Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Dung Gấm vốn muốn

ẩn núp cho đến khi Sở Dạ rời đi, nhưng không nghĩ đến ngày thứ hai liền

có thánh chỉ, không thể không vào cung. Chỉ là hiện tại nàng thay đổi

gương mặt, chắc hắn cũng không thể nhận ra. Mộ Dung Gấm suy nghĩ an ủi,

nhưng cuối cùng sự thật nói cho nàng biết, nàng thật sự nghĩ sai rồi.

Mới vừa đi vào hoàng cung, Đông Phương Trạch xông tới trước mặt, lo lắng

nhắc nhở: “Hôm nay Sở đế đột nhiên muốn gặp nàng, phụ hoàng cũng không

có biện pháp. Có lẽ hắn nhất thời vui thích, nàng cứ yên tâm!”

“Ta biết rồi!” Mộ Dung Gấm ung dung đáp nhưng trong lòng bắt đầu đánh

trống. Trước kia thấy hoàng đế nàng cũng không lo lắng, nhưng nam nhân

kia……

Trong điện Thiên Hòa, Sở Dạ cùng Đông Phương Khải ngồi phía trên, hai người trò chuyện với nhau rất vui, một đám đại thần cũng bị

kéo tới, ngồi đầy trong điện.

Thái giám tổng quản đi vào: “Khởi bẩm hoàng thượng, Cẩm Hoa quận chúa đến!”

Đông Phương Khải nhìn người đối diện một chút, bàn tay nhấc lên: “Tuyên!”

“Dạ!”

“Truyền Cẩm Hoa quận chúa yết kiến!”

Sở Dạ cầm ly rượu lên, con ngươi yêu nghiệt khẽ chau lại, mang theo ánh mắt không biết tên nhìn về phía đại điện.

Rất nhanh một bóng dáng xanh dương đi vào, nàng khẽ cúi đầu, sau đó đến

trước đài quỳ xuống: “Cẩm Hoa tham kiến hoàng thượng. Ngô hoàng vạn

tuế!”

“Ha ha! Cẩm Hoa đứng lên đi!” Đông Phương Khải phất tay, sau đó hướng về phía Sở Dạ bên cạnh: “Đây là Sở hoàng!”

Mộ Dung Gấm không cần ngẩng đầu cũng biết người trước mặt là ai, nhưng hắn là hoàng đế nước khác nên không cần quỳ lễ, cho nên Mộ Dung Gấm hơi cúi người: “Cẩm Hoa tham kiến Sở hoàng!”

“Miễn!” Âm thanh mê người,

nữ nhân trong điện nghe được trong lòng không khỏi nhộn nhạo. Mọi người

si mê nhìn về phía nam tử tuấn mỹ nhân thần căm phẫn, chỉ có Mộ Dung Gấm nghe được loại âm thanh này trong lòng ‘lộp bộp’ một chút.

Đông

Phương Trạch vẫn nhìn chằm chằm nét mặt của Mộ Dung Gấm kể từ khi nàng

bước vào, thấy nàng không giống những cô nương khác lộ ra vẻ mặt hoa si, trái tim thấp thỏm của hắn mới thoáng rơi xuống đất. Hắn cũng không

biết tại sao hán lại có loại cảm xúc như thế này, nhưng theo bản năng

hắn không hy vọng Mộ Dung Gấm giống như những nữ tử khác. Bởi vì trong

mắt hắn nàng là đặc biệt

“Nghe nói thân thể ngươi không thoải

mái, hôm nay tốt hơn chút nào chưa?” Đông Phương Khải quan tâm hỏi, biểu hiện của hắn cho thấy hắn coi trọng vị quận chúa này.

“Tạ hoàng thượng quan tâm, Cẩm Hoa đã tốt hơn rất nhiều!”

“Vậy thì tốt rồi, ngồi đi!”

Mộ Dung Gấm tạ ơn xoay người, nhưng nhìn vị trí kia có chút làm khó nàng.

Theo phẩm cấp của nàng, vị trí của nàng nên ở phía sau tất cả các công

chúa. Nhưng hiện tại nàng lại được an bài ở bên cạnh cửu hoàng tử, vị

trí kế dưới vương gia. Cứ như vậy ngồi xuống, không biết phải nhận bao

nhiêu ánh mắt xem thường.

Mộ Dung Chinh cũng nhìn thấu nàng đang

khó xử, đứng lên nói: “Hoàng thượng, tiểu nữ nhát gan, không bằng để

nàng ngồi bên cạnh thần. Như vậy thần cũng yên tam!”

Nghe vậy

Đông Phương Khải cũng cười nói: “Mộ Dung a, cái này thì ngươi không đúng rồi. Đứa bé cần trưởng thành, phải luôn đối mặt với những người khác,

ngươi không thể cả đời che chở. Cứ để nàng ngồi cùng với công chúa của

trẫm, có chút tình cảm có phải tốt hơn không!”

