Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầm Yêu

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe tiếng

bước chân có người vào phòng , Hoàng Long buông tay Minh Anh đứng dậy

núp sau màn rèm trắng phía kia .

“ Cạch “

tiếng mở

cửa vang lên bóng dáng Hoàng Nhi đang bước vào , đến ngồi cạnh Minh

Anh , thấy Minh Anh nằm đấy  từ khuôn

mặt đến tay chân đều ửng hồng đỏ từng mảng , mắt nhỏ cũng rơm rớm nước

mắt .

Sáng

giờ cậu bị vậy mà mình không để ý , xin lỗi Minh Anh !

Ngốc

mình không sao .

Minh

Anh cậu tỉnh rồi à .

Ừm

, ây da hơi choáng tí .

Cậu

làm mình lo chết đi được . chỉ mong hết tiết

Hoàng Nhi

vừa nói vừa ôm Minh Anh thút thít

Hi

hi , ủa mà không phãi cậu đưa mình đến phòng y tế hã ?

Đâu

có !

Người

ấy là ai nhỉ ?

Người

ấy ??

Ừm

trước Minh Anh ngất đi , Minh Anh có nhớ một người nào đó mang áo

khóa đen , mà lúc ấy mình mệt quá muốn ngủ thôi .

Cậu

đúng là heo mà , mà dù ai đi nữa thì cũng thật cảm ơn vì cứu cậu

kịp lúc

Hoàng Nhi

vừa nói vừa bẹo má Minh Anh  .

Cậu

bị dị ứng gì vậy hã Minh Anh .

Chắc

tại hôm qua mình ăn suop cá – Minh Anh đưa tay lên lâu mồ hôi trên tráng

Cậu

bị dị ứng đồ hãi sản hả .

Phía bên

bức rèm : - là tại món soup cá hôm qua ?

Ừ

đúng rồi – Minh anh cười nhẹ

Vậy

sao còn ăn ??

Vì

tình ... à mình kể cho cậu nghe chuyện này – Minh Anh cười hì

Kể

lẹ nào tò mò quà à – Hoàng Nhi chớp mắt hớn hở lắng nghe

Hôm

qua mình đi chơi với anh ấy á

Nhìn khuôn

mặt của Minh Anh lúc này vừa thẹn thùng vừa có chút cảm giác đang

ngập tràng trong hạnh phúc .

Anh

ấy ?

Ừm

Hoàng Long đó !

Nói đến

đây Hoàng Nhi thật sự bất ngờ , nhỏ chỉ trố mắt thật to nhìn thẳng

vào Minh Anh , vừa thấy vui vừa nghi ngờ và nhiều dòng suy nghĩ đang

chạy trong đầu nhưng chỉ im lặng để lắng nghe Minh Anh nói tiếp

Thật

ra chắc mình ăn ở tốt hay sao ấy hihi hôm qua có một ngày chủ nhật

với anh ấy á , lúc ăn tối vì sợ Hoàng Long mất hứng nên mình không

nói gì thêm với lại mình nghĩ chỉ một chén nhỏ này không sao đâu nên

cố .

Bên kia

bức rèm : - con nhỏ này chẳng lẽ chuyện gì cũng nói với nhỏ Hoàng

Nhi

Nhưng

mà hôm qua mình thấy vui lắm vui cực luôn ý Hoàng Nhi à !

Minh Anh vừa

nắm tay Hoàng Nhi vừa nói nhấn mạnh mình đang rất vui quên đi luôn cái

dị ứng trên cơ thể lúc này , quên cả sự mệt nhọc .

Bên kia

bức rèm : - cô cảm thấy vui khi ở bên tôi ???

Axx

cậu  nằm mơ phãi không Minh Anh ?

Chứ

Hoàng Long anh ta làm gì thân thiện đến mức đó ?

Thật

mà , sáng nay còn chở mình đi học nữa đó !!

Nói đến

đây sắc mặt Hoàng Nhi bổng chuyển sang đỏ , lúc này Hoàng Nhi mới

hiễu thấu ra mọi chuyện cô ước rằng nếu bây giờ được giết anh trai

của mình cô sẵng sàng chém một nhát , song với suy nghĩ ấy cô cảm

thấy vui cho anh trai của mình .

Nét mặt

nghiêm nghị Hoàng Nhi đặt 2 tay lên vai của Minh Anh , ánh mắt sắc lại

, đôi lông mày cũng chau lại nhìn Minh Anh một cách chắc chắn .

