Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tất cả mọi người nhìn

chằm chằm mình khiến cho Mộ Dung Gấm muốn bỏ chạy cũng không được. Bất

đắc dĩ chỉ có thể cùng với Mộ Dung Chinh uống rượu, cuối cùng mộ dung

chinh lại là người say trước.

Rốt cuộc thoát được nhóm người kia, ra khỏi hoàng cung phát hiện đã là nửa đêm. Văn Tử Khiêm giúp đỡ nâng

Mộ Dung Chinh lên xe, sau đó mới lo lắng hỏi Mộ Dung Gấm: “Cẩm nhi, thân thể có khó chịu không?”

Mộ Dung Gấm lắc đầu một cái: “Tất cả

rượu đều được phụ thân đỡ giúp, con không uống được bao nhiêu. Ngược lại sợ rằng tối nay phụ thân sẽ rất khó chịu!”

Mộ Dung Gấm nói dối,

nàng mới là người phải đỡ rượu thay Mộ Dung Chinh. Nếu không tối nay sợ rằng Mộ Dung Chinh sớm uống đến phun ra. Hiện tại Mộ Dung Chinh không

phải là say quá mức, Mộ Dung Gấm thả một số thứ vào rượu của hắn. Như

vậy mới khiến hắn mơ hồ, dễ gạt những người kia!

Văn Tử Khiêm đau lòng vỗ vỗ đầu vai nàng: “Đi thôi! Về phủ trước rồi nói.”

Bánh xe ngựa lóc cóc di chuyển, bên trong xe ai cũng không lên tiếng. Văn Tử Khiêm cũng bị mời rượu rất nhiều, hiện tại cũng không khá hơn. Mộ Dung

Gấm đẩy không được cái đầu của Mộc Hương đang gối lên vai nàng, lại

thấy nha đầu kia ngủ say như chết. Đoán chừng hiện tại có ném nàng ta

xuống cũng không biết, bất đắc dĩ lắc đầu. Mộ Dung Gấm lục lọi trên

người một hồi, lấy ra một bình sứ nhỏ. Mở nắp lấy một viên thuốc đưa cho Văn Tử Khiêm: “Nghĩa phụ ăn một viên đi, đây là thuốc giải rượu!”

Văn Tử Khiêm liếc nhìn, cũng không hỏi nhiều, cầm lấy trực tiếp nuốt vào.

Nhất thời cảm giác mát lạnh từ cổ họng đi xuống, thư thái không ít. Mộ

Dung Gấm nuốt một viên, suy nghĩ một chút đút cho Mộ Dung Chinh hai

viên, lúc này mới tựa vào vách xe nghỉ ngơi.

Trở lại phủ tướng

quân, Mộ Dung Gấm bảo người đi nấu trà giải rượu, lại phân phó người

chăm sóc cho Mộ Dung Chinh. Lúc này mới trở về phòng của mình, cũng là

rất mệt, vừa đặt lên giường liền ngủ thiếp đi!

Đường Trúc

đưa Mộc Hương ngủ như heo chết về phòng của nàng, trở lại thấy Mộ Dung

Gấm của như vậy nằm trên chăn ngủ thiếp đi, đôi mắt lạnh lùng lóe lên

một tia đau lòng. Tiến lên nâng thân thể nho nhỏ của Mộ Dung Gấm lên,

rón rén cởi áo ngoài cho nàng, chỉ để lại áo lót, lúc này mới đặt nàng

vào trong chăn, sau đó cởi bối tóc phức tạp trên đầu nàng. Cả quá trình

nàng làm rất cẩn thận, cực kỳ nhẹ nhàng, sợ mình không cẩn thận khiến Mộ Dung Gấm thức giấc.

Rốt cuộc làm xong tất cả, nàng đóng của đi

ra ngoài, nhưng cũng không đi ngủ mà ôm kiếm đứng tựa vào cột. Mặc dù

phủ tướng quân sẽ không có nguy hiểm gì nhưng chuyện thủ hộ này đã là

thói quen của nàng.

Nhìn đêm đen tối mịt, mặc dù không có ánh

trăng nhưng trong mắt của Đường Trúc lại rất đẹp, có thể tự do thực hiện công việc của mình, không có gì có thể tốt đẹp hơn!

Ngày thứ hai, Mộ Dung Gấm bị âm thanh như Ma tước của Mộc Hương đánh thức: “Tiểu thư, mau dậy đi, xảy ra chuyện lớn!”

Mộ Dung Gấm xoa xoa cảm giác đau đớn ở trên trán, mặc dù đã uống thuốc, nhưng ngày hôm qua uống thật sự rất nhiều: “Chuyện gì?”

