Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầm Yêu

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh mặt trời sắp tắt đi, cái lạnh của mùa đông đang đến dần qua

từng đợt gió hùa thổi rít , Hoàng Long cởi áo khoát của mình khoát

lên người Minh Anh . Chính anh cũng đang thấy lạnh tê , bế Minh Anh trên

tay vội vã anh chạy ra xe để đưa Minh Anh về .

Biệt thự

Gmeiner .

Cậu

chủ cô bé này là ai ? – Bà quản gia trìu mến hỏi

Bạn

cháu thôi bà .- Hoàng Long trã lời ngắn gọn rồi bế nó lên trên phòng

mình .

Để lại

bà quản gia với một ánh mắt đang rất tò mò dõi theo bóng dáng

Hoàng Long .

Lần

đầu tiên từ lúc Uyển Nhi đi mới thấy cậu chủ dắt bạn gái về nhà –

Bà quản gia mĩm cười hiền hậu

Đặt nó

xuống tấm đệm nhẹ nhàng , anh thở phào nhẹ nhõm

‘’ Minh Anh

cô đúng là heo ‘’ – Anh vừa nghĩ trên tay vừa cầm điện thoại gọi cho

ai đó

Alo

bác sĩ Hùng ?

Hoàng

Long cần Bác giúp gì ư ? – đầu dây bên kia trã lời .

Bác

có thể đến nhà cháu khám bệnh giúp một người được không ạ , cháu

sẽ gọi tài xế qua đón Bác – Hoàng Long trã lời một cách tao nhã

lịch thiệp .

Sao

, ba cháu lại phát bệnh à , Bác sẽ đến ngày không cần đón – Người

đàn ông bên kia đầu dây hấp tấp trã lời.

Dạ

không , Bác cứ đến đây rồi sẽ biết .

Được

rồi Bác đến ngay .

Không nói

gì thêm Hoàng Long cúp máy , anh đến bên cạnh giường bật đèn ngủ lên

, ánh sáng tỏa ra làm hiện rõ khuôn mặt dường như đang mất hết sức

sống của Minh Anh . Anh lấy tay vuốt mái tóc của nó một cách dịu

dàng , ánh mắt trìu mến đến lạ .

Vốn dĩ

căn phòng của anh là nơi u tối nhất trong căn nhà lớn này , nhưng

chẳng hiễu sao có Minh Anh nơi này , anh lo sợ điều gì đó chỉ muốn

có chút ánh sáng để Minh Anh cảm nhận được một chút ấm áp .

‘’ Cốc ..

Cốc ‘’

Tiếng gõ

cửa vang lên , xóa đi bầu không khí suy tư của Hoàng Long , anh đứng

dậy đi ra mỡ cửa .

Chào

bác Hùng . – Hoàng Long cúi đầu chào người đang đứng đối diện

Ừm

cháo cháu . – ông cười hiền nhìn Hoàng Long

Cả hai

tiếng vào trong nơi nó đang nằm .

Là

người này – Bác sĩ Hùng ánh mắt tò mò hỏi Hoàng Long .

Anh không

nói gì nhiều chỉ gục đầu . Bác sĩ Hùng cũng không hỏi gì thêm lấy

dụng cụ ra khám cho nó , sau một hồi lâu khám xong  rồi kéo chăn đấp cho nó , Bác sĩ hùng

đứng dậy và đi ra ngoài Hoàng Long cũng đi theo sau .

ấy có sao không ạ ? – Hoàng Long có chút lo lắng hỏi

Không

sao đâu , cô bé chỉ vì kiệt sức vì bị dị ứng , đây là toa thuốc cháu

hãy đưa cho cô ấy uống đúng như chỉ dẫn , còn đây kem bôi vết thương ở

chân , tạm thời cháu nhớ dặn cô bé không được gây ra va chạm mạnh ở

chân nữa . Và nhớ đừng cho cô ấy ăn đồ hải sản .

Vâng

cháu cảm ơn Bác – Hoàng Long cầm toa thuốc trên tay nói .

Vậy

Bác về .

Vâng

Hai người

bắt tay nhau , chào một cách lịch sự , Hoàng Long đi theo tiễn Bác sĩ

ra về .

