Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầm Yêu

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“ Vẫn là ánh mắt lãnh đạm đó , nhìn nó mà sao vô

hồn , chỉ là được thấy Hoàng Long một chốc lát thôi mà sao mình cảm

thấy lạnh giá , lạnh giá quá , lạnh quá , làm cách nào để có thế

đi vào trái tim anh ấy , liệu rằng sự đường đột của mình có làm a

ấy phiền không , mà thôi mới thôi mà gì mà phiền “

Nó cứ ngồi suy nghĩ vẫn vơ , nghĩ về anh nghĩ về nó

, rồi lại cắn bút , vùi tóc đủ các thế , mà k thèm chú ý trước

mắt nó biết bao nhiêu là bài tập chờ nó giãi quyết , nói giãi

quyết vậy thôi chứ mình nó giãi quyết hết đóng này thì qua thêm mùa

xuân có lẽ vẫn còn dang dỡ…sau phút chốc suy nghỉ , nó nằm ngủ gục

trên bàn lúc nào cũng không hay .

- Hoàng Long – trong giấc ngủ nó khẽ gọi tên ai kia

Dựa trên chiếc ghế sofa to lớn kia , Hoàng Long lật

từng trang hợp đồng xem tỉ mỉ , chăm chú dò thật kỉ từng chi tiếc

nhỏ nhoi , khuôn mặt tập trung cao độ .

Tác giã  xin giới thiệu đôi chút , từ

khi lên năm lớp 10 Hoàng Long bắt đầu vào công ty nắm giữ chức Giám

Đốc kinh doanh GMEINER sau 2 năm tập đoàn GMEINER phát triển một cách

nhanh chóng và lan tỏa trên khắp các châu lục cũng nhờ vào góp ý

của và hợp do chính Hoàng Long tạo nên , 1 năm trở lại gần đây ba của

Hoàng Long trở bệnh và lo tập đoàn bên mỹ nên mọi chuyện ở Việt Nam

đều do Hoàng Long xử lí

- Mọi chuyện như thế nào rồi

- Thưa thiếu gia giá cổ phần đã tăng dần đến bên giờ

là 5, 75% , thị trường đá quí của Gmeiner bên trụ sở Mỹ cũng đang

tăng dần

- Lổ hổng thì sao ?

- Là mưu kế của Chủ tịch Sang , thật may mắn vì

thiếu gia đã kịp thời đóng lỗ hổng – lời trợ lí Trần vừa dứt cũng

là lúc Hoàng Long buông lỏng tệp hồ sơ xuống bàn nhẹ nhàng thả lỏng

dựa vào ghế

- Được rồi , anh có thể đi – Hoàng Long khàn giọng

nói rồi nhắm thả tự do

Từ tối hôm ăn cơm nhà với Hoàng Nhi cũng tức là gần

một tuần nay Hoàng Long chỉ vùi đầu mình vào công việc để chửa lỗ

hỏng sơ hở kia mà không đến trường

Một tuần bận rộn với công việc , Hoàng Long dường như rơi vào

trạng thái kiệt sức  , về tới căn

phòng lạnh băng của mình , anh vội vàng tháo cái cavat vứt đó thả

lỏng hết sức có thể xún tấm nệm êm ái kia

-  Thoải mái – anh

nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say

Hôm nay là giờ chủ nhiệm nhưng lại sinh hoạt không giáo viên ,

nên h này toàn bộ học sinh khối 10 được tự sinh hoạt lấy , đâu đó

tại lớp 10/3 một bóng dáng mũm mĩm vẫn cứ ngồi nhìn ra cửa sổ vẻ

mặt thất thần , buồn hiu cứ dăm ba phút lại thở dài một cái

-  Minh Anh , Nhi

thấy cả tuần nay Minh Anh không tập trung rồi đó , không những thế lại

còn vào lớp trễ nữa

-  Hì , không có

gì không có gì – nó cười trừ đáp lời Hoàng Nhi

Hoàng Nhi chỉ khẽ lắc đầu tiếp tục công việc riêng của mình ,

có lẽ trong lòng k thể nhịn hơn nữa Minh Anh quay lấy tay đẩy nhẹ

Hoàng Nhi một , bất ngờ Hoàng Nhi quay lại

-  Sao có chuyện

gì mà khiến cô bồn chồn thở ra thở vào thế kia

-  Ờ thì ..

