Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thực Hoan Giả Yêu

Chương 187

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Lovenoo1510

Mai Kiệt phiền não phất phất tay, ý bảo cô có thể rời đi.

Nghe vậy, Sở Kiều cũng không giải thích, chỉ có thể thu thập hết đồ đạc, buồn bã rời khỏi cao ốc.

Ánh mặt trời giữa trưa rất ấm, đường phố La Mã hợp quy tắc. Sở Kiều đi một mình đến trạm xe, muốn đón xe về nhà. Chỗ cô thuê ở, cách toà nhà chọc trời này cũng không tính là xa, khoảng nửa giờ đi đường.

Mặc dù phòng ốc có chút cũ, nhưng ở chỗ đoạn đường phồn hoa, cho nên tiền thuê phòng cũng không rẻ.

“Kiều——”

Sở Kiều mới đi được tới lầu dưới, liền nhìn đến cửa hàng xóm đối diện.Một cô gái có vóc dáng cao gầy, dáng dấp mi thanh mục tú, vừa tròn 20 tuổi. Cũng là người Trung Quốc, quê ở phương Nam.

“Về sớm vậy à?” Kiệt Tây Tạp cười chạy tới, trêu ghẹo nói.

Sở Kiều quệt mồm gật đầu một cái, hiển nhiên là có cảm giác mất mác.

“Lại bị thầy giáo mắng à?” Kiệt Tây Tạp kéo cánh tay của cô đi lên lầu, cười hỏi cô.

Bị người ta nói trúng tâm sự, Sở Kiều chuyển đề tài, nói: “Sao cô lại ở nhà?”

“Hôm nay tôi không có lớp.”

Đi dọc theo cầu thang xoắn ốc lên, Sở Kiều móc chìa khoá ra đang muốn mở cửa, lại thấy cánh cửa phòng sát vách mở ra, có không ít người ra ra vào vào, giống như đang chuyển đồ, từng kiện quý giá.

Sở Kiều trừng mắt nhìn, tò mò đi tới, nhìn quanh vào bên trong một cái.

Công nhân đang lót thảm trong phòng, thảm lông dê làm bằng thủ công. Sở Kiều không khỏi lắc đầu một cái, nghĩ thầm phòng ốc nơi này cũ kỹ, sàn nhà bằng gỗ dẫm lên đều kêu kẽo kẹt, trải thảm tại đây, đúng thật là lãng phí!

“Có người mới thuê à?” Sở Kiều quay trở lại, hỏi người bên cạnh.

Kiệt Tây Tạp gật đầu một cái, gương mặt dần đỏ lên, nói: “Người đàn ông đó rất đẹp trai, hơn nữa còn có tiền! Cô xem anh ấy bố trí phòng ốc, chỉ riêng tấm thảm kia đã đủ tiền thuê phòng một năm rồi.”

“Cô đã gặp rồi à?”

“Đúng vậy, sáng nay tôi vừa nhìn thấy người đàn ông ấy, anh ta còn cười với tôi đấy!”

Thấy bộ dáng mắt Kiệt Tây Tạp bắn tim tung téo, Sở Kiều bĩu môi, móc chìa khoá ra mở cửa phòng. Đối với trai đẹp cô không có hứng thú, trong đầu cô chỉ nghĩ đến làm sao sửa xong được bản thiết kế đồ, để ngày mai không bị phạt thôi!

“Kiều, chúng ta đi dạo phố đi, thời tiết bây giờ rất tốt.” Kiệt Tây Tạp lôi kéo cánh tay Sở Kiều, muốn rủ cô cùng đi chơi.

Thời tiết hôm nay quả thật đẹp, Sở Kiều nhìn ánh mặt trời ấm áp bên ngoài, đáy mắt thoáng một tia rối rắm. Cô trở lại La Mã đã hơn một tháng, còn chưa ra ngoài đi dạo lần nào, nhưng nghĩ đến gương mặt của thầy giáo, cô quả quyết lắc đầu, cự tuyệt nói: “Không được Kiệt Tây Tap, hôm nay không được rồi. Tôi nhất định phải sửa xong bản thiết kế, lần sau sẽ đi cùng cô!”

Từ trước tới nay Sở Kiều nói một không nói hai, Kiệt Tây Tạp thất vọng cong miệng lên, “Được rồi, vậy tôi sẽ tìm người khác.”

“Được, chơi vui vẻ nhé.”