Bà

à có thể nấu giúp cháu nồi cháo ? – Hoàng Long nhìn bà quản gia

nói

Được

sẽ có ngay cậu chủ . – Bà quản gia mĩm cười nói .

Nói rồi

Hoàng Long để bà quản gia ở đó với muôn ngàn câu hỏi , muôn ngàn

thắc mắc , anh quay trở lại trên phòng , ngồi kế bên nó anh cứ nhìn

khuôn mặt đó một cảm giấc thật lạ kì , một cảm giác quen thuộc cứ

như vậy ngủ quên lúc nào cũng không hay .

‘’ ưm ưm’’

Minh Anh

trở mình cựa quậy thức giấc . Nhỏ nhìn xung quanh một bầu trời tối

mịt mù chỉ có ánh sáng từ đèn ngủ hắt ra , một nơi lạ lẫm nhỏ hơi

bàng hoàng rồi nhìn người đang nằm ngủ bên cạnh mình.

Ủa

đó là Hoàng Long . – nhỏ trợn rõ to đôi đồng tử của mình nhìn Anh .

Sao

mình lại ở đây , còn anh ta sao anh ta lại ở đâyyyyyyyyy

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

– Minh Anh hét to

làm cái quái gì vậy ? – Hoàng Long tỉnh giấc bực mình cau có .

Sao

sao tôi lại ở đây , đây là ở đâu ?? – nhỏ hối hả hỏi anh

Nhà

tôi – Hoàng Long lạnh tanh trã lời

Nhà

anh – Minh Anh lấy lại bình tĩnh và ngồi nghĩ lại chuyện xãy ra .

Ủa

vậy là không phãi mơ à , hí hí – nhỏ cười một cách ma mãnh

Thế

là anh đi tìm tôi hã quan tâm tôi dữ vậy hã , ha ha – nói xong câu này

nó cười lớn hơn nữa .

Tưởng

bở – Hoàng khoanh tay trước mặt cau mày nói ( thật ra thì sự thật như

lời nhỏ đó nói mà )

Chỉ

là tôi xuống bàn giao xe trã cô thôi .

Thôi

thôi mà cứ dôi lòng quài hà .

- Hoàng Long không thèm trã lời nó chỉ im lặng .

Tôi

đói – Minh Anh nói lí nhí

Hì

hì – nhe răng cười chữa ngượng .

Thật

Minh Anh , nhiều khi tôi nghĩ cô có phãi là heo không đó !

Hừm

, vậy tôi hỏi anh có con heo nào dễ thương như Minh Anh tôi không  .

Nó ngồi

gượng dậy áp sát khuôn mặt của nó và Hoàng Long , Ánh mắt tra hỏi .

Hoàng Long bất ngờ hành động của nó nhưng vẫn giữ thái độ bình

tĩnh . lật ngược tình thế anh đè nó xuống nệm khuôn mặt điển trai

của anh áp sát mặt nó , ánh mắt đầy ma lực , môi nhếch nhẹ sang bên

trái .

trông

cô cũng hấp dẫn và dễ thương thật tại sao đến bây giờ tôi mới biết

nhĩ .

này

này anh muốn làm gì tôi – Minh Anh đang nằm vị trí ở dưới khuôn mặt

lo lắng .

đúng…

đúng là tôi thích anh thật nhưng không được không được – Minh Anh càng

lúc càng nói lớn giọng .

khuôn mặt

của Hoàng Long thì càng lúc càng áp sát khuôn mặt của nhỏ , không

thể cựa quậy nhỏ nhắm tịt mắt . thấy thái độ của Minh Anh Hoàng

Long không thể nào nhịn cười được nữa , anh cúi sát bên tai của Minh

Anh nói

nếu

trên thế gian này còn sót duy nhất mình cô , thì cũng chẵng bao giờ

tôi muốn nếm thử đâu Minh Anh à . ha ha

nói đến

đó anh buông Minh Anh ra rồi ngồi cười khoái chí , Minh Anh vì bị chọc

quê nên mặt mày đỏ rần không dám nói gì hơn .

