Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu

Chương 54

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tử dương thảo, liên

thiên chi, bảo liên đăng, hoàn hồn thảo, xích yêu đan…” Mộ Dung Gấm mở Y Điển ra, càng xem sắc mặt càng khó coi, bây giờ mới biết kiến thức của

mình có nhiều nông cạn như thế nào. Ít nhất trên này viết, cô gần như

chưa từng biết dù chỉ một tên, ai tới nói cho biết đây là dược thảo sao?

Lạc Anh Cách buồn cười nhìn nàng, giải thích: “Những điều Thiên y Thần Điển ghi hiển nhiên sẽ không phải là dược vật bình thường, phía trên này

những thứ đơn giản nhất cũng là trân bảo hiếm thấy trên đại lục này, về

phần những thứ khác, sợ rằng căn bản không có người nghe qua, cho nên

nàng sẽ không tìm được. Nàng cũng không cần quan tâm vì ta nữa, thuận

theo tự nhiên là được rồi!”

Mộ Dung Gấm nghe vậy khép lại Y Điển, nhìn chằm chằm Lạc Anh Cách: “Điều này không liên quan đến định ước

cùng Đông Phương Trạch, chỉ là ta muốn trị khỏi cho ngươi, không hơn!”

Tâm Lạc Anh Cách ấm áp, giơ tay lên muốn chạm vào tay Mộ Dung Gấm, dừng

giữa không trung, thấy nàng không có phản ứng, lúc này mới nhẹ nhàng phủ lên: “Cám ơn!”

Mộ Dung Gấm cảm thấy trên tay ấm áp, sững sờ nhìn bàn tay đặt trên tay mình, không tính là lớn, nhưng thật ấm áp: “Bây

giờ nói cám ơn còn quá sớm, chờ ta trị khỏi cho ngươi rồi hãy nói!”

Trong rừng trúc cách đó không xa, Dương Hạo ‘lạnh run’ cọ Dương Phong bên

cạnh, liếc nhìn cái vị đế vương toàn thân lãnh khí bộc phát, nhỏ giọng

nói thầm: “Chủ tử là đang bị kích thích hả? Không nhìn nổi người ta thân thiết, mình lại không muốn đi ra ngoài, một mình ở chỗ này tức giận rét run, đây không phải là chúng ta phải chịu khổ hay sao?”

Dương Phong liếc hắn một cái: “Không muốn chết liền ngậm cái miệng thúi của ngươi vào ngay!”

Dương Hạo ‘phẫn nộ’ rút cổ về, xoay người đi tìm đồng minh khác, gần như là

ngưỡng mộ nhìn Bạch Sơn: “Ai! Ngươi không phải có một sư đệ ở đây sao?

Đã đến cửa rồi, có muốn đi chào hỏi một chút không?”

diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn

Bạch Sơn yên lặng nhìn hắn một cái, sau đó dời đi……

Dương Hạo: “………”

Dương Hạo bi thương nhìn trái nhìn phải, cuối cùng chỉ có thể trở về ổ của

mình, tiếp tục chịu băng sơn hành hạ. Cũng trong nháy mắt này, mấy tiếng hô đồng thời vang lên: “Cẩm nhi!”

“Tiểu thư!”

“Mộ Dung tiểu thư!’

Ở nơi Mộ Dung Gấm và Lạc Anh Cách đang đứng, Mộ Dung Gấm đột nhiên phun

ra một ngụm máu, thân thể vô lực ngã nhào xuống đất. Đường Trúc sợ hãi

nhào tới, nhưng lại chậm một bước, một bóng dáng màu đen đã tiếp được Mộ Dung Gấm, thuận thế ôm kiểu công chúa ôm nàng vào trong ngực, mà giờ

khắc này Mộ Dung Gấm đã ngất đi rồi.

Hai người nhìn nhau, hai

khuôn mặt giống nhau như đúc, phong cách bất đồng, nhưng khí thế cường

đại giống nhau đến mức không thể bỏ qua. Mà lúc này Bạch Vân mới cả

kinh: “Nguy rồi!”

Quả nhiên, Đường Trúc và Đông Phương Nhuận

khiếp sợ nhìn hai người, không dám tin tưởng lại có hai người giống nhau như đúc, một là Sở hoàng, một là trang chủ Lạc Anh Sơn Lạc Anh Cách,

lại… giống nhau như đúc. Rốt cuộc, Đường Trúc hiểu vì sao Bạch Vân sống

chết không để cho nàng tới, chính là không muốn bọn họ phát hiện ra bí

mật này.

Đông Phương Nhuận há mồm muốn kêu lên, nhưng Sở Dạ đã mở miệng trước: “Còn không qua đây!”

Gọi dĩ nhiên là gọi bạch vân biết y thuật. Bạch Vân gần như là lăn bò tới

được, ý bảo Sở Dạ ôm Mộ Dung Gấm vào một gian phòng bằng trúc bên cạnh,

mình lập tức đi theo vào chẩn mạch. Bên ngoài mọi người nóng nảy chờ

đợi, chỉ chốc lát sau Bạch Vân lộ ra vẻ mặt không dám tin: “Lại là… Đồng mệnh cổ sống chết có nhau!”

