Ta thầm nghĩ, cũng không mong hắn để mắt đến ta như vậy, ta chẳng muốn lại có chuyện gì nữa.
Sau khi hòa ly, ta mập lên một chút.
Chu bá nhìn thấy rất vui, nói ta trông càng xinh hơn, ông hỏi ta:
“Tiểu thư, sau này định tìm dạng lang quân thế nào?”
Ta nói với ông: “Không tìm nữa, chỉ chúng ta mấy người sống với nhau là được. Ông, Tiểu Mạch, Tống Cương, ta, bốn người chúng ta là đủ rồi.”
Chu bá càng vui hơn, ông nói:
“Từ khi cô nương xuất giá, lão gia luôn lo cô gia đối xử với người không tốt.”
“Lão gia ở trên trời, nhất định sẽ thích dáng vẻ hiện tại của tiểu thư.”
Ta ngẩng đầu nhìn lên trời, không thấy phụ thân ta.
Nhưng ta thấy mặt trời, sáng rực rỡ.
Nha hoàn Tiểu Mạch cũng ngày càng hoạt bát.
Theo ta ở Thẩm phủ, lúc nào cũng gò bó, sống rất ức chế.
Giờ thì ngày nào cũng chạy ra ngoài.
Dạo phố, nghe chuyện phiếm là việc nàng thích nhất.
Về nhà kể lại cho ta nghe, là việc nàng thích thứ hai.
Nàng thích nhất là dò hỏi chuyện của Thẩm phủ.
Liễu Vân sinh được một nhi t.ử, Thẩm phu nhân rất vui.
Nhưng Thẩm Nhu đến nhìn cũng không nhìn, hắn nói với mẫu thân hắn:
“Thứ người muốn ta đã cho rồi, sau này đừng đến làm phiền ta nữa.”
Giọng điệu bất hiếu, suýt nữa làm mẫu thân hắn tức ngất.
Đứa trẻ không được ghi vào gia phả, Liễu Vân không danh không phận.
Nàng ta đi cầu Thẩm Nhu, Thẩm Nhu châm chọc nàng ta:
“Chẳng phải ngươi nói chỉ cần được ở lại Thẩm phủ, không tranh không cầu, thế nào cũng được sao? Sao bây giờ lại không được?”
Liễu Vân lảo đảo như sắp ngã, nàng ta không hiểu, rõ ràng hắn đã nghiêng về phía nàng ta.
Sao mọi thứ lại đột nhiên không còn nữa.
Tiểu Mạch mắng hả hê:
“Liễu Vân đó dù có sa sút thế nào cũng là tiểu thư nhà đàng hoàng, vậy mà tốt lành làm chính thê không làm, cứ phải dang chân đi câu dẫn phu quân người ta, phì! Tự cam hạ tiện, không bị báo ứng thì trời đất khó dung.”
Thẩm phu nhân muốn hàn gắn tình mẫu t.ử.
Đối với Liễu Vân và đứa trẻ của nàng ta, Thẩm phu nhân cũng học theo Thẩm Nhu, lạnh nhạt bỏ mặc.
Trong mắt bà ta, giá trị của Liễu Vân chỉ là chứng minh Thẩm Nhu có thể sinh con.
Đã chứng minh xong, giá trị của Liễu Vân liền không còn.
Thẩm Nhu không muốn Liễu Vân, bà ta cũng không muốn vì một người ngoài mà làm nhi t.ử mất vui.
Bà ta bận rộn lo liệu chuyện tái giá cho Thẩm Nhu, muốn cưới một người bà ta vừa mắt, Thẩm Nhu cũng thích.
Tính toán rất hay.
Nhưng Thẩm Nhu không thèm để ý.
Bị ép gấp quá, hắn liền quỳ xuống dập đầu với mẫu thân, không dập đến ngất đi thì không thôi.
Đây đâu phải dập đầu, đây là nguyền rủa mẫu thân c.h.ế.t thì có.
Thẩm phu nhân lúc này mới sợ, bắt đầu dò hỏi tin tức về ta.
Nghe nói ta sống rất tốt, không hề nhớ nhung Thẩm phủ.
