Nhìn thấy tôi, Hạ Mộng vui vẻ vẫy tay, kéo tôi tới cạnh để nói chuyện. Vì thế cuối cùng tôi cũng có thể thoát khỏi “ma trảo" của Tần Hạo.
“Tên đàn ông như vậy mà cậu vẫn chưa đ.ấ.m cho hắn thành đầu heo sao?”
Tôi khẽ cười: “Vốn là sẽ như vậy, may mà cậu đã cứu hắn.”
Sau đó hai chúng tôi nhìn nhau, bật cười.
Không bao lâu sau, bên ngoài bữa tiệc tụ tập rất nhiều người, tất cả mọi người đều hưng phấn ngóng ra phía bên ngoài cửa.
Hoá ra là Tô Viễn sắp xuất hiện.
8
Hạ Mộng cũng không cùng tôi nói chuyện nữa, chạy qua bên đó góp vui.
Tôi nhìn thấy mẹ Cố đưa tay giúp Cố Lâm sửa lại tóc tai cùng nếp váy, còn Cố Lâm làm ra vẻ ngượng ngùng e thẹn.
Dưới ánh mắt ngóng chờ của mọi người, Tô Viễn chậm rãi bước vào.
Vẻ mặt cậu đạm mạc, dường như không để ai vào mắt.
Nhàn cư vi bất thiện
Tôi lại cảm thấy cậu có chút quen mắt.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, mắt Tô Viễn sáng lên, lập tức đi về phía tôi.
Tất cả mọi người đều hiếu kì không biết Tô Viễn tìm tôi làm gì?
Tô Viễn chậm rãi đi đến trước mặt tôi, bỗng nhiên nhếch miệng cười ngây ngô, cung kính cúi người gập xuống 90 độ chào: “Đại sư tỷ, đã lâu không gặp. Cuối cùng tỷ cũng đến thăm đệ rồi!”
Nhìn thấy Tô đại thiếu gia cúi đầu, thái độ còn khiêm tốn như vậy, tất cả mọi người sốc đến nín thở.
Thấy tôi không nói gì, Tô Viễn ấm ức ngẩng đầu, “Đại sư tỷ, chẳng lẽ tỷ đã quên Tiểu Lục rồi sao?”
Lúc này tôi mới nhớ ra, hai mắt mở lớn, “Tiểu Lục? Cậu chính là Tiểu Lục?”
Trước kia thân thể Tiểu Lục suy nhược, rất nhiều bác sĩ đều nói cậu không thể sống quá mười tuổi, nên cha mẹ cậu liền gửi con trai đến tại đạo quán của chúng tôi, muốn nhờ sư phụ giúp cậu hóa giải tai ương, cường kiện thân thể.
Kì thật Tiểu Lục chưa chính thức bái nhập sư môn, sư phụ nói cậu ta trần duyên quá sâu, không thích hợp làm đệ tử của ông.
Nhưng Tiểu Lục nhất định gọi ông là sư phụ, sau đó cũng học theo các sư đệ khác, gọi tôi là đại sư tỷ.
Sau đó, cậu hết bệnh, cơ thể khỏe mạnh, liền rời khỏi đạo quán. Chúng tôi đã không gặp suốt năm năm.
Lúc này, Tô Viễn ôm tôi ấm ức tố khổ: “Thật tốt quá, đại sư tỷ cuối cùng cũng nhớ ra đệ. Lần trước đệ đến đạo quán không tìm thấy tỷ, cũng không gặp được sư phụ, tỷ không biết đệ buồn thế nào đâu!”
Tôi xoa đầu cậu, giống như chị gái an ủi em trai: “Chẳng phải tỷ đã nhớ ra rồi đây sao? Lớn như vậy rồi còn làm nũng.”
Người xung quanh không dám tin vào những gì vừa nhìn thấy. Tô Viễn vốn thiên tư thông minh, khi bạn cùng tuổi còn đang học đại học thì cậu đã hoàn thành chương trình thạc sĩ ở nước ngoài, năm nay vừa mới tốt nghiệp về nước, bắt đầu tiếp quản việc kinh doanh của gia tộc, hiện giờ đã là Tổng Giám đốc tập đoàn Tô thị.
Người này trên thương trường oai phong cứng cỏi, hiện giờ lại bị một cô gái xoa đầu giống như xoa thú cưng vậy.
“Đi, đệ dẫn tỷ đi gặp cha mẹ.” Tô Viễn kéo tay tôi đi tới trước mặt cha mẹ Tô.
Hai chúng tôi nắm tay từ nhỏ đến lớn, không hề cảm thấy xấu hổ, cậu coi tôi là đại sư tỷ, tôi coi cậu là tiểu sư đệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-diet-quy/chuong-5.html.]
