Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầm Yêu

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Minh Anh

và Mẹ vừa về đến nhà  , trông thấy

pa pa nó lễ phép chào rồi xin phép lên phòng vì nó cảm thấy còn

mệt cần phãi nghĩ ngơi .

Minh

Anh con lại đây .

Pa pa nó

bỏ tờ báo xuống bàn , tay vỗ lên tấm đệm ghế bảo nó đến đấy .

Dạ

sao ba ? – nó vẫn ngơ ngác không biết gì.

Ba

mẹ muốn nói với con chuyện này .- papa nó trầm giọng nói .

Dạ

.

Con

có muốn sang Úc sống với ông bà và em trai không ?

Ôi

ba cứ đùa hoài , đúng là con cũng nhớ em nhưng không cần nhiệt tình

như vậy đâu hì hì – nó xua tay lia lịa mĩm cười

Minh

Anh à ba con đang nói thật đó – mẹ cầm tay nó từ tốn nói .

Chuyện

là sao mẹ sao con không hiểu gì hết – Minh Anh bối rối

Minh

Anh nghe mẹ nói nè , ba con bị đồng nghiệp trong công ty hãm hại , nên

lỡ kí sai hợp đồng với đối tác làm công ty bị thất thu một số tiền

lớn , bây giờ gia đình ta phãi đền hợp đồng đó và chịu toàn bộ

trách nhiệm .

Đôi mắt

mẹ Minh Anh trở nên u buồn khi nhắc đến chuyện này .

Bây

giờ mẹ tính sang quán cho một người quen , và bán căn nhà này đi để

đền hợp đồng và gia đình chúng ta sẽ chuyển sang úc ở với nội của

con và em trai .

Ngồi lắng

nghe mẹ nó kể lại chuyện xãy ra với ba nó nước mắt nó cứ thi nhau

chảy xuống lúc  nào không hay . Ba

nó là một người đàn ông luôn có trách nhiệm với gia đình lẫn công

việc ông luôn chân thành giúp đỡ mọi người xung quanh mà không ngừng

nghĩ , còn mẹ nó một người phụ nữ vô cùng chu đáo chịu thương chịu

thức khuya dậy sớm để chuẩn bị cho cửa hàng và tất tần tật việc

gia đình .

Giờ đây

nghe ba nó gặp khó khăn nó chỉ biết ngồi khóc chứ không thể nào phụ

giúp ba mẹ gánh vác số tiền lớn như vậy .

Vậy giờ

sao hã mẹ ? – nó thút thít nói

Con không

muốn đi sang Úc đâu , mẹ biết bà nội không thích con mà , vì không

thích con nên bà mới sang Úc mà – nó lấy tay lau đi những dòng nước

mắt đang lăn trên đôi má .

mẹ nó buồn rầu rồi nói tiếp .

Nhưng nếu con ở đây thì con sẽ ở đâu ?

ai chăm sóc cho con ? con còn phài đi học mà ? - Mẹ không muốn con phải cực khổ

đâu MA à -  Mẹ Minh Anh rướm nước

mắt

- Anh nghĩ em nên nhận lời

giúp đở của Thanh Lam – Ba nó ạm đạm nói

Chúng ta sẽ gửi con bé sang đó ít nhất chúng ta có thể

yên tâm khi Minh Anh sống bên đó , đợi khi Minh Anh học xong cấp trung

học rồi tính tiếp .

Sang nhà Hoàng Long ?

Ừm con gái , nhà cô Thanh Lam và gia đình chúng ta rất

thân nhau nên mẹ sẽ yên tâm hơn nếu giao con vã lại Thanh Lam cũng tâm

sự với mẹ là gia đình cô ấy đang cần một người phụ giúp chuyện nhà

cửa .

Mẹ nó vừa nắm tay nó vừa lau đi những giọt nước mắt

đang chảy dài nó cứ thút thịt và gục đầu nghe theo sự sắp xếp .

-  Thôi quyết định

vậy đi – papa thở dài nói

-  Con lên phòng nghĩ

ngơi đi Minh Anh , con chưa khỏe lắm đâu nhớ ngủ sớm nghe con – ma ma nhìn

nó nói

Lết than tàn mà dại lên

phòng . Nó thả tự do cả thân hình xuống giường .