‘’ rột

rột ‘’

Mặt đang

đỏ vì chuyện quên lúc nãy chưa thôi thì tới cái bụng phản chủ làm

cho mặt của nó càng ngày càng đỏ hơn .

Hoàng Long

đang cười nghe âm thanh kêu gọi thức ăn của nó càng làm anh cười lớn

hơn , bây giờ nó chỉ muốn kiếm cái lổ nào đó để chui xuống quách

cho xong .

Tính đến bây giờ cũng đã 7 giờ tối rồi , Minh Anh lấy tay xoa bụng ánh mắt long lanh nhìn Hoàng Long làm ánh lắc đầu ngán ngẫm với độ trẽ con của nó .

Đi

theo tôi và chuyện hôm nay cấm cô nói với ai . – Hoàng Long lên tiếng

nói

Ờ

, tôi biết rồi .- Minh Anh bước chân xuống nhắc từng bước đi theo sau

Hoàng Long .

Anh ngoái

đầu lại nhìn nhắc từng bước khó khăn , khuôn mặt vì đau nên cau mày ,

anh quay lại bế nó trên tay một cách bất ngờ , khiến nó không kịp

phản ứng , chỉ biết là bây giờ nó thấy rất vui , nó choàng tay qua

cổ ôm lấy anh , miệng cũng không nói gì hơn . Còn anh cảm giác của anh

như thế nào vui hay ấm áp anh đều để nét mặt lạnh lùng như vô cảm .

– Nhỏ rít lên vì bị thả tự do xún đất .

Hoàng Long

vừa bế nó đến bàn ăn thì một cảnh tượng thật không ngờ tới , mẹ

anh  , mẹ nhỏ và cả Hoàng Nhi đều

ngồi ở đó , thật là một chuyện mà không bao giờ Minh Anh lại nghĩ

sẽ gặp trường hợp như thế này , Hoàng Long không biết phãi phản ứng

như thế nào trước trường hợp này , anh đành thả nó một cách tự do .

Hoàng Nhi

thấy vậy vội chạy đến đỡ Minh Anh đứng dậy .

Minh

Anh sao cậu lại ở đây ? – Hoàng Nhi tò mò hỏi

mình mình – Minh Anh gãi đầu lúng túng chưa kịp trã lời hết câu

Minh

Anh sao con lại ở nơi này ? – Người phụ nữ mái tóc thả ngang vai hơi

xoăn lên tiếng hỏi Minh

‘’ – gì

nữa đây sao có tiếng ma ma ở đây ??? ‘’ mắt nhỏ tròn xoe nghĩ thầm

rồi nghiêng sang bên trái nhìn thẳng mới tá hỏa là chính xác mẹ của

nó đang ngồi nơi đó .

‘’ trời ơi

nếu đây là mơ thì cho con xin được mơ tiếp đi ‘’ – Minh Anh khóc ròng

trong bụng .

Co..n

co..n – Minh Anh ấp úng

Thật sự

nhỏ không biết phãi giãi thích ra làm sao với mẹ của nó , còn Hoàng

Nhi sao Hoàng Nhi cũng ở đây sao lại đầy đủ như vậy , còn người phụ

nữ tao nhã thanh lịch vô cùng đẹp kia là ai , đẹp hơn cả mẹ nó là ai

? vô vàng câu hỏi xuất hiện mà không có lấy một câu trã lời . Minh

Anh đứng đơ như một bức tượng

Ôi

Phụng Lai đó là con gái cậu hả ? – người phụ nữ cất giọng xóa tan

không khí căng thẳng

Ừm

đó là Minh Anh con gái mình , mình chưa hiễu vì sao nó lại ở đây –

mẹ Minh Anh giới thiệu .

Hoàng

Nhi con đưa bạn đến đây đi sao cứ đứng thừ ra đó , Hoàng Long nữa con

lại đây ăn tối luôn đi thật trùng hợp vì tối nay con ở nhà . – mẹ anh

chậm rãi nói .

Cháu

chào bác , cháu là Minh Anh – Minh Anh lễ phép chào .

