợ lý vừa cười vừa chụp ảnh, nói rằng gato với tôi vì có có nhiều người yêu quý.

Hai người đăng ảnh lên mạng, mọi người rần rần thả tim, khen ngợi tình chị em thắm thiết.

Rồi có người hỏi:

[Thế Lâm Âm Âm đâu? Không phải Lâm Âm Âm mới là người tạo nên Trình Thương Thương sao? Sao Trình Thương Thương không cảm ơn cô ấy, lại đi ôm ấp người khác? Có phải vong ân phụ nghĩa không?]

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Trình Thương Thương mạnh mẽ đáp trả:

[Mấy người biết cái gì? Tôi với Triệu Vũ Tình là chị em mà! Tôi chụp ảnh với chị em là có tội à? Đạo đức giả đừng quá đà nhé!]

Ngay sau đó, cô ấy đăng ảnh chúng tôi đi ăn và hát karaoke cùng nhau, nhiệt tình đáp trả đám anti.

Trình Thương Thương nói rằng Lâm Âm Âm đã chìa cành ô liu, mời cô ấy gia nhập công ty của mình.

Cô ấy từ chối.

“Em biết em nên cảm ơn Lâm Âm Âm, nhưng không hiểu sao, mỗi lần nhìn thấy cô ấy là em thấy khó chịu.

Cô ấy tuy có đưa cho chúng em bài hát, nhưng đưa xong là xong, không giải thích thêm gì.

Mặc dù điều đó cũng chẳng sai, nhưng em luôn cảm thấy, với tư cách là người sáng tác, chia sẻ cảm xúc và câu chuyện đằng sau bài hát với ca sĩ rất quan trọng.

Cô ấy hoàn toàn không có ý thức về điều đó, cũng chưa từng hướng dẫn cảm xúc nên thể hiện thế nào, em cảm thấy có chút… tiếc nuối.”

Tôi cúi đầu cười khẽ, không nói gì.

Đồ ăn cắp thì biết gì về cảm xúc và câu chuyện sau mỗi bài hát chứ?

Trình Thương Thương biết tôi đã ký hợp đồng với Lục Hạo, cô ấy làm ầm lên, cũng đòi ký với studio của tôi.

“Em không sợ không nổi tiếng được à?”

“Hề, em tin chị. Không có chị thì tôi bị loại từ lâu rồi, làm gì còn khả năng giành quán quân nữa, chị là quý nhân của em!”

“Được! Vậy em vào nhé!”

Tống Nhiễm Nhĩ thì vô cùng tiếc nuối, vì cô ấy là người được công ty cử đi thi, giờ có giải, chắc chắn sẽ được đầu tư mạnh.

“Sau này nếu em giải ước, nhất định sẽ tìm hai người, lúc đó nhớ ký hợp đồng với em nhé!”

Chúng tôi cười phá lên, náo nhiệt một hồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Cơn Mưa, Trời Lại Sáng
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...