Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm qua bởi vì thái tử đến cho nên bữa tiệc vốn náo nhiệt trở nên không có mùi vị gì. Chỉ là

mọi người không nói gì, dù sao cũng là thái tử, bàn luận lung tung sẽ

dẫn đến tai họa.

Sáng sớm, Mộ Dung Chinh rời giường từ rất sớm,

sau đó thay triều phục vào triều. Mộ Dung Gấm cùng Mộc Hương và Đường

Trúc đi đến y quán lớn nhất Vân Đô – Hảo y đường!

Hảo y đường là

tiệm thuốc lớn nhất Vân Đô đồng thời cũng là y quán lớn nhất. Nơi đây tụ tập rất nhiều đại phu ở bốn phương, đặc biệt có tiểu đồng phụ trách bốc thuốc, sắc thuốc, so với những tiệm thuốc khác lớn và quy mô hơn rất

nhiều. Người tới xem bệnh chỗ nào cũng có, hơn nữa phần lớn tất cả đều

là người nghèo. Tất cả mọi người ở Vân Đô đều biết đến Hảo y đường có

một vị “bàn tay tiên”, mặc kệ mắc chứng nan y gì, ở đâu nàng đều chữa

khỏi, nếu như là người nghèo khổ có thể bốc thuốc miễn phí, người nào

không muốn nhận thuốc miễn phí thì có thể ở lại hảo y đường làm việc trả nợ. Cho nên rất nhiều người đến nơi đây xem bệnh, mà vị tiên y thần bí

kia càng được vạn dân ủng hộ.

Mộ Dung Gấm đi vào từ cửa sau, chào hỏi chưởng quỹ, sau đó ngồi vào phòng dành riêng cho nàng. Trong phòng

được bao quanh kín bằng những bức tường gỗ, phía trung gian có một chiếc cửa sổ nhỏ, đủ để cho người ta cho bàn tay vào, người bên ngoài tuyệt

đối không nhìn thấy được người bên trong.

Khi nhìn thấy chưởng

quỹ dẫn một người đi vào phía cửa sổ phòng riêng của vị tiên y kia mọi

người lập tức sôi trào hiểu được tiên y đã tới. Nhưng họ cũng không lập

tức xông tới mà vẫn như cũ đứng ở vị trí của mình chờ đến lượt. Bởi vì

họ bết quy định của tiên y, chỉ bệnh đặc biệt nặng tiên y mới rat ay.

Người nọ đưa tay từ cửa sổ vào, Mộc Hương lập tức cầm một tấm vải trắng đặt

lên tay hắn, sau đó Mộ Dung Gấm giơ tay lên bắt mạch. Chỉ trong chốc

lát, Mộ Dung Gấm thu tay lại,lấy bút ở bên cạnh ghi lại triệu chứng và

phương thuốc đưa ra ngoài, dược đồng ở bên ngoài nhận lấy đơn thuốc mang đi lấy thuốc. Người bên ngoài đã sớm thích ứng với cảnh như vậy, cũng

vẫn rất hài lòng. Dù sao tiên y vẫn luôn thần bí như vậy. Mặc dù cũng có người tò mò vị tiên y này rốt cuộc là thần thánh phương nào, nhưng lại

không ai dám nhìn qua cửa sổ hay là đi vào nhìn hình dáng nàng. Bởi vì

đã từng có một vị công tử con nhà giàu đùa bỡn muốn đi vào, lập tức bị

ném ra, hơn nữa cả người đều nổi mẩn đỏ. Từ đó không một ai dám đi quấy

rầy tiên y.

Xem cho năm người, Mộ Dung Gấm liền rời đi. Thật ra

thì những bệnh này không nhất định nàng phải tự mình đến. Nhưng nàng vẫn cần phải cho mọi người thấy hảo y đường vẫn có tiên y như trước. Có như vậy mới có thể bảo trụ danh tiếng của hảo y đường!