“Ai hạ cổ nàng?”

Bạch Vân lộp bộp nói: “Mẫu cổ ở trên người nàng, nếu như không lầm, chính nàng là

người hạ…” Nói xong lời cuối cùng chính hắn cũng cảm thấy không nói được nữa. Đồng mệnh sống chết, nói cách khác chính là gắn chặt sinh mạng của hai người với nhau, ngươi sinh, ta sinh, ngươi chết, ta chết! Rốt cuộc

tình cảm như thế nào, mới có thể làm cho nàng hạ cổ độc trên người mình.

Mà Đường Trúc nghe vậy kinh hãi: “Nhất định là tướng quân đã xảy ra chuyện!”

“Chẳng lẽ nàng đặt tử cổ ở trên người Mộ Dung tướng quân?” Bạch Vân kinh ngạc, vốn nghĩ ràng là người Mộ Dung Gấm yêu, hắn vẫn còn nghi ngờ, tại sao

đột nhiên lại biến thành phụ thân?

Đường Trúc mặt không biểu cảm

gật đầu: “Lần trước tướng quân bị thương ở khu vực săn bắn, tiểu thư cực kỳ lo lắng, nàng nhất định là vị muốn biết được an nguy của tướng quân, mới tự mình hạ cổ độc!”

Nghe vậy, tất cả mọi người trong phòng

đều trầm mặc, sợ rằng không ai có thể biết được phần tình cảm này của Mộ Dung Gấm rốt cuộc từ đâu mà đến, nữ nhi lo lắng phụ thân, nhưng mà hơi

quá mức khoa trương!

Sở Dạ thâm tình nhìn Mộ Dung Gấm một cái, xoay người đi ra cửa, mà Lạc Anh Cách cũng đi theo.

“Rốt cuộc lại gặp mặt!” Sở Dạ đưa lưng về phía Lạc Anh Cách, tiếng nói tựa

như than thở, nhưng lại có thể nghe ra được sự bất đắc dĩ, như không

tình nguyện gặp mặt.

Lạc Anh Cách đi tới, sau một khắc lại cau

mày, phất tay sai Bạch Vân đẩy xe lăn tới, ngồi xuống, lúc này mới trả

lời Sở Dạ: “Ta cho là ngươi sẽ không đặt chân vào Lạc Anh sơn trang nữa, là bởi vì nàng sao?”

Sở Dạ chắp tay sau lưng, mắt đen phát sáng

nhìn không trung, cảm xúc lạnh lùng: “Sư phụ đã từng nó, giữa ta và

ngươi chỉ có thể sống một, cho nên ta không hi vọng nàng cứu ngươi!”

Lạc Anh Cách nhìn phía trước, mặc dù ngồi nên thấp hơn Sở Dạ một khoảng,

nhưng giờ phút này hắn cũng không cảm giác mình yếu thế. Ngược lại, hắn

cảm thấy vô cùng thỏa mãn: “Hình như là không được, trừ phi hiện tại

ngươi giết ta, nếu không nàng sẽ không buông ta!”

diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn

Nghe vậy, Sở Dạ tức giận mắng ở trong lòng, trên mặt bình tĩnh, nhưng bàn

tay nắm chặt sau lưng đã bán đứng tâm tình của hắn. Tự chủ và kiêu ngạo

của hắn thiếu chút nữa là đã mất, Mộ Dung Gấm nữ nhân đáng chết này. Hắn tuyển người khác nàng không nóng không giận, hắn trở về nước Sở nàng

cũng không có chút phản ứng. Trước khi đi đi tìm nàng, nàng lại chơi trò mất tích, thật vất vả mới tìm được tin tức của nàng, nàng lại chạy tới

nơi này. Chờ hắn tức giận chạy tới, lại nhìn thấy nàng thông đồng cấu

kết với Lạc Anh Cách, nữ nhân đang bất tỉnh này, cố ý muốn tức chết hắn

đây mà!

Lửa giận hừng hực đốt, Sở Dạ cũng không bình tĩnh được

nữa, hiện tại hắn hận không thể lật giường xử tử hình Mộ Dung Gấm tại

chỗ. Đợi đến khi nàng trở thành nữ nhân của mình rồi, xem nàng còn dám

không để ý đến hắn không. Vốn nghĩ như vậy, nhưng khi nhìn bộ dạng nàng

không còn sức sống, hiện tại hắn loại trừ lửa giận, chỉ còn có đau lòng.

Mà giờ phút này hắn nhìn bộ dạng ‘đắc chí’ của Lạc Anh Cách, càng thêm hận nghiến răng nghiến lợi, hận nhất chính là người này lại còn có khuôn

mặt giống y đúc với mình. Nhưng trong thâm tâm hắn còn hi vọng Mộ Dung

Gấm vì khuôn mặt này mới đồng ý trị liệu cho Lạc Anh Cách. Dĩ nhiên,

chuyện này cũng chỉ có thể là suy nghĩ tốt đẹp của hắn mà thôi……╮(╯▽╰)╭!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7: (1)
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...