Mộc Hương nắm hai vai của Mộ Dung Gấm, kích động nói: “Tiểu thư, sáng

sớm hôm nay hoàng thượng hạ thánh chỉ, phong người làm Cẩm Hoa quận

chúa. Còn ban thưởng rất nhiều đồ, tướng quân đã nhận thánh chỉ, hôm

nay cũng có rất nhiều người mang quà tặng tới, phòng khách cũng đã chất

đầy!”

Mộ Dung Gấm đứng dậy rửa mặt, tiếp theo là bị Mộc Hương

lôi đi. Chưa vào đến phòng khách đã nghe thấy tiếng cười nói chúc mừng…

Mà cha của nàng cũng đang ở trong đó hàn huyên. Bước vào quả nhiên

như Mộc Hương nói. Quà tặng chất đống như núi, hơn nữa mọi thứ đều đắt

tiền. Vòng qua đống đồ đi tới đứng bên cạnh Mộ Dung Chinh: “Phụ thân!”

Nghe vậy, Mộ Dung Chinh xoay người lại, đau lòng nói: “Đêm qua uống nhiều

như vậy nhất định con rất khó chịu! Mau trở về ngủ tiếp, nơi này đã có

phụ thân!”

“Đúng a! Nghe tướng quân nói, ta mới biết hôm qua con uống không ít. Là ta sơ ý, ta sẽ kêu người đi nấu canh đưa qua cho

con!” Văn Tử Khiêm lo lắng nói.

Mộ Dung Gấm nhất thời thấy trong lòng ấm áp: “Phụ thân, nghĩa phụ, không cần lo lắng. Con không sao!”

Hai người không đồng ý nhìn nàng, còn muốn nói tiếp lại bị âm thanh bên ngoài cắt đứt: “Bát công chúa đến!”

Ba người nhìn nhau, đành phải ra ngoài nghênh đón. Chỉ là bát công chúa

cho dù có tôn quý nhưng cũng không được phong hào, cho nên Mộ Dung Chinh và Văn Tử Khiêm chỉ chắp tay khom lưng, mà Mộ Dung Gấm khẽ hạ người:

“Tham kiến bát công chúa!”

Đông Phương Hiểu trang phục vẫn luôn là hoa lệ chói mắt, giơ tay lên nói: “Miễn lễ!”

“Tạ công chúa!”

Ba người vừa đứng thẳng người dây, Đông Phương Hiểu sai mấy cung nữ mang

đồ lên. Nàng cười nhìn Mộ Dung Gấm nói: “Đây là một chút tâm ý của mẫu

phi ta, nàng nói hi vọng về sau ngươi thường đến hoàng cung chơi một

chút. Chúng ta cùng tuổi với nhau, có thể trở thành bằng hữu!”

Mộ Dung Gấm nhận lấy quà tặng, không nhìn tới Đông Phương Hiểu giả vờ tỏ

vẻ hiền hòa: “Tạ công chúa nâng đỡ, nhưng thần nữ thân phận hèn mọn, làm sao có thể trở thành bằng hữu của công chúa được?”

Đông Phương

Hiểu trong lòng cười lạnh, ngươi biết là tốt rồi! Nhưng trên mặt nàng

vẫn thân thiện như cũ, liều mạng kéo tay Mộ Dung Gấm làm nũng: “Mẫu phi

nói ngươi lớn hơn ta một chút xíu, cho nên coi như là tỷ tỷ của ta,sau

này ta liền gọi ngươi là Cẩm Hoa tỷ tỷ nah! Còn có a, không bao lâu nữa

là đến sinh nhật mười năm tuổi của muội, đến lúc đó Cẩm Hoa tỷ tỷ nhất

định phải tới đó!”

Mộ Dung Gấm cười khẽ: “Công chúa thương yêu,

thần nữ không dám từ chối. Đến lúc đó công chúa không ghét bỏ quà tặng

của thần nữ mộc mạc là tốt rồi!”

“Không có!” Đông Phương Hiểu

thấy Mộ Dung Gấm dễ dụ, cũng lười suy nghĩ chuyện khác, lôi kéo nàng

nói: “Không bằng ngươi dẫn ta đi dạo thăm phủ tướng quân một chút, có

được hay không?”

“Mời công chúa đi bên này!” Mộ Dung Gấm dẫn đường cho Đông Phương Hiểu.