Cố

lên Minh Anh , mình ủng hộ cậu cha yo

Minh Anh

thấy thế cũng hưởng ứng theo , vo tròn các ngon tay của mình lại

thành nắm đắn thể hiện quyết tâm

Chaiyo

!

Bên kia

bức rèm : - hmmm… đừng đến gần một kẻ như tôi

Hai tay bỏ

vào túi quần  , đầu ngữa ra sau mặt

nhìn lên trời , đôi mắt khép lại đễ những suy nghĩ chạy dài trong anh

. phãi chăng Hoàng Long đang bị lỗi nhịp , thở hắc ra một cái anh

thầm thì “ thật phiền “

Mà

bữa sau cậu không ăn được gì nhớ nói người ta , chứ chịu đựng có

ngày nghẹt thở chết bây giờ .

Minh

Anh mình sao dai lắm dễ gì uồi ui ha ha

Ha

ha

Thôi

về lớp sáng giờ bỏ mất ba tiết rồi

Minh Anh…à thôi chúng ta về lớp thôi .

Đợi đến

khi bóng dáng hai người con gái đó khuất xa , Hoàng Long từ bức

rèm  mới bước ra , vẫn như củ Hoàng

Long vẫn âm thầm đi theo từ phía xa , anh luôn giữ khoảng cách nhưng

khoảng cách bao xa thì bóng dáng vẫn ở trong tầm nhìn của anh rất xa

nhưng cũng rất gần .

Chẳng biết

vì ai  hay lí do nào không thể giãi

thích được , con tim luôn thắng lí trí nó điều khiển cơ thể anh ,

điều khiển luôn tất cả cảm xúc của anh …..

Tiếng chuông

kết thúc giờ học cuối cùng cũng vang lên , theo thời khóa biễu thì

hôm nay lớp  nó có 2 tiết học thể

dục buổi chiều , nên nó sẽ ở lại luôn trưa . Các ban đỏ trên người

cũng bớt dần đi .

Nhi

à mình đi thay đồ nhé , cậu về nhà hay ở lại trường vậy ?

Ờ

đợi mình tí chúng ta đi luôn nhé

Ô

tô kê – nó cười hì

Từ phía

cửa sổ của lớp học Quốc huy đứng đó dơ tay vẫy chào , Minh Anh ngơ

ngác không rõ anh chàng kia đang tìm ai , nhưng phãi công nhận nếu không

có Hoàng Long thì anh ta cũng là hót boy của trường này rồi

( thì

người ta top 3 của trường mà cô )

Minh Anh

chưa kịp quay đầu lại gọi Hoàng Nhi thì đã thấy Hoàng Nhi chạy ra

đứng cạnh người đó , nhưng mà anh chàng này cũng quen thật hình như

đã gặp ở đâu đó , nó đang cô gắng lục lọi từng ngăn của bộ óc nhưng

chẵng đc thông tin nào cả .

Minh

Anh muốn đi ăn trưa với bọn mình không ?

Hoàng Nhi

đứng từ cửa sổ nói rõ to hỏi Minh Anh .

không cậu đi đi lát chiều gặp lại , mình sẽ ăn cơm ở trường

Ôkê

vậy mình đi nhé , nhớ uống thuốc lúc nãy cô y tế đưa nha

Ừm

mình biết rồi bye bye

Nói rồi

Hoàng nhi cùng Anh chàng kia rời khõi tầm mắt của Minh Anh .

Haizz zzz –

cung đúng thôi dễ thương xinh đẹp như Hoàng Nhi thì thiếu gì anh đẹp

trai tán tỉnh . Nó cũng sách cặp rồi ra khõi lớp .

Xong

tất cả rồi bây giờ là kiếm chổ ăn trưa lí tưởng !

Nên

ăn ở đâu đây nhỉ , à đúng rồi .

Minh Anh

búng tay một cái “ tạch “

Những tia

nắng mặt trời lúc 12g trưa rọi xún đang xen qua những hàng cây , gió nhẹ

nhàng nhưng cũng đủ làm cho nơi này xào xạc một âm thanh dịu nhẹ .

Thỉnh thoảng đâu đó trên bãi cỏ xanh mượt này , một cánh chim nhỏ bay

vút lên . từng ngọn gió dịu nhẹ nhưng đủ đang xen qua từng lọn tóc

của Minh Anh .

Nơi đầy

thật yên bình , yên lặng cho khoảng không một mình nó thích nơi này ,

nó xem nơi này là thiên đương của nó , và cũng tại nơi này tình yêu

của nó chớm nỡ .

Ơ người đó

!

Minh Anh xuýt xoa kêu lên .