Cháu

chào bác – Hoàng Long cũng lế phép chào mẹ Minh Anh

Suốt cả buổi cơm tối mọi người nói

chuyện vui vẻ giới thiệu với nhau . rồi Minh Anh cũng từ từ giãi

thích chuyện xuất hiện ở nhà Hoàng Long , mọi vấn đề Minh Anh thắc

mắc cũng được Hoàng Nhi làm sáng tỏ .

Mẹ Minh

Anh và mẹ Hoàng Long vốn dĩ là bạn thân lúc còn đi học cho đến bây

giờ , khi ấy lập gia đình ở gần nhà nhau cách đấy 10 năm gia đình

nhà Hoàng Long làm ăn khám khá nên chuyển nhà sang bên khu đảo xanh

này , và gia đình nhà Minh Anh cũng tìm được mặt bằng lí tưởng để

kinh doanh . Nên bọn nhỏ lúc ấy cũng chia cách bây giờ ngồi nghe người

lớn nói chuyện mới lần lượt nhớ ra .

Trời

Minh Anh cháu không nhớ gì hã , lúc nhỏ cháu toàn ăn hiếp Hoàng Long

cứ chiều chiều đều về mách cô là cháu ăn hiếp nó đó . – Mẹ Hoàng

Long ngồi nhắc lại những chuyện thuở bé của hai nhà .

Ha

ha thật vậy hả Bác – Minh Anh chớp mắt lia lịa hỏi .

Ùm

đúng rồi Minh Anh ! có lần con bị đám nhóc trong xóm ăn hiếp chính

Hoàng Long đứng ra chịu trận giúp con về nhà mình mãy bầm tím cả

lên – Mẹ Minh Anh cũng theo chân kể lại chuyện xưa .

Đến

khi mẹ hỏi thì bảo là trên đời này ‘’ không được ai ăn hiếp Minh Anh

ngoài con ‘’ – Mẹ Minh Anh mĩm cười hiền hậu cười nói

Mẹ

À – Minh Anh nghe đến đây thì cười thẹn thùng xấu hổ

Ấy

chà chà hai ơi hai em không ngờ cục đá như hai cũng biết sến dzậy đó nha

– Hoàng Nhi cười lớn.

Hoàng

Nhi ! – Hoàng Long chau mày nhìn gọi tên em gái .

Con

trai mình nó ngại ngùng đó cậu và cháu đừng để bụng – Mẹ Hoàng

Long lên tiếng phân trần

Không

sao đâu – Mẹ Minh Anh cười nhẹ nói

Cứ thế cả

buổi cả bốn người ngồi ăn tối và nói chuyện xôn xao chỉ có duy nhất

Hoàng Long vẫn luôn giữ thái độ bình thản như không có gì .

Sự thật

không phãi như vậy , anh ngồi lắng nghe những chuyện trước kia mà mọi

người ngồi nói , thái độ bình thản nhưng trong tâm trí anh có cảm

giác bữa cơm gia đình ấm áp và đầy tiếng cười mà đã lâu nay anh chưa

cảm nhận được , từ khi Minh Anh xuất hiện anh thấy mình bận rộn hơn

và sự cô đơn trống trãi đang ngày dần tan biến …

Ăn tối

xong mọi người cùng nhau ra phòng khách trò chuyện thêm một lúc , rồi

mẹ Minh Anh và Minh Anh mới về . Còn riêng Hoàng Long xong bữa tối vì

có cuộc gọi phãi giãi quyết ở công ty nên anh đã vội thay đồ đi gấp

khi nãy .

Chào

bác cháu về – Minh Anh cuối chào lễ phép .

Ừm

chào cháu , cứ rãnh thì qua nhà Bác chơi nhé . À mà không bao lâu

nữa – Mẹ Hoàng Long đáp lời.

Ủa

là sao hả Bá..c

À  Thanh Lam chuyện đó mình sẽ trã lời cho

cậu sau , bây giờ trễ rồi mình về nhà trước kẽo ba nó lại chờ – Mẹ

Minh Anh lên tiếng cắt ngang câu hỏi của Minh Anh .

Mẹ Hoàng

Long không nói gì thêm chỉ mĩm cười chào hai mẹ con , gọi tài xế chở

hai mẹ con Minh Anh .

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...