Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu

Chương 25

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một bàn tay thon

dài, xương khớp rõ ràng nắm lấy tay của Mộ Dung Gấm, một bàn tay khác

lấy ra khăn gấm màu xanh dương, làm ướt, sau đó đặt ở trên tay Mộ Dung

Gấm bắt đầu lau chùi, từng chút từng chút, vô cùng nghiêm túc.

Mộ Dung Gấm ngẩng đầu, chống lại gương mặt yêu nghiệt tuấn tú của Sở Dạ.

Khoảng cách gần như vậy, càng cảm thấy dễ nhìn. Hắn giờ phút này khẽ cúi đầu, hai mắt nghiêm túc vô cùng. Có lẽ bởi vì cỏ xanh không dễ ràng rửa đi cho nên lông mày hắn khẽ nhíu, mà bộ dáng này của hắn lại khiến động lòng người nhất.

Có lẽ bị vẻ chăm chú của Sở Dạ hấp dẫn, Mộ Dung Gấm cư nhiên quên mất phải rút tay lại, sau đó cứ như vậy ngơ ngơ ngác

ngác nhìn hắn, mặc cho hắn dùng chính tay mình từng chút từng chút lau

chùi sạch sẽ!

“Tốt lắm!” Nhìn bàn tay khôi phục lại màu da, Sở Dạ cực kỳ hài lòng với kiệt tác của mình.

Trong nháy mắt Mộ Dung Gấm mới không phục tinh thần, thu tay mình lại: “Sao ngươi lại ở đây?”

Nghe xưng hô của nàng, mày kiếm của Sở Dạ nâng lên, không gọi hắn là “Sở

hoàng”, không che giấu trước mặt hắn nữa sao? Không biết tại sao, trong

lòng cảm thấy vui vẻ, mà âm thanh lại mang theo chế nhạo: “Vốn dĩ là tản bộ, tuy nhiên lại nhìn thấy một đứa ngốc ở trên bờ song ngược đãi bàn

tay của mình. Cuối cùng nhìn không nổi nên ta giúp một tay.”

Khóe mắt Mộ Dung Gấm chợt co rúm, cư nhiên nàng lại bị người ta nói là “đứa

ngốc”, hơn nữa lại là tên hoàng đế khốn khiếp đáng chết này!

“Ồ!

Đó không phải là Sở hoàng và Cẩm Hoa quận chúa hay sao?” Một âm thanh

kinh nghi* vang lên, Tôn Phỉ Phỉ cất bước tới, hung hăng trợn mắt nhìn

Mộ Dung Gấm một cái, nhưng khi quay đầu nhìn về phía Sở hoàng dáng vẻ

yểu điệu, cười nói tự nhiên: “Tham kiến Sở hoàng, không ngờ Sở hoàng

cũng ở đây, thật đúng lúc nha!”

*Kinh nghi: Kinh ngạc+nghi ngờ. (Cái con mụ Phỉ Phỉ này thật đúng là cái dạng chen ngang mà. Mất cảnh đẹp)

“Thái tử phi có chuyện gì sao?” Sở Dạ đứng dậy chắp tay, chỉ là hơi thở không còn như trước, trở nên lạnh lùng hơn.

Nghe được âm thanh từ tính của Sở hoàng, Tôn Phỉ Phỉ hồi xuân tâm nhộn nhạo, thật vất vả mới bình phục được kích động trong lòng, dịu dàng nói:

“Chẳng qua là cảm thấy nơi đó có chút phiền muộn, cho nên đi ra ngoài

một chút, lại không nghĩ được gặp Sở hoàng!”

Mộ Dung Gấm đem một

màn này nhìn ở trong mắt, trong mắt lóe lên một tia tà ác. Ai kêu Sở Dạ

vừa rồi nói nàng như vậy, không thể trách nàng thất đức nha, đứng lên

nói: “Ta đột nhiên nhớ tới có chuyện cần làm, cáo từ trước! Thái tử phi

một mình ở chỗ này tản bộ không an toàn, không bằng Sở hoàng hãy theo

bồi thái tử phi đi!”

Dứt lời, Mộ Dung Gấm rất không nghĩa khí

bước đi, không cần quay đầu nàng cũng có thể tưởng tượng vẻ mặt Tôn Phỉ

Phỉ là xuân tâm nhộn nhạo, mà Sở Dạ lại đen như đít nồi!(Thâm~.~!)

Trở lại lều trại, xa xa Mộ Dung Gấm đã nhìn thấy Đông Phương Hiểu cùng mấy

vị thế gia tiểu thư nói chuyện, bộ dáng rất vênh váo hả hê. Mắt chuyển

một cái, Mộ Dung Gấm kéo một cung nữ lại, đưa cho một đĩnh bạc hỏi:

“Ngươi đi nói cho bát công chúa, nói rằng…….” (Không còn từ gì để nói. Ngẩng cổ nhìn lên trời cười ha ha, chỉ trách anh Dạ số phận hẩm hiu chứ đừng trách chị Cẩm thù dai)

Nhìn cung nữ chạy tới, lặng lẽ nói gì đó với bát công chúa, sau đó lập tức

thấy sắc mặt của Đông Phương Hiểu kịch biến, mang theo mấy cung nữ hấp

tấp chạy hướng dòng sông!