Mặc dù rất mệt nhưng nó không tài nào ngủ được . Nó trằn trọc

về chuyện gia đình . về Hoàng Long , về quyết định ở lại của nó .. Cứ miên man

suy nghĩ nó ngủ quên lúc nào không hay .

Đến

Công ty Hoàng Long nhìn sắp tài liệu được đặt sẵng trên bàn mà thấy

đau đầu , anh lấy tay xoa nhẹ vằn thái dương .

Ngồi

xuống bàn làm việc anh cầm tập hồ sơ trên tay chăm chú đọc về những

điều khoản hợp đồng nhưng không hiểu sao hình ảnh Minh Anh đang cười

nói cứ hiện hình lên trước mặt anh , rồi anh nghĩ về những câu

chuyện lúc nhỏ mà khi nãy nghe mẹ anh và mẹ nó kể lại .

Anh

lục lọi trí nhớ ngày xưa của mình , nhớ về lúc bé anh có ấn tượng

với một cô bé thân hình tròn quay rất đáng yêu và luôn ăn hiếp anh ,

không thể ngờ được đó là Minh Anh

Thế

giới này thật tròn , đúng hơn là Đà Nẵng này thật bé .- Hoàng Long

nói một mình

Nghĩ

đến đây thôi anh phì cười vì những cữ chỉ hành động lời nói thật

trẽ con của nó .

Một

ngày mới lại bắt đầu .

nó thức dậy VSCN xong rồi xuống nhà

chào ba mẹ rồi đi học luôn , nó không có tầm trạng nào để ngồi ăn

cùng gia đình và ba mẹ nó cũng vậy không khí trong nhà bây giờ thật

ảm đạm , nó muốn ra ngoài sớm để hô hấp hơn .

Suốt

đêm không ngủ được ngon giấc , đôi mắt nó bị thâm quần như con gấu

trúc , chân nó bị trật nên vẫn có đi cà nhắc , xe đạp thì nó để ở

trường còn chưa lấy về .

Bước

đi mà lòng nó nặng trĩu , đầu cuối xuống mặt đường không thèm ngó

phía trước , nó không biết từ sáng sớm Hoàng Long đã đợi nó trước

nhà .

Anh

bíp còi in ỏi một hồi lâu mới thấy nó quay đầu lại nhìn anh , bất

giác theo phản xạ tự nhiên nó bước đến xe mở cửa ngồi vào trong ,

như người vô hồn nó cứ cuối đầu xuống chân .

Tôi

đã bảo cô vào xe đâu – Hoàng Long lên tiếng

Ờ vậy

tôi xuống – nó trã lời cọc lóc

Quay

người nhớm lên định đi ra khõi thì anh cầm tay nó kéo lại .

Tôi

có cho phép cô xún đâu – Hoàng Long hơi cáu có khi bị nó ngó lơ

Ờm

. – mặt nó vẫn chúi xuống chân .

‘’ cái

con nhỏ khùng này , hôm nay cô ta bị sao vậy ? ‘’ Hoàng Long nghĩ ngợi

mông lung rồi cho xe di chuyển , suốt quản đường đến trường nó không

nói với anh một lời nào cả , cũng không thèm nói chuyện với anh ,

làm anh  cảm thấy khó chịu vô cùng

, anh để ý mắt nó thấy thâm đen như con gấu trúc , mặt mũi buồn so

cứ liên tiếp thở dài , nhìn một kẻ vô hồn .

Đến

trường rồi , xuống xe – anh lạnh lùng trã lời .

Ờ !

Nó

bước xuống xe không thèm nói gì hơn với Hoàng Long , khiến ánh mắt

của anh trở nên rực rỡ , anh không hiễu vì sao nó lại như thế , vừa

cảm thấy lo cho nó vừa bực tức vì nó dám lơ anh .

Minh

Anh ! – anh gọi nó

Gì

cơ ! – giọng íu ớt nó nói

Cô đi

đâu đó ?