Sau đó, cô đóng cửa lại, móc bản thiết kế trong túi sách ra, lập tức ngồi vào bàn tròn nhỏ.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ rơi trên mặt đất, thỉnh thoảng sẽ rơi một chút lên vai Sở Kiều. Tay cô cầm bút máy, hồn nhiên không biết, tinh thần cả người đều bị bản thiết kế hấp dẫn.

Suy nghĩ hai giờ liền, Sở Kiều vẫn không phát giác ra vấn đề nằm ở đâu.

Bằng không sao mọi người đều nói Mai Kiệt là thiết kế sư quỷ tài, ánh mắt và phương thức tư duy của ông, người bình thường thật sự không phải có thể suy nghĩ rõ ràng. Sở Kiều cắn môi, nhìn chằm chằm bản vẽ thiết kế, thấy thế nào cũng không phải là một loại màu sắc mà?

Tại sao thầy giáo lại nói, đều là một loại màu sắc?

Rầm rầm rầm——

Âm thanh từ gian phòng cách vách truyền tới.

Cả một buổi chiều, động tĩnh bên phòng cách vách đều không ngừng nghỉ, còn có để người khác được yên tĩnh một lát nữa không đây.

Sở Kiều phiền não cau mày, trầm mặt mở cửa ra, đi mấy bước tới cửa phòng cách vách, tức giận nói: “Rốt cuộc mấy người đã xảy ra chuyện gì, có thể an tĩnh một chút được không?!”

Cô quát lên chính là tiếng ý.

Một tháng này, bản lĩnh ngôn ngữ của cô nhanh chóng lên cao. Dĩ nhiên, điều này cũng không thể không có công lao của Mai Kiệt. Dưới sự uy hiếp của ông ta, mỗi ngày Sở Kiều ăn cơm đi ngủ đi bộ, đều học nói tiếng ý, có thể không tiến bộ sao?

Nhưng cô khí thế nghiêm nghị gào xong như vậy, thì những công nhân kia lại nghe không hiểu, đồng loạt nhìn cô chằm chằm.

Sở Kiều nhìn màu da của bọn họ, lúc ấy mới quẫn bách cúi đầu, lên tiếng lần nữa, “Mấy người có thể làm nhẹ một chút được hay không, ảnh hưởng tới người khác nghỉ ngơi!”

“Thật xin lỗi Sở tiểu thư.”

Thái độ của các công nhân đều khiêm tốn nói xin lỗi, ngôn từ thành khẩn.

Sở Kiều thu liễm tức giận, xoay người trở lại phòng của mình. Cô đóng cửa lại, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Sở tiểu thư?

Những người đó sao lại biết cô họ Sở?

Chần chờ vài giây, Sở Kiều thở dài, tám phần là do Kiệt Tây Tạp lắm mồm, đã tiết lộ tin tức của cô cho người khác.

Ngoài cửa sổ, chiều dần dần buông xuống, cô ngồi vào bàn lần nữa. Quả nhiên động tĩnh bên căn phòng cách vách biến mất, yên tĩnh, giống như không có một ai.

Xem đi!

Sở Kiều nhíu mày, không nhịn được oán thầm. Con người bây giờ nha, chính là không có tính tự giác, chung quy vẫn là phải cần người khác nhắc nhở mới được!

Gần tối, mọi người trong toà nhà dần dần trở về, xung quanh trở nên huyên náo. Sở Kiều nổi giận bỏ bút trong tay ra, vẫn không có chút đầu mối nào, cô tuyệt vọng đi vào phòng bếp, tính toán làm bữa tối cuối cùng cho mình.

Ngày mai cô không nộp được bản thiết kế, chắc sẽ bị phạt cọ bồn cầu.

Nửa giờ sau, Sở Kiều nhìn món mỳ Ý do mình tự làm, khoé miệng nở nụ cười ngọt ngào. Cô nếm, mùi vị rất tốt, cúi đầu ăn như hổ đói chẳng mấy chốc đã thấy đáy.

Xoa xao bụng, lo lắng như đưa đám trong lòng cô được quét sạch.

Cọ bồn cầu thì cọ bồn cầu, có người nào chưa từng cọ qua bồn cầu chứ!

Lấp đầy bụng, Sở Kiệu rót cho mình một ly trà hoa hồng, bưng ly trà tới ban công, muốn hưởng thụ một buổi tối dễ chịu. Bỏ con mẹ nó bản thiết kế đi, không nghĩ ra được thì không nghĩ ra được, chẳng lẽ còn muốn gây khó dễ cho cô sao?!

