Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Chương 7

Đăng:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quản gia mang chén tổ yến lên, bà Lục lập tức bỏ qua cậu con út, tỉ tê với Tuyết Vũ:

"Nào, Tuyết Vũ, đây là tổ yến mẹ đặc biệt hầm cho con đấy. Con ăn thử xem có vừa miệng không"

"Dạ, con cảm ơn mẹ." Tuyết Vũ lễ phép đón lấy, miệng cười không ngừng.

Có biết nghe cả nhà Lục gia kẻ nịnh người hót, Tuyết Vũ có cảm giác cực kỳ buồn nôn. Tựa như mình đang ngồi giữa một bãi bầy nhầy đáng kinh tởm. Nếu cô không phải tiểu thư nhà họ Trần, có nhiều tiền của xem, liệu họ còn ân cần với cô thế không.

"Mẹ yêu thương chị dâu như vậy. Sau này mẹ cũng phải yêu thương vợ con như thế đấy." Lục Khang Dụ tỏ vẻ ghen tị, chen vào.

"Nếu mày chịu nghe lời, ngoan ngoãn như anh. Thì tại sao mẹ lại không thương vợ của mày" Lục phu nhân liếc xéo con trai.

Đứa con trai út này của bà suốt ngày chỉ biết ham chơi, kiếm chuyện, không lo học hành, làm việc gì cả, khiến bà đây thật sự rất mệt mỏi với nó.

Lục Bạch Văn bổ sung: "Năm nay mày đã hai hai, tốt nghiệp rồi. Đừng mải ham chơi nữa. Tu chí làm ăn giúp ba. Đi theo anh hai mà học hỏi kìa. Sáng nay, mày cũng theo ba và Thần Hạo đến công ty đi."

"Hả?" Lục Khang Dụ như nhận được thánh chỉ tử hình, mặt mày nhăn nhó, chả còn tâm trạng muốn ăn cơm. "Hả cái gì mà hả. Ba nói thì nghe đi, tốt cho mày chứ chả phải tốt cho ai đâu." Lục phu nhân chặn họng con trai.

Lục Khang Dụ không còn cách nào, ỉu xìu chấp nhận:

"Được rồi, đi thì đi."

Biết thế không mở miệng, đúng là cái mồm hại cái thân.

Tuyết Vũ yên lặng ăn súp yến, vờ như không để ý cuộc nói chuyện kia, nhưng thực tế, cô nghe không xót một từ.

Cô nghe nói, Lục Khang Dụ là playboy nổi tiếng ở Đô thành, ham chơi, đua đòi, thích tụ tập, gái gú, không lo phụ giúp chuyện kinh doanh.

Mọi chuyện trên dưới tập đoàn Hải Vận đều do Lục Bạch Văn và Lục Thần Hạo lo liệu.

Thế nên, đây là một lợi thế tốt cho kế hoạch trả thù của cô. Khi mà cô, muốn kéo Lục Khang Dụ xuống nước, thân tàn ma dại!

Không chỉ có Lục Thần Hạo, Lục Khang Dụ mà cả Lục Nhược Uyên, Lục phu nhân, Lục Bạch Văn cô đều muốn cả nhà bọn họ nếm mùi khổ sở của cái gọi là sống không bằng chết, giống như trước đây cô đã từng nếm qua. Lục Thần Hạo vào vai ông chồng tốt cực nhuần nhuyễn. Trong suốt bữa ăn, anh luôn gắp đồ ăn cho cô. Cực kỳ chu đáo, không có một chút sơ hở nào.

Điều này khiến ông bà Lục càng thêm hài lòng. Quan hệ vợ chồng chúng nó tốt, chuyện hợp tác với Trần gia mới suôn sẻ được.

Lục Bạch Văn thầm nghĩ. Xem ra, Thần Hạo cũng chẳng thâm tình gì lắm với con nhỏ thư ký kia.

Tuyết Vũ ngoài ngượng ngùng đón nhận. Bên trong như có sấm sét oanh tạc, vừa thống hận lại vừa mỉa mai. "Mình ăn cái này đi!" Bà Lục ân cần gắp đồ ăn cho chồng.

Lục Bạch Văn đáp lại bằng cái gật nhẹ và ánh mắt yêu chiều.

Tuyết Vũ nhìn qua một cái, rồi thu lại ánh mắt. Quan hệ của hai vợ chồng Lục Bạch Văn rất tốt, kết hôn mấy chục năm chưa từng xảy ra bất hòa, tranh chấp, cả hai đều tôn trọng đối phương. Lục Bạch Văn cũng chưa từng ra ngoài lăng nhăng, quá khứ tình trường có thể nói là sạch sẽ. Ông ta nổi tiếng là người đàn ông yêu vợ thương con nhất giới hào môn.

Một người đàn ông yêu thương gia đình như vậy, ai mà tin ông ta từng là kẻ sát nhân?

Vậy mới nói, nhìn người không thể nhìn qua vẻ bề ngoài!

Sau bữa sáng, Lục Bạch Văn và Lục Thần Hạo Lục Khang Dụ đi làm. Lục Nhược Uyên đi chơi với bạn. Lục phu nhân đi đánh mạt chượt với đám phu nhân trong giới hào môn.

Chỉ còn Tuyết Vũ ở nhà.