Vào

lớp

Vào

lớp đi đường đó à . – anh khoanh tay trước ngực nhìn nó

Đến

bây giờ nó mới chịu ngước mặt lên nhìn phía trước rồi quay sang nhìn

anh , anh bị giật mình trước cái vẻ bề ngoài của nó , mặt mày rũ

rượu , đôi mắt sưng húp . Mới qua có một đêm thôi nhưng anh không thể

nhận ra Minh Anh nhí nhãnh của ngày hôm qua còn chạy lăn xăn xung quanh

anh .

Không

biết vì một ý nghĩ nào đó anh chạy đến ôm nó vào lòng , không nghĩ

được gì không cảm xúc nào ngoài cái buồn mà nó đang mang trên mình

gục mặt vào thân hình của anh nó khóc vỡ òa nhưng đứa bé , anh càng

siết nó vào lòng chặt thêm chút nữa .

Một

lúc sau nó nín khóc xô nhẹ anh ra rồi quay lưng đi không nói lời nào ,

lòng nó nặng trĩu nhưng khi được nếp trong anh nó bớt đi được phần

nào nhưng bây giờ nó không có tâm trạng nói chuyện với anh . Anh đứng

đó trông theo bóng nó đi dần xa

‘’ gửi :

Hoàng Nhi

Minh Ạnh buồn

!  ‘’

Anh lấy

điện thoại từ trong túi ra bấm dòng tin ngắn ngủi rồi mới bước vào

trường .

Trôi qua 2

tiết học mà nó cứ nằm thừ ra bàn , đôi nhắm vẫn nhắm nghiền theo

đuổi những suy nghĩ . Nó thấy như mình đang chỉ có một mình mặt dù

Hoàng Nhi đang ngồi cạnh nói gì nó cũng chừ à ừ cho qua chuyện .

Reng … reng…

Tiếng chuông

kết thúc tiếc học vang lên , thấy nó cứ vậy Hoàng Nhi rũ nó xuống

căn tin , Hoàng Nhi đứng dậy nắm tay Minh Anh kéo nó đi .

Xuống căn

tin vô tình Hoàng Nhi cũng thấy bọn anh trai mình đăng ngồi bên góc

phía bên kia , rồi vội vang kéo Minh Anh theo .

Trông thấy

Hoàng Long , Đăng Khôi nó cười mĩm thay cho lời chào , thái độ của nó

bây giờ đã đở hơn khi sáng lúc nãy . Hoàng Nhi đã bị Quốc Huy kéo

vào căn tin mua đồ để nó ngồi đó chỉ im lặng . nghe cả ba người kia

nói chuyện ,thật ra chỉ có người con gái kia và Đăng Khôi nói mà thôi

, Hoàng Long lâu lâu mới trã lời lại .

Một lúc

sau Quốc Huy cùng Hoàng Nhi quay lại với nhiều điễm tâm khác nhau .

Minh

Anh tất cả cho cậu nè – Hoàng Nhi chỉ vào chổ thức ăn nói

Trời

sao minh ăn hết được – Minh Anh tròn xoe mắt trã lời

Minh

Anh em mà cũng từ chối thức ăn hã – Đăng Khôi mở lời ghẹo Minh Anh

ấy là ai vậy Khôi ? – Ngọc Quỳnh ngồi cạnh thắc mắc hỏi

giới thiệu với em đây là Minh Anh bạn cùng lớp với Hoàng Nhi – Đăng Khôi

vừa giới thiệu vừa nhìn Minh Anh mĩm cười

Giới

thiệu với Minh Anh đây Ngọc Quỳnh  ,

còn đây là Quốc Huy người yêu của Hoàng Nhi đó – Đăng Khôi vừa nói

vừa chọc Hoàng Nhi

Gì

gì chứ , em giết anh bây giờ – Hoàng Nhi cuộn tròn tay dỡ nắm đấm lên

.

Bọn

anh chơi với nhau từ lúc cấp 2 cho đến bây giờ đó – Đăng Khôi giới

thiệu thêm về bọn họ

Chào

hai anh chị – Minh Anh mĩm cười chào cả hai

Ngọc Quỳnh

trông thấy lúc Đăng Khôi nhìn Minh Anh thật trìu mến và ánh mắt vô

cùng ấm áp cô cảm thấy bị nhói nơi lòng ngực .

