Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu

Chương 65

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đây chính là chân

tướng diệt môn của Đường Môn, dĩ nhiên, nàng tuyệt đối sẽ không giải

thích trước mặt người khác. Mộ Dung Gấm lạnh lùng nhìn người đối diện:

“Nếu ngươi báo thù vì Đường Môn, vậy cứ trực tiếp nhắm tới ta, phụ thân

ta không hề liên quan đến chuyện này!”

“Hừ! Hắn là phụ thân của

ngươi, ngươi cho rằng ta sẽ tin tưởng lời của ngươi? Hôm nay ta sẽ ở nơi này tru sát* ngươi, ngày mai đại nhân quan ngoại ta sẽ trực tiếp tiến

sát Thiên Khải, tiêu diệt đám người Mộ Dung!”

*Tru sát: Trừng phạt, giết chóc.

“Xem ra, ngươi chính là người chủ mưu sau màn rồi!” Mộ Dung Gấm cười lạnh,

không thể không nói, kế hoạch này của hắn rất thành công, chỉ là bắn

một Mộ Dung Chinh mũi tên, hôm nay sẽ làm nàng bạo lộ thực lực ra.

“Hiện tại Mộ Dung tiểu thư mới hiểu có phải là hơi trễ hay không?” Người nọ

hả hê, giơ tay vung lên, trong rừng vốn u tối đột nhiên xuất hiện vô số

mũi tên, đầu mũi tên đen như mực tản ra ánh sáng sáng bóng, hiển nhiên

là đã thoa độc dược! Cung tiễn tạo thành một vòng tròn, ước chừng hơn

ngàn cung thủ, ngay cả nàng võ công cao cường, muốn dưới mí mắt của hắn

phá vòng vây đi ra ngoài, quả thật chính là đầm rồng hang hổ!

“Mộ Dung tiểu thư, thịnh yến như thế, có hứng thú không?” Người nọ dữ tợn

cười một tiếng, tay lóe lên, cứ như vậy công kích tới Mộ Dung Gấm. Đột

nhiên Mộ Dung Gấm lui về phía sau, người nọ tốc độ cực nhanh, nàng không thể đón đõ, chỉ có thể lui về phía sau.”

Giơ tay lên chống lại,

bóng dáng của hai người nhanh chóng đánh nhau, tốc độ nhanh đến mắt

thường không thể thấy rõ. Cuối cùng, hai người cùng đánh ra một chưởng

rồi văng ra, đồng thời rơi xuống đất. Mộ Dung Gấm trầm ổn bước lảo đảo

một bước, người nọ quỳ một chân trên đất, chốc lát liền đứng lên, trong

mắt thâm thúy không che giấu sự thưởng thức: “Nếu như ngươi không phải

là người diệt Đường Môn, nhất định ta sẽ cưới ngươi làm vương phi!”

Mộ Dung Gấm cho tay ra sau lưng, một giọt máu rơi xuống đất biến mắt không thấy gì nữa: “Vinh hạnh như vậy ngươi nên để lại cho những người khác

đi!”

Không hề cự tuyệt đường sống, hắn luôn luôn cao ngạo nhất

thời có cảm giác lòng tự ái bị thương hại, tròng mắt hơi giận: “Ngươi

nhớ kỹ, ta tên là Tháp Nạp Tề, nhị vương tử vương tộc Tháp Nạp!” Dứt

lời, chiêu thức bén nhọn tiếp tục công kích tới!

Mộ Dung Gấm hút

nâng một lá cây lên, lá câu như dao nhọn bay vút qua, bóng dáng tùy

theo mà bay lên, phát huy mười thành công lực đến cực hạn!