Từ hảo y

đường đi ra, Mộ Dung Gấm đi vòng qua cửa trước. Xa xa nhìn thấy cánh cửa to lớn, nàng mỉm cười xoay người. Hảo y đường thật ra chỉ là tâm huyết

của nàng trong lúc bộc phát. Nàng trồng nhiều dược thảo như vậy cùng

không thể đưa toàn bộ cho binh lính. Hơn nữa cũng nhiều loại dược liệu

nàng không thể trồng được, chắc chắn có nhiều thứ còn thiếu, cho nên

nàng liền mở ra y quấn này. Vừa có thể bán ra dược liệu của mình cho

khắp mọi nơi, đồng thời có thể mua vào các loại dược liệu khác, bổ sung

những thứ thiếu của mình. Xem bệnh cho người nghèo không lấy tiền, có

thể có được sự ủng hộ của dân chúng. Xem bệnh cho người phú quý, số

tiền hảo y đường kiếm được cũng không ít, cho nên còn có thể kiếm được

thêm một chút tiền. Coi như nhất cử tứ đắc!

Mộ Dung Gấm cũng

không lưu lại trên đường lâu, rất nhanh đã trở về phủ tương quân. Đúng

lúc người trong cũng vừa đến, nói tối nay trong cung có tiệc, muốn Mộ

Dung Gấm đi dự. Mộ Dung Gấm bảo Mộc Hương thưởng một chút cho thái

giám, nói tiếng cảm ơn.

Chờ thái giám rời đi, Mộc Hương liền vui vẻ: “Tiểu thư, được vào hoàng cung nha! Nghe nói trong hoàng cung vô

cùng lớn, hơn nữa cực kỳ đẹp, em vẫn luôn muốn vào xem một chút!”

Mộ Dung Gấm đối với tinh thần phấn chấn của Mộc Hương cảm thấy bất đắc

dĩ: “Hoàng cung rộng lớn nhưng khắp nơi đều là nguy hiểm. Từng bước đều phải cẩn trọng, nếu đi sai một bước chỉ sợ là mất mạng luôn!”

“Nguy hiểm như vậy sao?” Mộc Hương cảm thấy có chút không tin nhưng vaanxthu lại cảm xúc.

Mộ Dung Gấm biết Mộc Hương mặc dù đơn giản nhưng lại không phải là loại

người thích mạo hiểm, cho nên nàng cũng không cần lo lắng!

Mộ

Dung Chinh và Văn Tử Khiêm đi vào cung, Triệu Thành và các phó tướng

khác lại ở lại trong phủ. Cho nên vương phủ vẫn náo nhiệt như cũ,những

đứa bé vui mừng đùa giỡn, mà những binh lính khác thì ngồi ở bên cạnh

vừa uống rượu vừa nhìn trẻ nô đùa. Trên mặt mọi nguời đều nở những nụ

cười ấm áp.

Những phó tướng này đại đa số đều là người độc thân,

đừng nói là vợ con, ngay cả một người thân đều không còn cho nên bọn họ

đều không có nhà để trở về. Mộ Dung phủ hiện tại chính là nhà của họ,

mỗi lần trở lại mọi người đều vô cùng vui vẻ.

Mộ Dung Gấm xoay

người định đi lài phát hiện vạt áo của mình bị người koes lại. Quay đầu

nhìn lại, không phải là tiểu tử Diệu Hi kia sao? Rõ ràng mới vừa học đi

lại ngày ngày chạy khắp nơi cũng không sợ ngã.

“Nhỏ……Cô cô……Bão

Bão……” mặc dù không thể nói liền mạch nhưng từng chữ lại cực kì rõ ràng. Mộ Dung Gấm cười một tiếng khom người bể tiểu tử kia lên. Sau đó lần

nữa bị tiểu tử thơm một chút, Mộ Dung Gấm nhìn tiểu tử cười giống như

được ăn kẹo ngọt, im lặng lau đi nước miếng dính trên mặt. Không hiểu

sao nó luôn dính lấy mình.

Mộc Hương thở phì phò nhìn chằm chằm

tiểu tử kia: “Tiểu tử này quá ghê gớm, tiểu mã cái rắm, hừ!” Nàng còn

ghi hận tiểu tử kia không để ý đến nàng!

Diệu Hi mặc kệ nàng nói gì đó, ôm cổ Mộ Dung Gấm không buông, há miệng cười a a, nước miếng chảy dài ra. Bộ dáng rất tức cười.

Mẫu thân của Diệu Hi tìm tới, thấy con lại bám lấy Mộ Dung Gấm nhất thời

lại cảm thấy thật có lỗi. Nhìn thấy nhi tử của mình hướng về phía Mộ

Dung Gấm chảy nước miếng, nàng không hiểu được ý nghĩ của nó, rốt cuộc

đây là đứa bé gì a!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7: (1)
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...