Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Cơn Mưa, Trời Lại Sáng

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

9.

Những chuyện xảy ra sau đó, đại khái đều nằm trong dự liệu của tôi.

Tất cả các ca khúc của tôi đều bị Lâm Âm Âm trả về.

Cô ta tự mình mang đến hàng loạt bài hát không tệ, phân phát cho từng ca sĩ.

Mỗi người nhận được bài hát đều như được ban ân, vô cùng biết ơn Lâm Âm Âm.

Ca khúc và ca sĩ là mối quan hệ thành tựu lẫn nhau.

Một ca khúc hay nhưng không có ca sĩ phù hợp, thì cũng không thể truyền tải hết tinh thần của nó.

Ngược lại, một ca sĩ giỏi mà không có một bản hit để đời, cuối cùng rồi cũng sẽ bị chôn vùi giữa đám đông.

Chỉ có Long Thần là không như vậy.

Cậu ta hỏi Lâm Âm Âm tại sao không có bài hát cho mình.

Lâm Âm Âm cười, chỉ tay về phía tôi:

“Trước giờ vẫn là Tiểu Triệu viết bài cho cậu, cậu cứ hỏi cô ấy đi.”

Long Thần bây giờ là thí sinh sáng giá nhất cho ngôi vị quán quân.

Cuộc thi sắp đến, thời gian luyện tập rất gấp rút, mỗi ca sĩ đều muốn có bài hát càng sớm càng tốt để tranh thủ tập luyện, mong tỏa sáng trên sân khấu.

Ai cũng có, chỉ riêng Long Thần là không.

Sự phân biệt đối xử này đã quá rõ ràng.

Có lẽ Long Thần đã cảm nhận được điều gì đó.

Cậu ta lễ phép nói:

“Triệu lão sư, tôi đợi bài của cô. Phiền cô nhé.”

Tôi gật đầu:

“Cứ yên tâm, tôi sẽ cố gắng nhanh nhất có thể.”

Tôi bắt đầu nghiêm túc nghe lại toàn bộ các bài hát trước đây của Long Thần, phân tích chất giọng của cậu ta, nghiên cứu xu hướng nhạc thị trường hiện nay.

Long Thần là một người có vẻ ngoài thư sinh, nhưng trong xương tủy lại mang nguồn năng lượng mạnh mẽ.

Cậu ta hát nốt cao rất tốt.

Cậu ta cần một bài hát vừa mang tính trữ tình, vừa có sự bùng nổ.

Phần thấp cần chậm rãi, sâu lắng; phần cao cần bùng cháy và mãnh liệt.

Tôi không ngừng nghĩ đến con người Long Thần, không ngừng nghe lại giọng hát của cậu ta, không ngừng mường tượng từng nốt nhạc trong đầu.

Khoảnh khắc đó, cậu ta chính là Muses của tôi!

(*Muses: là tên gọi các nữ thần trong thần thoại Hy Lạp)

Tôi mở mắt, nhanh chóng ghi lại, vừa hát thử, vừa chỉnh sửa, vừa viết lời.

Khi trời sáng, một bài hát mang tên đã ra đời.

Tôi kiềm nén sự phấn khích, đem ca khúc giao cho Lâm Âm Âm.

Cô ta cười nói:

“Tiểu Triệu, nhanh vậy sao? Hồi trước bài tốt nghiệp cô còn viết mất ba tháng cơ mà. Tôi cứ nghĩ lần này cô cũng sẽ lâu, nên đã chuẩn bị thêm một bài cho Long Thần rồi. Lát nữa để cậu ấy chọn xem thích bài nào nhé.”

Cô ta nói nghe thì có vẻ rất công bằng.

Nhưng… đây thực sự là công bằng sao?

Long Thần bước vào.

Cậu ta cầm hai ca khúc, xem đi xem lại, ánh mắt ánh lên vẻ kinh ngạc khó giấu.

Cuối cùng, tay cậu nắm lấy bản .

Nhưng khi nhìn thấy tên người viết ca khúc kia, cậu ta thoáng ngập ngừng.

Sự do dự đó chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Cậu ta đặt xuống, kiên quyết chọn ca khúc của Lâm Âm Âm.

“Lâm lão sư, cảm ơn bài hát của cô. Tôi nhất định sẽ thể hiện thật tốt, không phụ kỳ vọng của cô.”

“Tôi tin tưởng cậu, đi luyện tập đi!”