Bà ta bắt đầu lo lắng.
Những chuyện này, Tiểu Mạch kể rất hăng say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-tu-phi-kien-quyet-hoa-ly/9.html.]
Mỗi lần nàng kể mệt rồi, ta liền đưa cho nàng cốc sữa bò nóng:
“Kể hay lắm.”
Tiểu Mạch lập tức đỏ mặt, làm nũng với ta:
“Tiểu thư, nô tỳ là vì người mới đi nghe đó, người nói xem, người thích nghe phải không?”
Ta gật đầu: “Phải, phải, phải.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hai chúng ta cười thành một đoàn, mỗi người một cốc sữa bò nóng, từng ngụm từng ngụm uống.
Trước khi về nhà, ta đã thích uống sữa bò, về rồi càng thích hơn, ngày nào cũng uống rất nhiều.
Chu bá là võ quan theo phụ thân ta nhiều năm, hứng lên liền biểu diễn cho chúng ta mấy đường quyền cước.
Ta xem rất thích, như thể nhìn thấy các huynh trưởng, liền theo học, ông rất vui, cẩn thận chỉ dạy cho ta.
Tiểu Mạch thấy vậy cũng vui, cũng theo học.
Một lần Lục Thừa Tri đến tìm ta, bắt gặp chúng ta đang luyện võ.
Hắn xem xong cũng có hứng thú, cũng muốn theo học.
Chu bá thu ba đồ đệ, ba tính cách khác nhau.
Ta thiên về những công phu rèn luyện thân thể cường tráng.
Tiểu Mạch thích loại khinh công, nàng thấy luyện lên nhẹ nhàng phiêu dật như tiên.
Còn Lục Thừa Tri theo đuổi kiểu ra tay là có thể trọng thương đối phương thậm chí lấy mạng.
Chu bá thấy quá hung ác, có chút bài xích.
Lục Thừa Tri nói những người hắn tiếp xúc đều là kẻ ác, mức độ nguy hiểm rất cao.
Chu bá lúc này mới nghiêm túc chỉ dạy, ông nói với ta:
“Tiểu thư, thà để hắn g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ ác, cũng đừng để kẻ ác sống tiếp hại người.”
Ta thấy có lý.
Nhưng ta cũng cảm thấy Lục Thừa Tri thật sự có chút đáng sợ.
11
Thẩm Nhu hẹn gặp ta.
Ta có chút ngạc nhiên.
Chúng ta ân ái tám năm, nhưng duyên đầu như lan, kết cục như bông lau, cuối cùng lại phải dựa vào Đại Lý Tự phán xử mà hòa ly.
Chuyện này khiến Hầu phủ trở thành trò cười của cả kinh thành.
Giữa ta và hắn, với Hầu phủ, coi như đã hoàn toàn xé rách mặt mũi.
Ta với hắn lẽ ra phải đến già không qua lại nữa mới đúng.
Vì sao lại tìm ta? Vay tiền?
Không thể. Tuy rằng đồ đạc bị Đại Lý Tự thu sạch, nhưng không động được đến căn cơ thật sự của Hầu phủ.
Những năm này, ta sai người có năng lực quản lý các cửa hàng dưới danh nghĩa Hầu phủ, rất nhiều cái đã trở thành cửa hàng làm ăn phát đạt.
Thẩm phu nhân không hiểu, Thẩm Nhu hiểu rất rõ.
Còn có ruộng đất thu tô.
Bồi thường cho ta cũng không khiến họ thật sự tổn thương gân cốt, nhiều nhất chỉ là mất mặt.
Thấy ta nghi hoặc, Tiểu Mạch tưởng tượng bay xa:
“Chẳng lẽ Thẩm công t.ử còn muốn cùng tiểu thư nối lại tiền duyên?”
“Nghe nói sau khi tiểu thư dọn đi, hắn không hề tìm nữ nhân nữa.”
“Liễu Vân kia cởi trần trụi chui vào chăn của Thẩm công t.ử, bị hắn phát hiện, trực tiếp đuổi ra ngoài khi còn trần như nhộng.”
Nối lại tiền duyên? Tiểu Mạch đúng là dám nghĩ thật!
--