Cô đi lên lầu. Lúc đi ngang qua cánh cổng nhỏ bị khoá chặt trên lầu hai, cô dừng bước. Nhìn vào cánh cổng chằm chằm, quên cả nhúc nhích.

Cánh cổng này có lẽ đã có từ rất lâu. Tuy không hoen rỉ, được lau chùi thường xuyên nhưng vẫn không che giấu được sự cũ kỹ theo thời gian của nó.

Phía sau cánh cổng, đoạn hành lang tối mờ phảng phất sự u ám, lạnh lẽo do lâu ngày không có người qua lại. Tuyết Vũ nghe đâu đó có âm thanh cười đùa của trẻ con, văng vẳng bên tai, rất gần, rất rõ ràng, nhưng cũng rất đau.

"Mợ Vũ, mợ không sao chứ?"

Lục Quảng, quản gia Lục gia đi ngang qua, thấy cô cứ đứng ở đây, đi tới hỏi.

Tuyết Vũ giật mình, nhưng không dấu vết giấu đi, chậm rãi nhìn ông ta, bâng quơ hỏi:

"Tại sao ở đây lại một cánh cổng thế? Những căn phòng trong đó không sử dụng sao?"

"À, đây là ý của ông chủ. Còn lí do tại sao thì tôi không rõ lắm. Chỉ biết nó đã có được mười sáu năm rồi." Lão quản gia thật thà đáp.

"Vậy sao?" Tuyết Vũ buột miệng.

Ông ta không biết, nhưng cô biết!

Ba căn phòng trong kia chính là phòng ngủ của cô, em gái và ba mẹ cô. Còn một căn là thư phòng làm việc của ba cô!

Ở trong đó, chứa toàn bộ ký ức tuổi thơ vui vẻ của cô và gia đình yêu quý của mình.

"Mợ còn có gì sai bảo không?" Quản gia hỏi, thái độ cẩn trọng, đúng mực.

"Không có, bác đi làm việc của mình đi."

Tuyết Vũ phất tay, đi lên lâu, phòng ngủ của cô và Lục Thần Hạo ở trên lầu ba. Chờ tới lúc thích hợp, cô sẽ tới thăm chúng.

Lão quản gia đáp một tiếng, không để ý nữa, xoay người đi xuống lầu, làm việc của mình.

Mấy ngày sau đó, Lục Thần Hạo về nhà bữa đực bữa cái, nếu về cũng về rất muộn. Chẳng qua, hắn không về, cô càng thích, đỡ phải canh chừng, cảnh giác.

Sau một tuần nghỉ ngơi, Lục Bạch Văn sắp xếp cho Tuyết Vũ vào tập đoạn Hải Vận làm việc, với một vị trí không cao không thấp.

Trưởng phòng nhân sự.

Bề ngoài, chức vị này khá là oai phong, nhưng thực chất, chức năng của bộ phận này không hề có liên quan đến mảng kinh doanh của công ty, nếu cô muốn từ vị trí này để nhúng tay vào hệ điều hành quản lý Hải Vận là không thể nào. Nhưng không sao, cô sẽ từng bước, từng bước khiến Lục Bạch Văn hoàn toàn tín nhiệm, chuyển cô vào bộ phận điều hành cao cấp.

Lục Thần Hạo đêm qua lại không về, thành thử Tuyết Vũ phải đến công ty một mình.

Nhìn toà nhà cao hơn ba mươi tầng, cả người Tuyết Vũ khựng lại, tay xiết chặt quai túi xách, bần thần. Tòa nhà này, chính là công ty tâm huyết do một tay ba cô gây dựng nên. Nếu bây giờ ba cô còn sống, chủ tịch Hải Vận chắc chắn là ông ấy. Đã mười sáu năm rồi, rốt cuộc hôm nay cô cũng có thể quang minh chính đại bước vào nơi này.

Một giọt nước mắt vô thức khẽ lăn ra ngoài. Tuyết Vũ giật mình, vội lau đi.

Xốc lại tinh thần, cô nhấc đôi giày cao gót, kiêu ngạo lẫn mạnh mẽ đi vào trong. Cứ chờ đi, cô sẽ lấy lại toàn bộ những thứ thuộc về mình.

"Này cô, cô đi đâu vậy?"

Tiếng gọi khó chịu của cô tiếp tân vang lên, giữ bước chân của Tuyết Vũ lại.

Tuyết Vũ dừng bước, bình ổn quay qua nhìn tiếp tân.

"Tôi đi làm!"

"Vậy xin cô cho tôi xem thẻ nhân viên của cô."

"Tôi mới đi ngày đầu. Không có thẻ."

"Không có thẻ?" Nữ tiếp tân nhướng cao mày, nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ: "Cô đang lừa ai vậy. Làm gì có ai đi làm mà không có thẻ chứ. Nói mau, cô muốn trà trộn vào công ty của chúng tôi làm gì?"

Quy dịnh của công ty, nhân viên mới sau khi phỏng vấn thành công sẽ được làm thẻ nhân viên trước khi đến làm việc. Thế mà cô ta lại nói cô không có thẻ nhân viên. Nghe là biết lừa đảo rồi.

Dạo này, lừa đảo xuất hiện ở khắp nơi!

...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...