“Rống!” Tháp Nạp Tề có chút tức giận, cũng dung toàn lực, hai chưởng đụng nhau, nội lực cường đại chạm vào nhau, tạo thành một trận gió lớn xoay tròn

chung quanh hai người, lá câu cũng bị cuộn lên, bay lượn đầy trời! Rốt

cuộc “ầm” một tiếng, hai người đều bị chấn động văng ra, Mộ Dung Gấm một thân thẳng tắp lui về phía sau, cho đến khi đụng vào một cây đại thụ

mới ngừng lại, cổ họng dâng lên một mùi ngai ngái, nàng cắn răng nuốt

xuống, nhưng nàng biết, giờ phút này thân thể nàng đã đến cực hạn rồi.

Chẳng lẽ thật sự kết thúc như vậy sao?

Không ai nhìn thấy, một con trùng nhỏ từ trong tay Mộ Dung Gấm theo máu tươi chảy ra ngoài….

Hoàng tử Tháp nạp bị một kích toàn lực của Mộ Dung Gấm, hiển nhiên cũng bị

thương, giờ phút này bên một tràn ra máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Người hán tử ban đầu đi lên nâng hắn đi xuống, giơ tay lên quát lạnh: “Bắn

tên!”

Một khắc kiếm vã bay đầy trời kia, lòng của Mộ Dung Gấm

lạnh thấu trong phút chốc, không có một tia nhiệt độ, không thể ra sức,

nhưng cứ chết đi như vậy, vẫn còn có chút không cam lòng!

“Rầm!”

Chợt một bóng dáng không biết từ chỗ nào bay ra, một chưởng phóng ra,

đánh văng hơn ngàn kiếm vũ, một tay nắm lấy tay nàng, hơi thở quen thuộc rồi lại xa lạ làm cho nàng sững sờ, cuối cùng trong nháy mắt thoát ly, ý thức của nàng hoàn toàn biến mất!

Người nọ cúi đầu nhìn qua

người trong ngực, đôi mắt sâu thẳm xẹt qua khuôn mặt tái nhợt của nàng,

giơ tay lên cầm cổ tay nàng, lập tức lãnh khí bùng nổ toàn thân: “Đáng

chết!” Không biết là đang chửi Mộ Dung Gấm hay là đang tự trách!

Quân doanh.

“Phụt!” Mộ Dung Chinh vốn đang thương lượng việc quân với Phó tướng, đột nhiên

cổ họng ngòn ngọt, lập tức phun một búng máu ra ngoài.

“Tướng quân……” Mọi người kinh hãi.

“Người đâu… Mau truyền quân y!”

“Không! Mau đi mời tiểu thư tới!”

“Báo cáo quân sư, tiểu thư không có ở trong doanh!”

“Còn không mau đi tìm?”

“A! Dạ!”

“Không cần tìm!” Đường Trúc sắc mặt tái nhợt vén rèm cửa lên đi vào, bước chân cũng hơi không yên.

“Đường Trúc, ngươi làm sao vậy? Tiểu thư đâu?”

Đường Trúc không nhìn bọn họ, đi vào đặt tay lên cổ tay Mộ Dung Chinh, trong mắt đều là khổ sở, che lại đôi mắt rưng

rưng, âm thanh lại có chút nghẹn ngào: “Thân thể tướng quân không đáng

lo ngại, các ngươi đừng lo!”

“Làm sao có thể? Rõ ràng tướng quân hộc máu, làm sao lại không đáng ngại?”

Trong mắt Văn Tử Khiêm lóe lên một tia bất thường, đuổi những người khác ra

ngoài: “Các ngươi đi ra ngoài trước, để tướng quân đi nghỉ ngơi trước, y thuật của Đường Trúc không tệ, các ngươi không cần lo lắng!”

“Nhưng……”

“Không có nhưng nhị nữa, tướng quân cần nghỉ ngơi rồi!”

Đám phó tướng bất đắc dĩ bị mời ra ngoài, lúc này Mộ Dung Chinh và Văn Tử

Khiêm mới nhìn về phía Đường Trúc, ánh mắt khó lường: “Đường Trúc, đến

cùng là có chuyện gì xảy ra?”