Nói tới đây, làm

sao có thể cự tuyệt, Mộ Dung Chinh ngồi lại vị trí. Mộ Dung Gấm cũng chỉ đành nhắm mắt ngồi xuống bên cạnh Đông Phương Nhuận, còn chưa ngồi

xuống đã nghe thấy người bên cạnh xì một tiếng: “Tiểu quỷ nhát gan.”

Mộ Dung Gấm nhắm mắt, không cùng tiểu quỷ so đo!

Mặc dù là nói chuyện phiếm, nhưng giờ phút này cũng không khác bữa tiệc là

mấy. Cũng may Sở Dạ mặc dù có nhắc đến nàng nhưng cũng không làm khó

nàng. Giống như đã sớm quên có người là nàng. Cùng Đông Phương Khải đàm

luận quốc sự dĩ nhiên chỉ là để người ngoài nhìn mà thôi. Mộ Dung Gấm rõ ràng cảm thấy ánh mắt kia không hề rời khỏi nàng, nhìn chằm chằm giống

như muốn cắm một cái lỗ ở trên đỉnh đầu nàng vậy.

“Hừ, có người lấy được một cái phong hào, lại coi mình là tất cả. Cư nhiên coi lớn hơn đường đường công chúa Thiên Khải!”

Giọng nói châm chọc truyền đến, Mộ Dung Gấm mới phát hiện ngồi bên cạnh mình

không ai khác chính là bát công chúa Đông Phương Hiểu. Trước Đông Phương Hiểu còn có ba công chúa, nhưng họ đều đã được hoàng thượng gả đi, lại

không ở hoàng đô. Cho nên nơi này công chúa lớn nhất chính là Đông

Phương Hiểu.

Mộ Dung Gấm không để ý đến nàng, chỉ là nhìn vẻ mặt

cao ngạo không ai bì nối, Mộ Dung Gấm đột nhiên nghĩ đến một người.

Ngẩng đầu nhìn lại, ngồi ở bên cạnh Đông Phương Trạch, không phải là

thía tử phi Tôn Phỉ Phỉ thì là ai? Hôm đó chính nàng ta là người đẩy

nàng sao nàng không nhớ rõ! Cúi đầu, che đi tinh quang!

Mộ Dung

Gấm tự cho là ai cũng không nhìn thấy, lại không để ý đến ánh mắt Sở Dạ

vẫn nhìn chằm chằm mình, làm sao có thể thoát khỏi ánh mắt của hắn. Mèo

nhỏ che giấu tài năng! Sở Dạ khẽ nhếch môi vui thích cười, nhất thời mị

hoặc chúng sinh, tất cả sinh vật trong điện si mê. Ngay cả Đông Phương

Hiểu cũng không còn châm chọc Mộ Dung Gấm nữa, ngược lại si ngốc nhìn,

bộ dạng thiếu nữ đang hoài xuân.

“Xì! Có gì đặc biệt hơn người sao! Không phải đẹp hơn người một chút thôi sao?”

Lời nói thầm bên cạnh rơi vào lỗ tai của Mộ Dung Gấm, khiến cho nàng không

nhịn được mỉm cười. Quay đầu nhìn về phía Đông Phương Nhuận, thiếu niên

môi hồng răng trắng. khiến cho nàng nghi ngờ vì sao gương mặt giống nhau như đúc, Đông Phương Hiểu mắt cao hơn đầu, cao ngạo không nhìn đời,

khiến cho người ta không thể nảy sinh một tia hảo cảm. Nhưng ở trên

người Đông Phương Nhuận loại có một cảm giác thiếu niên khả ái!

Nhận thấy quan sát của Mộ Dung Gấm, Đông Phương Nhuận sững sờ, ngay sau đó

mặt ‘vụt’ lên ngọn lửa, tức giận trừng mắt: “Nhìn cái gì?”

Thấy

dáng vẻ tức giận của đứa nhỏ, Mộ Dung Gấm rốt cuộc không nhịn được bật

cười. Nàng cười không giống những đại mỹ nhân cười một tiếng liền khuynh thành nhưng lại có một mùi vị đặc biệt riêng, sạch sẽ, ôn hòa, nhu nhu, khiến người ta thực thích. Đông Phương Nhuận tức giận xoay đầu đi, kiêu ngạo ngẩng đầu. Có đánh chết hắn cũng không thừa nhận bị nụ cười của Mộ Dung Gấm mê hoặc. Càng không có bởi vì nàng không coi trọng người

trước mặt mà cảm thấy vui vẻ. Tuyệt đối không có……

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7: (1)
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...