-  Nói đi , lẹ

nào

-  Là Hoàng Long ,

mấy ngày nay tới đi trễ về sớm là tại phãi chạy qua khu B đợi anh

ấy đi học , những rõ chẵng thấy người ta đâu

Hoàng Nhi lúc này mặt lộ rõ nét ngạc nhiên , mắt Hoàng Nhi tròn xoe

nhìn Minh Anh

- không phãi chứ cậu chưa từ bỏ ý định theo đuổi tiền bối hã

- tất nhiên bỏ sao mà bỏ được tớ nghiêm mà – Minh Anh thở dài nói

" Minh Anh à thật khâm phục ý chí của cậu , anh hai tớ hôm trước cho

cậu leo cây như vậy mà vẫn còn kiên trì lắm , Hoàng Nhi suy nghĩ trong đầu

rồi mĩm cười thầm "

- có lẽ anh ấy bị ốm hay gì đó sao sao cậu không đi tìm hiểu

thử

- muốn lắm chứ nhưng mà tớ đâu có số hay địa chỉ đâu , hix hix

- cậu nói cậu quen Đăng Khôi mà đúng không ?

Như vừa được thông tư duy , Minh Anh vội vã đứng dậy xách cặp chạy

thật nhanh , nói theo

“ tớ có việc đi trước nhé Hoàng Nhi “

Hoàng Nhi thấy điệu bộ của Minh Anh lúc này không nhịn được cười

vẫy tay chào cô bạn của mình

Tại sảnh khu B  Minh Anh cứ thấp thoáng nhướng lên

nhướng xuống đợi một ai kia , cứ năm phút nó lại nhìn đồng hồ  , thật may mắn sự chờ đợi của nó cuối

cùng cũng được hồi đáp , từ phía xa xa kia xuất hiện bóng dáng Đăng

Khôi đang đi tới , thấy anh nó vội vả chạy đến vẫy tay chào ríu rít

-  Minh Anh sao em

lại ở đây

Nó vừa lấy tay phủi phủi mái tóc vừa trã lời

-  Đợi anh đó

-  Sao đợi anh ? –

hai tay Đăng Khôi bắt chéo nhau đầy nghi ngờ với Minh Anh

-  À thì chúng ta

tìm nơi nào nói đi được không  - Minh

Anh tinh nghịch đưa ra đề nghị

-  Được thôi !  đi theo anh

Minh Anh nhanh chân đi theo Đăng Khôi , Anh đi rất nhanh để cô lại

phía sau , dù tăng tốc cở nào thì đôi chân ngắn kia của cô cứ bị anh

bỏ rơi một khoảng cánh khá xa , thấy thế được cơ hội Đăng Khôi bổng

đứng lại khiến Minh Anh đụng mạnh vào tấm lưng của Đăng Khôi

-  Ây da ! – Minh Anh

xoa đầu

-  Haha

-  Đăng khôi a đi

chậm thôi , đã vậy còn cười e – Minh Anh hơi cau có trã lời

-  Anh đùa tí thôi

, đi tiếp thôi sắp đến rồi

Đi khoảng chừng 10p cả hai đều đang đứng trên sân thượng khu B

-  Ây da ở trường

có một nơi yên tỉnh như vậy sao e không biết ta

-  E mới vào sao

biết được , rõ ngốc – Hai tay để vào túi quần , Đăng khôi tươi cười

nói với Minh Anh

-  Ừ đúng rồi ha

-  Vậy e đến tìm

anh có việc gì ??

-  À Đăng Khôi à ,

anh có thể cho em biết đôi chút về Hoàng Long không ?