Nhỏ thấy ai đang nằm trên đồi cỏ kia rất quen , rất giống người đó ,

Minh Anh vội vàng bước đến .

Đúng như Minh Anh nghĩ , đó

là Hoàng Long cô đang cảm thấy thật may mắn vì ông trời luôn tạo điều

kiện cho cô đến gần Hoàng Long nhiều như vậy . Ngồi xún bên cạnh

Hoàng Long nó chỉ dám thỏ thẻ không dám gay ra tiếng động vì nó

thấy Hoàng Long dường như đang ngủ .

Bây giờ nó mới được nhìn

thật kỷ khuôn mặt thanh tú đó , sống mũi dài và thẳng mũi thật cao

Minh Anh lấy tay vẽ  theo từng nét

trên khuôn mặt anh vào không gian , hàng lông mày rập và đen nhánh , đôi

không dày cũng không mỏng không một cảm xúc hiện lên nhưng lại có sức

hút đến lạ lùng  . Hàng lông mi dài

và cong Minh Anh tự nhủ rằng “ Thật ra anh ta là gái hay trai vậy ?? ? “

nghĩ rồi Minh Anh lấy tay xua đi cái suy nghĩ đầy ý biến thái của

chính mình .

Rột rột

Ax thật là

mất hứng cái bụng chết tiệc này >”

Grr ôi mà

cũng 12h30 rồi ăn trưa thôi , có nên gọi anh ấy dậy cùng ăn không .

Minh Anh vừa xoay người qua

định gọi …

Anh…

Tốt nhất

cô im lặng ăn xong rồi đi hoặt là tôi sẽ đi ngây bây giờ để cô yên tỉnh

?

…..

“ – cái gì vậy nè , anh

này giờ không ngủ chỉ nằm đó thôi sao “

“ – chắc tôi chết “

Minh Anh cười nhẹ lấy hộp

cơm của mẹ chuẩn bị từ sớm cho nó , nó mở nắp hộp mùi của gà bay

ngút nó đưa đưa trước mũi của Hoàng Long không biết nó tính làm gì.

Tôi nói anh

nghe , món gà chiên mắm này là có một không hai đó , do chính ma ma

tôi nấu , không ăn sẽ hối hận đó

Hoàng Long cau mày mỡ mắt

nhìn Minh Anh . Ánh Mắt sắt bén nhìn Minh Anh có vẻ khó chịu .

Minh Anh giật mình bặm

chặt môi lấy hai ngón tay bắt chéo trước môi như báo hiệu rằng một

điều “ Tôi hiểu rồi tôi sẽ im lặng “ . Tiếp tục trở về như ban

đầu  khép đôi mi lại , Minh Anh vẫn

mĩm cười,  không sao cả đối với cô

ngay bây giờ là thế giới của riêng cô .

Ánh nắng cuối mùa sáng

chói như muốn tỏa hết sức nắng của mình để chuẩn bị đón khúc giao

mùa đông lạnh sắp đến , anh nắng rọi thẳng vào khuôn mặt người đó ,

Minh Anh di chuyển sang  ngồi bên phãi

của Hoàng Long trên môi hé nỡ nụ cười , khẽ thầm thì .

“ em sẽ bên anh như thế này

“ .

Thật ra anh chỉ nằm đó và

suy nghĩ , nó làm gì anh đều biết tất cả nhưng không hiễu sao khi  mở miệng anh chỉ là cấu gắt nó , lúc

tan học a cũng ghé sang khu A nơi nó học phãi nói là anh đang đợi nó tan

học , đi theo nó một lúc thấy nó đi vào khu C .

Hoàng Long đã biết rằng

chắc nó đang tìm lối ra sau trường  , nên đã tìm lối đi trước nó .

Sự việc Hoàng Long có mặt ở đây

mục đích chính là đợi nó , nhưng mục đích đó cũng chỉ có Hoàng

Long biết … mà thôi .

“- cô ta thật ngốc , tại

sao mình vẫn cứ muốn như thế này “

“- cảm giác này là như

thế nào ? “

“- tại sao chỉ muốn ngưng

đọng thời gian ngầy lúc này ? “

“- tại sao có cảm giác ấm

áp như thế này ? “

“- Minh Anh …”

Hàng vạn suy nghĩ đang

chạy trong đầu óc của Hoàng Long , không gian yên ắng chỉ có vài tiếng

chim còn ríu rít vang lên , tiếng gió xào xạc thổi qua , như bản tình

ca dành riêng cho hai người , họ cứ thế im lặng mà thôi … không ai nói

chỉ có cảm xúc đang bao vây ….

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...