Trước kia sư phụ từng nói, hết bốn năm đại học, nếu tôi nguyện ý, có thể trở lại đạo quán.
Sau đó, tôi thấy tin tức công ty của cha Cố vì bán hàng giả kém chất lượng, hại nhiều người tiêu dùng phải nhập viện, có mấy người vẫn đang nguy kịch trong ICU. Công ty bị Chính phủ cưỡng chế đóng cửa, cha Cố vẫn còn lẩn trốn bên ngoài, cảnh sát đang dốc toàn lực truy bắt ông ta.
Bởi vì chuyện ở nhà họ Tô, bắt đầu có rất nhiều các ông lớn trong giới kinh doanh tới tìm tôi xem mệnh để giải quyết một số phiền toái.
Dần dần, tôi cũng coi như một phú bà.
Một ngày nọ, khi tôi tan học về nhà, từ trong con ngõ nhỏ đột nhiên có người lao ra chặn đường.
Ngay khi tôi định động thủ thì người đó đột nhiên quỳ sụp xuống, “Chân Chân, là cha!”
Hóa ra là cha Cố.
Tóc tai ông ta rối bời, toàn thân bẩn thỉu rách rưới như ăn mày.
“Chân Chân, con cứu cha đi! Bây giờ cha mới biết con biết xem tướng đoán mệnh, vô cùng lợi hại! Con giúp cha thoát khỏi kiếp nạn này đi! Cha cầu xin con!”
Tôi nhìn lông mày, miệng, lỗ tai đều bị khí đen bao quanh, đây là bị sát khí của căn biệt thự kia xâm nhập vào trong cơ thể, đã không còn cách nào xoay chuyển.
Tôi nhướng mày, nghĩ thầm: Nếu sớm biết như vậy, cần gì phải thế chứ?
“Lúc trước tôi đã khuyên các người đừng ở căn biệt thự kia, bây giờ có nói gì cũng đã muộn rồi, tôi cũng không có cách nào. Cũng may tôi từng lấy bùa trấn áp, muốn hóa giải sát khí, cho nên hiện tại nó cũng không còn hung ác như lúc đầu nữa, sẽ không lấy mạng các người.”
Nhưng tôi không nói câu cuối cùng: Chỉ sợ từ nay về sau các người không có ngày nào được yên ổn.
“Vậy cha phải làm gì bây giờ?”
“Sớm ra đầu thú, có lẽ còn có thể tích chút đức, hóa giải được một chút.”
Nói xong, tôi hất tay cha Cố ra, bỏ đi.
Đối với nhà họ Cố, tôi coi như đã hết lòng giúp đỡ. Dù sao tôi từng nhiều lần muốn cứu, nhưng đều bị bọn họ cự tuyệt.
Trời làm bậy có thể tha, tự làm bậy không thể sống.
Sau đó tôi thấy tin tức trên TV cha Cố đã ra đầu thú, bị phán mười năm tù.
Nhà họ Cố bán tất cả của cải đổi lấy tiền mặt, mẹ Cố cùng Cố Lâm cũng rời khỏi biệt thự, về phần bọn họ đi đâu, không một ai biết.
Hai người họ cũng không hề tìm tới tôi.
Bốn năm đại học, tôi một lòng trợ giúp người khác hóa giải tai ương, dần dần cũng trở thành một đại sư có tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-diet-quy/chuong-8-end.html.]
Sau khi tốt nghiệp, rất nhiều trường học đều muốn mời tôi làm giảng viên, truyền bá tri thức của đạo giáo, còn có Tổng Giám đốc các công ty muốn mời tôi làm thầy phong thủy riêng cho họ.
Mà câu trả lời của tôi chỉ có một - Tôi từ chối tất cả, sau đó lập tức lên đường trở về Tĩnh Linh đạo quán.
Các sư đệ cũng lần lượt xuống núi rèn luyện, trong đạo quán chỉ còn lại một mình sư phụ.
Sư phụ đã xuất quan, nhìn thấy tôi thì rất vui mừng, tôi cũng nhịn không được mà đỏ hốc mắt.
Tôi bắt đầu xem mệnh và xem tướng cho khách đến đạo quán, tiếp nối công việc của sư phụ.
Sau này khi thấy tôi có thể một mình đảm đương, sư phụ nói ông muốn chu du tứ hải, truyền lại chức chủ đạo quán cho tôi, còn bản thân thì ung dung rời đi, tiêu d.a.o tự tại.
Tề Nhu lập một bài vị cho đứa con chưa chào đời ở đạo quán của chúng tôi để cầu phúc cho linh hồn bé nhỏ ấy.
Nếu không có việc gì, cô ấy nhất định sẽ chạy tới đạo quán quét tước. Cô ấy kể với tôi rằng bản thân đã vượt qua kì thi viết, đỗ đại học, vài ngày nữa sẽ lên đường nhập học.
Tôi thật lòng mừng thay cho cô ấy.
Hạ Mộng thỉnh thoảng sẽ lên núi tìm tôi uống trà, còn đem một ít chuyện bát quái bên dưới nói cho tôi biết.
Ví dụ như mẹ Cố và Cố Lâm rất thảm, Cố Lâm vài lần đuổi mẹ Cố đi, nhưng đều bị mẹ Cố nhìn thấu mà làm ầm lên.
Mẹ Cố nói, đến cả con gái ruột bà ta cũng không cần, moi t.i.m móc phổi mà yêu thương cô ta, cô ta phải có trách nhiệm phụng dưỡng bà ta.
Nghe nói hiện giờ hai người họ sống trong một thôn quê nghèo khó vùng ngoại thành.
Nhàn cư vi bất thiện
Tô Viên nghe nói ta trở thành quán chủ, mỗi ngày giới thiệu rất nhiều đối tác tới nơi này xem mệnh bói tướng, mỗi lần đến đều khiến đạo quán người ngã ngựa đổ.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra vì sao trước kia sư phụ luôn không muốn gặp cậu, vì quá mệt mỏi mà!
Tôi vẫn còn muốn sống thêm vài năm nữa!
Vì thế, khi nhìn thấy Tô Viễn lại tới, tôi lập tức chạy ra đóng cửa đạo quán.
Tô Viễn gào thét muốn tôi mở cửa.
Tôi đứng ở bên trong, ngạo mạn mở miệng nói lớn, “Từ nay về sau, mỗi ngày đạo quán chỉ đón tiếp mười vị khách. Hôm nay đã đủ, xin hẹn ngày mai.”
Su đó, tôi mặc kệ tiếng hét của cậu, bưng trà quay về phòng đ.á.n.h một giấc.
HOÀN
--------------------------------------------------