Mộ Dung Chinh và Văn Tử Khiêm nhìn đám người đi xa, nhịn không được cảm

thán: “Cẩm nhi vẫn luôn hiểu chuyện, nhưng cũng bởi vì quá hiểu chuyện

nên khiến người ta nhìn thấy đau lòng!”

Văn Tử Khiêm cũng than

thở: “Cẩm nhi cũng là không muốn làm khó ngươi. Mặc dù ngươi vẫn được

hưởng ân sủng nhưng dù sao lòng quân cũng khó dò!”

Hai người

chuẩn bị xoay người, lúc này mới thấy vẫn còn có một người đứng ở bên

cạnh của. Chỉ là nàng không lên tiếng, cảm giác tồn tại quá thấp nên mới không có người chú ý đến nàng . Thấy hai người nhìn qua, nàng nhất thời đỏ bừng cả mặt, nỗ lực bình ổn hơi thở mới hành lễ: “Tiểu nữ Tô Diệp

Ngâm gặp qua tướng quân, gặp qua Văn sư gia!”

Mộ Dung Chinh sững sờ, hắn không biết người trước mặt. Ngược lại Văn Tử Khiêm giơ tay lên

đáp lễ nói: “Thì ra là nhị tiểu thư Tô gia, ngươi cũng là đến tìm Cẩm

nhi sao?”

Tô Diệp Ngâm khẩn trương nhìn Mộ Dung Chinh một chút,

thấy hắn lạnh lùng, nhất thời không biết phải làm sao. Nghe được câu hỏi của Văn Tử Khiêm cả kinh, lời nói không mạch lạc: “Phải…A……Ta!”

Mộ Dung Chinh xoay người rời đi, Văn Tử Khiêm có ý tốt: “Nếu đúng như vậy thì ta sai người đưa tiểu thư đến hậu viện!”

“À?......Vâng!” Tô Diệp Ngâm đồng ý. Ánh mắt liếc thấy bóng dáng cao lớn lạnh lùng của

Mộ Dung Chinh, to lớn đồng thời lại mang theo sự cô đơn vô hạn. Mà một

màn này rơi vào mắt Văn Tử Khiêm, khiến cho hắn cả kinh thiếu chút nữa

bật cười. Nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, gọi người đưa Tô Diệp Ngâm ra

hậu viện.

Trong vườn hoa, Đông Phương Hiểu nhìn chung quanh. Vốn

tưởng vườn hoa này sẽ không như ngự hoa viên trăm hoa đua nở thì cũng

là cảnh đẹp. Nhưng không nghĩ chỉ toàn màu xanh, thỉnh thoảng có vài

bông hoa dại không biết tên. Nhìn như vậy nàng buồn bực một hồi: “Vì sao trong vườn hoa này không có mẫu đơn?”

Mộ Dung Gấm nói: “Mẫu đơn dễ chết, cần tỉ mỉ chăm sóc. Phủ tướng quân không thích hợp cho chúng sinh trưởng!”

“Vậy thì cũng phải có những loại hoa khác chứ? Vì sao một đóa cũng không nhìn thấy?” Câu hỏi có phần không kiên nhẫn.

“Công chúa nhìn muôn hoa khoe sắc trong hoàng cung quen rồi, những loại hoa

nhỏ này dĩ nhiên sẽ không lọt vào trong mắt người. Bằng không mời công

chúa dời qua phòng khách uống cốc trà?” Mộ Dung Gấm vẫn như cũ nhẹ nhàng dễ chịu nói.

Đông Phương Hiểu sắc mặt có chút khó coi. Mặc dù

làm theo ý tứ của Liên phi muốn tạo quan hệ với Mộ Dung Gấm, nhưng lại

bị Mộ Dung Gấm không lạnh không nhạt khiến nàng không biết phải làm như

thế nào. Nhìn cả vườn một màu xanh, tâm tình nàng càng thêm phiền não.

Không đợi Mộ Dung Gấm tìm người dâng trà viện cớ rời đi, Tô Diệp Ngâm

theo nàng tới cũng đã bị nàng lãng quên.

Rốt cuộc cũng tiễn được

vị công chúa phiền toái kia đi, Mộ Dung Gấm hái một bông hoa dại ngửi

nhẹ: “Muôn hoa đua thắm khoe hồng nhưng cũng chỉ có một thời gian ngắn.

Còn không bằng hoa nhỏ này, một mình đẹp nhất một phương, hương thơm tự

do bay khắp hướng!”

Nghe được tiếng bước chân nho nhỏ, Mộ Dung Gấm quay đầu lại, nhìn thấy người tới liền sửng sốt: “Sao nàng lại tới đây?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7: (1)
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...