Nhưng ở trong mắt người khác, hành động này mang theo hàm ý ám muội.
“Cha, mẹ, đây là đại sư tỷ mà con thường nhắc tới, trước đây thường xuyên khiến con da xanh mặt đỏ!” Tô Viễn nói mà không chút để ý, tôi lại cảm thấy có chút xấu hổ.
Trước mặt cha mẹ người ta lại bị vạch trần thường xuyên bắt nạt con trai người ta.
Cha Tô cười: “Chẳng phải do con hồi nhỏ rất thích ăn đòn sao?”
9
Mẹ Tô thân thiết nắm tay tôi: “Con gái ngoan, dì thường xuyên nghe Tiểu Viễn nhắc tới con, cuối cùng cũng gặp được rồi. Haizz, lần trước tới đạo quán vốn muốn mời Tĩnh Huyền đại sư rời núi, đáng tiếc ngài ấy lại bế quan.”
“Đúng vậy, sau khi con xuống núi là sư phụ bế quan.” Tôi gật đầu.
Lúc này tôi mới phát hiện, giữa đôi lông mày của cha mẹ Tô cùng Tô Viễn đều có hắc khí lờ mờ vờn quanh. Đây không phải dấu hiệu tốt lành.
Lúc này, Tô Viễn ghé sát vào tai tôi, lặng lẽ nói: “Đại sư tỷ, lần này nhà đệ lên núi vốn có chuyện muốn nhờ sư phụ ra tay trợ giúp, nhưng mà sư phụ đã bế quan, vậy tỷ hãy giúp nhà đệ với!”
Tôi gật đầu, dựa vào mối quan hệ giữa tôi và Tô Viễn, quả thật nên giúp. Hơn nữa, chỉ bằng trực giác của mình tôi cũng cảm thấy nhà họ Tô đang vướng phải rắc rối lớn.
Thấy nhà họ Tô coi trọng tôi như vậy, những người xung quanh đều nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò dò xét.
Cố Lâm lén tới gần chúng tôi, nghe được đoạn đối thoại thì lập tức tiến lên: “Bác trai, bác gái, hai người đừng để bị lừa! Diệp Chân từ nhỏ đã lưu lạc bên ngoài, chẳng qua chỉ là ở trong đạo quán vài năm, chị ấy căn bản chẳng hiểu tướng số bói toán là gì đâu.”
Nói xong, Cố Lâm còn thẹn thùng nhìn Tô Viễn.
Ánh mắt giao nhau, vẻ mặt Tô Viễn như nuốt phải ruồi.
Cha mẹ Cố cũng đi theo phụ họa: “Đứa con gái này của chúng tôi mới được tìm về không lâu, không hiểu quy củ lễ nghi, vừa thô tục lại không biết phép tắc, còn thường xuyên ra ngoài bày trò lừa đảo, chúng tôi sắp bị nó chọc cho tức ch.ết rồi!”
Cha mẹ Tô nhìn thoáng qua, không hiểu vì sao lại có bậc làm cha mẹ lại nói con gái ruột của mình như vậy.
Lúc này, Hạ Mộng đứng bật dậy, “Các người mới là kẻ lừa đảo! Mới trước đây Chân Chân đã giúp tôi tìm thấy bà nội, cô ấy thật sự có bản lĩnh.”
Cha mẹ Hạ cũng cúi đầu với tôi, cảm ơn tôi đã trợ giúp.
Tôi đỡ tay bọn họ, dù sao cũng đã nhận tiền làm việc, không thể không biết xấu hổ nhận đại lễ của bọn họ như vậy.
Có nhà họ Tô và nhà họ Hạ cam đoạn, mọi người bắt đầu tin tưởng thực lực của tôi, quay đầu trách móc cha mẹ Cố.
Cha Tô cũng nghiêm nghị, giọng nói lạnh lẽo, “Thật hay giả là do nhà họ Tô chúng tôi nhận định. Nơi đây không chào đón các người, mời mấy người ra ngoài.”
Vừa dứt lời, mấy vệ sĩ cùng tiến đến kéo cha mẹ Cố cùng Cố Lâm ra ngoài.
Trước khi đi, mẹ Cố còn hét, “Diệp Chân, mau nói gì đi!!!”
Tôi làm như không nghe thấy.
Mẹ Tô nhìn tôi đầy thương xót: “Con gái, con phải chịu ấm ức rồi.”
Tô Viễn gật đầu: “Đúng vậy! Đệ còn tưởng đại sư tỷ được cha mẹ ruột nhận về là để hưởng phúc, không ngờ thành ra chịu tội. đại sư tỷ đừng về đó nữa, ở nhà của đệ đi!”
Tôi lườm cậu ta, gan cũng lớn đấy, dám sắp xếp chỉ bảo tôi nên làm gì.
--------------------------------------------------