-  Sao e muốn biết

về cậu ấy , chẵng lẽ e thích Long

Không nói gì thêm Minh Anh khẽ gục đầu , cười mĩm

-  Thế giới của

Hoàng Long khác anh lắm , anh không thể giúp được việc này ^^

-  Ấy ấy , không

phãi e nói a làm bà mai cho e đâu – Minh Anh xua tay trã lời

-  Anh cho em số

anh ấy được chứ ??

-  Minh Anh em đang

làm khó anh sao , e không biết Hoàng Long là đại ma vương trường chúng

ta à , e không sợ sao – ánh mắt trập trung vào khuôn mặt Minh Anh , hay

tay anh đặt lên vai Minh Anh , lưng khồm xuống ( vì Minh Anh lùn =)) )

tráng nhíu lại , rất nghiêm túc

-  Không !

Minh Anh không nghĩ ngợi gì cả , thản nhiên đáp , thấy thế Đăng

Khôi cũng bật cười vì không thể nhịn nổi được thái độ tỉnh bơ của

nó

-  Ok ok a chúc e

may mắn , nhưng em tự lấy đi , em không sợ nhưng anh sợ

Bị từ chối giúp đở , Minh Anh dã bộ lấy tay níu vạt áo đăng

khôi , bộ mặt hết sức thảm thương thì “ rột … rột “ một lần nữa cái

bụng yêu quí lại phản bội nó

Một lần nữa , nó cuối xuống nhìn

bụng tay bóp lại , nhưng lại phản tác dụng , âm thanh đó cứ vang một

cái tự do , làm nó xấu hổ hết mực

Thấy điệu bộ nó như vậy , Đăng Khôi khẽ cười rồi khàn giọng

nói

-  Anh đói quá ,

đi …

-  Đi lẹ nào –

không cần phãi đợi Đăng Khôi nói hết câu , nó đã tranh lấy quyền được

nói đã vậy còn kéo Đăng Khôi đi

Thoáng phút chốc Đăng Khôi thấy , đã bấy lâu nay anh chưa cười

một cách thoải mái như vậy , Minh Anh hơi vội vã như cô gái này thật

sự rất ngây ngô và trong sáng , làm anh có cảm giác ấm áp lạ thường

.

-  Hay chúng ta ăn

gà rán nhé anh chịu không ?

Chỉ chờ Đăng Khôi gục đầu , nó kéo vào  lotte ngay lập tức

-  Chị ơi cho em

một phần này , phần này , rồi thêm 

hai pepsi như vậy nha

Đăng Khôi ngồi đó hai tay đan xen vào nhau , nhìn trừng trừng vào

mặt Minh Anh

-  Sao vậy mặt em

nó dính gì hã

-  Minh Anh ơi , hai

chúng ta ăn chừng hết tất cả đó à

-  Ừ

Đăng Khôi lại chết đứng với thái độ tỉnh bơ tập 2 của Minh Anh

, anh chỉ biết ngán ngẫm lắc đầu , cười sảng khoái , cứ thế suốt

cả buổi tối hai người ngồi nói chuyện với nhau rôm rã cùng nhau ăn

tối , cười đùa rất vui vẻ

-  Khi chiều em

chờ anh lâu không ?

-  Không ! chiều

nào em cũng chờ mà

-  Thích anh sao ?

-  Không hề ! em

đợi Hoàng Long

-  Sao lại đợi

-  Mục đích chiều

nay em đổi hướng đợi anh là vì thế đó hí hí

-  Em ba lơn lắm

nhé –Đăng Khôi cốc nhẹ đầu nó

-  Sao e thích

Hoàng Long

-  Ừ thì thế này

%@%!$%!&$*!&^*&^!%*&^&%^&^%

-  Cậu ấy

(**($$*&$

-  Ha ha ha thật

chứ

-  Không !  Anh đùa đó ha ha

một tuần học vất vã  và sự

lo lan lắng của nó trong tối hôm nay dường như tan biến …

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...