‘’ anh

thích cô ấy sao ‘’  - Ngọc Quỳnh

thầm nghĩ

Minh Anh

để ý Ngọc Quỳnh rất lâu từ lúc xuống căn tin cho đến bây giờ , nó

cảm giác rất thân quen khi nhìn vào khuôn mặt thanh tú đó dường như

đã gặp ở đâu đó vã lại còn rất là thân quen . Minh Anh lên tiếng hỏi

để giãi đáp thắc mắc của mình :

Ngọc

Quỳnh , có phãi trước kia chị ở khu Phi Trường , Xuân Hà Đông không ?

Khi nghe

Minh Anh hỏi , Ngọc Quỳnh có chút ngạc nhiên vì nơi ở củ của cô chỉ

có Đăng Khôi , Quốc Huy , Hoàng Nhi và Hoàng Long mới biết thôi , tại

sao lại có một người xa lạ biết .

Ùm

đúng rồi sao em biết vậy Minh Anh .

Chị

có phãi là Min không ? – nó hỏi

Nói đến

đây Minh Anh và Cả 3 người kia cũng ngạc nhiên theo , sao Minh Anh lại

biết rõ về thông tin cá nhân của Ngọc Quỳnh đến thế .

Min

không nhớ mình sao ? Minh Anh nắm tay Ngọc Quỳnh nhìn thẳng vào mắt cô

Ngọc

Quỳnh ngỡ ngàng

-  em là ai sao biết chị ? còn biết cả địa chỉ

nhà lúc trước và cả biệt danh nữa ? chị chưa giới thiệu mà  . – Ngọc Quỳnh  nhanh chóng hỏi để giải quyết cái đống thắc mắc trong đầu mình

Trời ! còn nhớ lúc 6 tuổi hai chúng ta đi

chung mẫu giáo Hoa Mai đó , cậu luôn nhường đồ ăn cho mình thậm chí

mình hay ăn luôn phần của cậu mà cậu lúc nào cũng chỉ cười .

Rồi

còn nữa nha , lúc chúng ta đi học về chiều không ai đón cậu với mình

đùa giỡn bị rớt xuống bờ ruộng nhà bà ba hại cậu bị đĩa cắn nhớ

hông ?

Minh Anh

hớn hở nhắc lại chuyện xưa , khi ngồi nghe Minh Anh nói Ngọc Quỳnh

mới nhớ lại những chuyện hồi bé cô mĩm cười .

à mình nhớ ra rồi , thì ra là cậu hi hi

Ủa

ủa vậy là cậu ở cùng chổ với bọn mình hã sao minh không biết -  Hoàng Nhi hỏi

Lúc

bé em ở bên ngoại mà Nhi – Hoàng Long lên tiếng giãi thích .

Cứ thế

cả bàn ngồi ăn điễm tâm sáng cùng nhau trò chuyện vui vẽ Minh Anh

cũng Hoàng Nhi kể lại chuyện lúc nhỏ cho mọi người cũng nghe , Minh Anh

cũng đã cười trở lại , ánh mắt của Hoàng Long từ đầu đến giờ vẫn

luôn theo dõi Minh Anh nhưng điều đó chỉ mỗi anh mới biết được .

Người ta

nói “  người hay cười là người luôn

chất chứa những nỗi buồn ’’ anh không muốn thấy Minh Anh buồn đó là

cảm nhận hiện tại của anh .

Thy Thy

đứng từ đằng xa trông thấy nó đang ngồi cùng bàn với Hoàng Long và

mọi người lại càng thêm ghét hận nó nhiều thêm .

“  - cô đúng là hồ ly tinh , lấy vẻ ngây

thơ mà dụ dỗ người . ‘’ – Thy Thy đứng nhìn nó miệng chửi thầm .

Bắt

đầu từ ngày hôm nay cô đừng mong sống yên ổn ở cái trường này .

Tâm trạng

của Thy thy lúc nãy là nỗi uất hận và đầy rẫy sự hờn ghen đang quay

quanh cô ta giận dữ xoay người bỏ đi .

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầm Yêu
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...