10
Bữa tiệc kết thúc, tôi vẫn về nhà họ Cố.
Vừa vào tới cửa thì mẹ Cố đã vung tay muốn đ.á.n.h tôi, tôi cản lại: “Bà muốn làm gì?”
“Tao đ.á.n.h cái thứ con gái không biết liêm sỉ mày, dám cướp đàn ông của em gái!”
“Cướp đàn ông?”
“Đúng vậy! Đừng tưởng tao không biết, tối hôm nay mày một mực không rời Tô Viễn chính là muốn cướp bạn trai của em gái mày!”
Tôi buồn cười.
Tôi sao có thể thích Tô Viễn chứ, chúng tôi chính là quan hệ tỷ đệ đó.
Hơn nữa, từ khi nào mà Tô Viễn trở thành bạn trai của Cố Lâm vậy?
Thấy tôi không nói gì, bọn họ còn tưởng tôi chột dạ.
Cố Lâm khóc lóc, ấm ức nói, “Mẹ, con đã nói không thể đón chị ấy về nhà từ trước rồi còn gì? Chị ấy đúng là một kẻ đen đủi!”
“Nếu mày muốn chứng minh mày và Tô Viễn không có gì, vậy thì phải hứa với chúng tao cả đời này không được gặp nó!”
Tôi nhướng mày, “Dựa vào đâu chứ?”
Tôi còn đồng ý với Tô Viễn rằng ngày mai sẽ tới nhà cậu ấy để xem đã có chuyện gì xảy ra kia kìa.
Cố Lâm lại càng khóc lớn.
Đột nhiên, cha Cố đ.á.n.h lén tôi từ phía sau. Tôi theo bản năng quay lại đá một cước.
Cha Cố bị đau quỳ sụp xuống đất, tay ôm bụng la oai oái. Trên tay ông ta đang cầm một đoạn dây thừng.
“Mấy người muốn làm gì? Định trói tôi lại sao?”
Vẻ mặt mẹ Cố ác độc, “Cái thứ con gái như mày phải trói chặt lại, cấm cửa không cho ra ngoài! Chờ sau khi em gái mày cùng Tô Viễn xác định quan hệ, tao sẽ gả mày đi!”
Tôi cười lạnh, “Gả cho ai? Cho Tần Hạo à?”
Mẹ Cố chột ra, sau đó lại hất tóc, tỏ vẻ đúng lý hợp tình, “Đúng, chính là Tần Hạo! Cậu ấy thì có gì không tốt? Người ta không ghét bỏ mày từ trên rừng trên rú xuống đã là phúc tám đời nhà mày rồi, thế mà còn dám ghét bỏ cậu ấy!”
Cha Cố biết không đ.á.n.h lại tôi, cũng ra vẻ tức giận, “Nếu mày không chịu gả cho Tần Hạo, vậy thì lập tức cút khỏi nhà tao! Coi như chúng tao không có đứa con gái nào như mày! Mày không nhà không cửa, không một xu dính túi, để xem mày sống được mấy ngày?!”
Cha Cố nghĩ rằng tôi sẽ thỏa hiệp, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý, lại thấy tôi gật đầu không chút do dự, “Được, hiện giờ tôi dọn đi luôn! Mong còn không được đây.”
Tôi trở về phòng thu dọn đồ đạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-diet-quy/chuong-6.html.]
Khi bước ra ngoài, tôi nhìn lá bùa dán trên cửa sổ đã hóa thành tro bụi.
Đây là bị oán khí của nhà họ Cố phá hủy - dù sao thì từ đầu tới cuối bọn họ vẫn cho rằng nhà mình không cần được bảo hộ gì cả.
Nhìn thấy con đường lên Niết Bàn duy nhất ấy dần bị sát khí bao phủ, tôi không khỏi thở dài.
Đáng tiếc thay, người nhà họ Cố vốn vẫn còn cơ hội được cứu.
Khi tôi rời khỏi nhà họ Cố, bọn họ không ai thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái, làm như tôi chỉ là một người xa lạ.
Tôi cũng không nói gì, rời khỏi đó.
Bởi vì đã muộn, không tiện tìm phòng ở, cho nên tôi thuê một phòng khách sạn ở qua đêm.
May mắn là trước kia tôi làm thầy tướng số cho các bạn học cũng có chút thu nhập, không đến mức phải lưu lạc đầu đường.
11
Ngày hôm sau, Tô Viễn tới khách sạn đón tôi tới tổ trạch nhà họ Tô.
Cậu hỏi tôi sao lại ở khách sạn, tôi liền kể chuyện ngày hôm qua cho cậu.
Nhàn cư vi bất thiện
Tô Viễn tức giận, muốn tới nhà họ Cố tẩn cho bọn họ một trận.
Tôi khuyên nhủ: “Không cần đệ tự ra tay, bọn họ cũng chẳng sung sướng được bao lâu nữa đâu.”
Nghe thấy tôi nói vậy, cơn giận của Tô Viễn mới xẹp đi một chút.
Thời điểm xe tới nơi, tất cả mọi người nhà họ Tô đều đứng ở cửa chờ tôi.
Trưởng bối lớn nhất của nhà họ Tô - Bà nội Tô khi nhìn thấy tôi lập tức không ngừng cúi đầu van xin, mong tôi cứu lấy con trai bà.
Tôi vội vàng đỡ bà đứng lên.
Bước vào trong phòng, tôi liền trông thấy một người đàn ông trung niên nằm trên giường, đôi mày cau chặt, tứ chi bị hắc khí trói buộc.
Hóa ra người gặp chuyện không may chính là bác trai của Tô Viễn.
Bà nội Tô nhìn thấy con trai thống khổ giãy dụa, đau lòng đến mức tự đ.ấ.m ngực, “Lúc trước nó ra ngoài xã giao uống say, trở về liền biến thành như vậy, dù đã gặp rất nhiều bác sĩ khám qua, cũng mời rất nhiều đại sư, nhưng vẫn không cải thiện.”
Hóa ra bữa tiệc hôm qua được tổ chức là vì người nhà họ Tô nghe lời một vị đại sư nói dùng để xung hỉ, nhưng vẫn không hiệu quả.
Tôi cẩn thận quan sát khuôn mặt của bác cả Tô, toàn thân ông ấy bị làn khói đen bao quanh - Làn khói đen ấy không đứng yên mà đang chậm rãi lan tỏa, dần dần tràn ngập khắp căn phòng.
Thậm chí tôi còn cảm nhận được dấu hiệu nó đang âm thầm khuếch tán ra bên ngoài.
“Bác trai trước đó uống rượu, rồi vô tình chạm phải thứ dơ bẩn nào đó. Mà oán khí của nó vô cùng sâu nặng - trước khi ch.ết có lẽ đã phải chịu sự hành hạ cực độ, cho nên bây giờ mới muốn tìm người thế mạng. Nhìn tình hình này, chỉ một người e là chưa đủ, tiếp theo nó sẽ còn tìm đến cả nhà mọi người.”
Nghe đến đó, tất cả mọi người trong phòng đều hít một hơi lạnh.
--------------------------------------------------