Long Thần cúi người cảm ơn cô ta rồi rời khỏi phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sau-con-mua-troi-lai-sang-eadj/4.html.]

Khi đi ngang qua tôi, cậu ta khẽ gật đầu, thoáng do dự một chút, rồi vẫn bước ra ngoài, lễ phép khép cửa lại.

Lâm Âm Âm ngả người ra sau ghế, cười nói:

“Tiểu Triệu, tôi đã xem bài hát của cô rồi, cũng không tệ. Tôi muốn mua đứt bản quyền, cô ra giá đi.”

“Tôi xin lỗi, tôi không bán.”

“Giá cả sẽ không khiến cô thất vọng đâu.”

“Mười tỷ, cô trả nổi không?”

Nụ cười trên mặt Lâm Âm Âm vụt tắt.

Cô ta thu lại thái độ đùa cợt, nghiêm giọng:

“Tiểu Triệu, cô chưa từng phát hành ca khúc nào, chắc là chưa hiểu rõ quy trình ra mắt một bài hát đâu nhỉ? Chuyện đó rất khó.”

“Từ ca sĩ, nhạc công, hòa âm, sản xuất, phát hành, mỗi một khâu đều cần kiểm soát rất kỹ.”

“Cô viết được một bài hát, đó chỉ mới là bước đầu.”

“Còn đường về sau, cô có biết đi thế nào cho lâu dài không?”

“Không có sự giúp đỡ của tôi, bài hát này chỉ có thể nằm im trong kho nhạc của công ty thu âm, không biết đến bao giờ mới có người nghe được.”

“Nhưng nếu đưa nó cho tôi, ít nhất tôi là người có thành ý để biến nó thành hiện thực. Cô nghĩ sao?”

Những lời cô ta nói, đúng là rất có lý.

Để một bài hát ra mắt không hề dễ dàng, quy trình sản xuất, giao tiếp, chỉnh sửa… rất nhiều, rất rối rắm.

Nhưng liệu những điều đó có sánh được với cái giá để tôi bắt được cảm hứng không?

Cảm hứng là thứ hư vô và mong manh nhất trên đời.

Để chờ được nó, tôi có thể chịu đựng biết bao tháng ngày nhàm chán, tẻ nhạt, lặp đi lặp lại đến vô nghĩa.

Chỉ cần có cảm hứng, tôi còn sợ gì mấy cái “quy trình” này sao?

Tôi lắc đầu, ôm bản nhạc bước ra ngoài.

Phía sau, cánh cửa vang lên một tiếng “phịch”, như thể có vật nặng bị ném mạnh vào.

Lâm Âm Âm nổi giận rồi.

Tôi cảm thấy… có chút hả hê.

Rõ ràng là tôi thua cuộc.

Ấy vậy mà lại có một cảm giác chiến thắng đến kỳ lạ.

10.

Ở khúc cua nơi hành lang, tôi gặp Long Thần.

Cậu ta dè dặt kéo tôi vào một phòng họp nhỏ không người, lúng túng xin lỗi:

“Triệu lão sư… xin lỗi.”

“Ừm?”

Cậu ta mấp máy môi, nhưng không thể nói thành lời, chỉ có thể lặp lại một lần nữa:

“Xin lỗi.”

Xin lỗi vì đã từ bỏ tôi, chọn Lâm Âm Âm?

Hay xin lỗi vì rõ ràng anh rất rất thích bài , nhưng lại phải cúi đầu trước hiện thực, chọn một bài hát mà chính mình không hề thích?

Có lẽ… đó chính là số phận.

Trước hiện thực, có mấy ai thật sự kiên định nổi?

Giống như Lục Dật Thần năm xưa.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Anh ta cũng từng gục ngã trước từng bản nhạc chấn động mà Lâm Âm Âm đem đến.

Tôi từng nghĩ, nếu một ngày nào đó, có ai đó mang đến cho tôi hết bài hát này đến bài hát khác, mỗi bài đều tuyệt đẹp đến lay động lòng người thì liệu tôi có đi theo người đó không?

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, phát hiện bản thân mình cũng chẳng đủ kiên định.

Cho nên, tôi không trách họ.

Bởi vì… dù là chiếc đầu ngẩng cao kiêu hãnh nhất, đến trước hiện thực, cũng phải cúi xuống.

Tôi khẽ cười:

“Không sao đâu, Long Thần, cố lên nhé!”

Tôi bước ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Cơn Mưa, Trời Lại Sáng
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...