Đường Trúc biết mình không gạt được liền nói thật: “Tiểu thư hạ một loại cổ độc trên người tướng quân, được đặt tên là Đồng mệnh cổ sinh tử! Trên người tiểu thư là mẫu cổ, trên

người tướng quân là tử cổ, lần trước khi tướng quân bị thương tiểu thư

hộc máu hôn mê, mà hiện tại nhất định là tiểu thư đã xảy ra chuyện!”

“Chuyện này… Chuyện này….” Văn Tử Khiêm và Mộ Dung Chinh hoàn toàn kinh hãi.

“Nếu là Đồng mệnh sinh tử, có lẽ Cẩm nhi không có nguy hiểm tới tính mạng,

ta lập tức phái người đi tìm!” Văn Tử Khiêm xoay người vừa muốn đi ra

nhưng lời nói của Đường Trúc lại làm cho bước chân của hắn nặng nề, một bước cũng không nhúc nhích được.

“Tử cổ trên người tướng quân

rất khó giải! Cổ này chỉ có tiểu thư có thể giải, trừ phi là sống chết

trước mắt, tiểu thư sẽ không giết mẫu cổ…” Rốt cuộc Đường Trúc khóc

không thành tiếng, Mộ Dung Gấm không biết, khi nàng tự hạ độc trên người Mộ Dung Gấm nàng len lén đặt một con ở trên thân thể mình, cho nên nàng cùng với tiểu thư cũng là Đồng mệnh cổ sinh tử. Nhưng vừa rồi, đột

nhiên nàng cảm giác cổ trên người biến mất, nàng cũng biết tiểu thư đã

xảy ra chuyện.

“Cái này không thể nào!”

Sắc mặt Mộ Dung Chinh đột nhiên tỉnh táo đến đáng sợ, nhưng lại có hai

hàng nước mắt không khống chế được rơi xuống: “Sẽ không, Cẩm nhi của ta không có việc gì!”

“Báo! Tướng quân, đột nhiên đội quân Man tộc công thành!"

Cái gì?” Mộ Dung Chinh kinh hãi, nhưng: “Phái Mạc tướng quân và Triệu tướng quân đi nghênh chiến, ta muốn đi tìm Cẩm nhi, Cẩm nhi…”

“Tướng

quân!” Đường Trúc đỡ Mộ Dung Chinh lảo đảo, lần đầu tiên nàng nhìn thấy

tâm tình Mộ Dung Chinh bất ổn như vậy, nàng hạn phụ thân của mình, nhưng tiểu thư lại tốt với phụ thân của mình như vậy, có lúc nàng sẽ cho rằng người trước mắt này không xứng đáng để tiểu thư yêu, nhưng bây giờ thấy người đau lòng vì chuyện của tiểu thư mà đau lòng như thế, nàng biết

ông là thật lòng thương yêu tiểu thư!

“Tướng uân, tiểu thư vì

trận chiến này mà bại lộ thực lực của mình, người không thể ngã xuống,

ta sẽ lập tức đi ra ngoài tìm tiểu thư, nhưng người mới tỉnh lại, không

nên uổng phí tâm huyết của tiểu thư!”

Mộ Dung Chinh hồi hồn, đặt

tay lên tay của Đường Trúc: “Mang theo thiếu niên ở quân doanh đi, toàn

bộ mang theo, tuyệt đối phải mang tiểu thư an toàn trở về!”

“Nhất định!” Đường Trúc nghe vậy vội chạy ra ngoài, vẻ mặt quyết tuyệt, điên cuồng ai cũng không ngăn nổi!”

“Tướng quân!” Những người khác chạy vội đi vào, lo lắng nhìn Mộ Dung Chinh.

Văn Tử Khiêm âm thầm thu lại nước mắt không biết rơi xuống từ khi nào, kiên định nhìn Mộ Dung Chinh: “Mộ Dung, trận đánh này, nhật định phải

thắng!”

“Ừm! Tuyệt đối!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7: (1)
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...