Mộ Dung Gấm có thể tưởng tượng cảnh

tượng hai người chạm mặt, không khỏi như ý cười một tiếng, cười được một lúc nàng mới kịp phản ứng, nàng đang làm gì vậy? Này cũng không phải là chuyện tình nàng nên làm, lúc nào nàng lại trở lên tà ác như vậy?

Xoa xoa mặt của mình, để cho mìh tỉnh táo một chút: Đều do Sở Dạ làm hại!

Lúc Đông Phương Nhuận đi ra, nhìn thấy Mộ Dung Gấm đang vỗ vỗ mặt mình, bị

vẻ đáng yêu của nàng thu hút, ngược lại nhìn vô cùng tốt. Phục hồi tinh

thần, ý thức được mình đang nghĩ gì, nhất thời mặt đỏ rực, nhanh chóng

xoay người tránh đi. Thật vất vả bình phục tâm tình,mới nhớ tới mình là

muốn nói lời cảm ơn với Mộ Dung Gấm, cám ơn nàng cứu tiểu di. Vì vậy

xoay người đi ra ngoài, nhưng Mộ Dung Gấm đã không còn ở đó…… Bởi vì

chuyện xảy ra như vậy, chuyện săn thú bị ngưng nửa ngày, ngày thứ hai

lại tiếp tục. Chỉ là Mộ Dung Chinh không thể tham gia, Mộ Dung Gấm lại

bị Đông Phương Khải điểm danh, không thể không cưỡi ngựa đi theo!

Rốt cuộc cũng được chơi, người vui nhấy là Mộc Hương. Cưỡi ngựa xông lên

trước. chỉ đáng tiếc là khả năng cưỡi ngựa của nàng giống nhau, tài bắn

cung cũng giống nhau, con ngựa vừa đi vừa nghỉ, luôn không nghe lời. Tài bắn cung lại càng thê thảm không nỡ nhìn, bắn nửa ngày, tên còn chưa

tới năm mét liền tự do rơi xuống, chớ có nói là đi săn bắn con vật.

“Uhm!” Mộc Hương bẹt bẹt miệng, mặc dù có chút ủ rũ, nhưng mà một khắc sau lại

tinh thần lại phấn chấn, tiếp tực vỗ con ngựa không nghe lời vọt đi.

Đường Trúc ở phía sau nhìn nàng ta, có một loại kích động muốn xách nàng ta vứt bỏ, thật sự là quá mất mặt rồi……

Ngược lại Mộ Dung Gấm lại không cảm thấy cái gì, nếu Mộc Hương có thể bắn trúng, đó mới là kỳ quái.

Mấy con thỏ rừng kinh hoảng chạy qua, Đường Trúc nhìn về phía Mộ Dung Gấm: “Tiểu thư không bắn sao?”

Mộ Dung Gấm nghe thấy vậy, lúc này mới chậm rãi cầm cung lên, nhận lấy tên Đường Trúc đưa tới, thoáng dùng sức, tìm đường bắn, nhắm ngay một con

thỏ trắng, sau đó buông lỏng tay, vèo một nhát bay ra ngoài. Mộ Dung Gấm than nhẹ: “Đáng tiếc, không bắn trúng!”

Nhưng Mộ Dung Gấm vừa cảm thán dứt, một mũi tên khác đã bắn trúng con thỏ này, hơn nữa còn bị cố định trên mặt đất.

Hai binh lính phụ trách nhặt con mồi chạy tới, nhưng bọn chúng cũng không

nhặt con mồi lên ngay mà trước hết rút mũi tên ra, sau đó đem mũi tên mà Mộ Dung Gấm không bắn trúng cắm vào thân thể con thỏ. Một người trong

đó cầm thỏ đi tới, cung kính nói: “Tham kiến quận chúa, đây là thỏ của

ngài.”

Mộ Dung Gấm và Đường Trúc đồng thời giật giật khóe miệng,

chuyện ăn gian này cũng quá rõ ràng, hơn nữa…… Con thỏ này thật đáng

thương, chết rồi còn bị ghim xuống đất……

Cảm thấy có ánh mắt

nhìn, Mộ Dung Gấm ngẩng đầu nhìn, đã thấy Đông Phương Nhuận đang nhìn

nàng. Mà sau khi nàng nhìn tới, hắn lập tức kiêu ngạo xoay đầu đi, giống như là khinh thường, nét mặt kia Mộ Dung Gấm có chút dở khóc dở cười.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7: (1)
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...