Đứng ở trên ban công ngoài trời, ngắm nhìn cảnh đêm La Mã ở xa xa. Mặc dù ở trong bóng tối, đấu trường to lớn tàn nhẫn kia vẫn đứng sừng sững, chói mắt như cũ.

Ban đầu khi thuê phòng này, chính là do Sở Kiều nhìn trúng cái ban công này. Đứng ở đây ngắm phong cảnh, dù tiền thuê phòng có vượt gấp ba so với dự tính của cô, thì cô vẫn nhịn đau chấp nhận!

Mùi thơm ngát trong ly trà hoa hồng xông vào mũi, Sở Kiều khẽ nhấp một ngụm, gương mặt nở nụ cười xinh đẹp. Cô ngẩng đầu lên, nhìn đấu trường La Mã thời cổ đại như ẩn như hiện, khẽ nhắm mắt lại, bên tai hình như còn có thể nghe được từng tiếng chém giết ở nơi đó.

Mặc dù con người bây giờ, không thể tận mắt chứng kiến cái thời đại máu tanh cùng bạo lực kia, nhưng những dấu vết để lại, vẫn có thể làm người ta hồi tưởng lại niên đại đó, hồi tưởng lại quãng lịch sử nhuốm máu, còn cả phân tranh lãng mạn trong truyền thuyết.

Có lúc Sở Kiều cũng sẽ ảo tưởng, nếu như cuộc sống của cô ở cái niên đại ấy, có thể cũng có kỵ sĩ anh dũng, sẽ vì cô mà thi đấu chứ?

Sở Kiều lâm vào trầm tư, khoé miệng chậm rãi nâng lên nụ cười. Cũng không biết cô nghĩ đến cái gì, đáy mắt toả sáng lấp lánh.

Dư quang khoé mắt nhìn thoáng qua, thấy gian phòng cách vách sáng đèn. Sở Kiều quay đầu, đôi mắt đen nhánh trầm xuống, chẳng lẽ khách trọ mới dọn tới sao?

Cô để ly trà trong tay xuống, hai tay vịn vào lan can, nhón chân lên nghiêng nửa người ra bên ngoài ban công, đầu hướng về phía phòng cách vách nhìn xung quanh dò xét.

Nhưng cửa đối diện ban công đang đóng, lộ ra màu trắng của cửa rèm, có thể thấy được ánh đèn vàng bên trong. Đột nhiên, một bóng dáng cao lớn đi qua, Sở Kiều sợ hết hồn, vội vàng thu lại người đang lộ ra.

Nguy hiểm thật!

Nếu người ta đi ra, nhìn thấy bộ dáng rình coi của cô, sẽ thật thất bại nha

Nhớ tới lời nói của Kiệt Tây Tạp, khách trọ mới là một người đẹp trai. Sở Kiều không khỏi cười cười, đầy khinh thường. Có thể đẹp trai bao nhiêu đây? Cô đã từng thấy không ít trai đẹp, còn có thể đẹp trai hơn nữa sao?!

Trên môi lướt qua một tia cười nhạt, Sở Kiều đưa ly trà lên miệng, ý tưởng trước mắt loé lên, lập tức vui vẻ chạy vào trong phòng.

Linh cảm bộc phát!

Cửa ban công phòng cách vách khẽ mở ra, người đàn ông có vóc dáng cao to đi ra, anh cúi đầu, khuôn mặt tuấn dật núp ở trong bóng tối. Dựa lưng vào lan can, ánh mắt xẹt qua ban công phòng bên cạnh, đôi mắt như Hắc diệu thạch phát sáng rực rỡ.

Ngày hôm sau dậy sớm, Sở Kiều cao hứng cầm bản thiết kế, đi tới trước mặt thầy giáo dâng vật quý.

Mai Kiệt lật nhìn mấy lần, nhấc ngón tay lên hung hăng đâm vào trán của cô, nói: “Đây là cái đồ gì vậy? Sở Kiều a Sở Kiều, vốn tôi cảm thấy cô rất thông minh, sao bây giờ lại vẽ ra như này khiến tôi thất vọng đấy. Tôi cho cô biết, cô ra cửa đừng có nói cô là học trò của tôi, tôi sợ mình mất mặt!”

Ngón tay ông ta đâm Sở Kiều từng cái một, làm cho đầu cô cũng choáng váng.

Thật vất vả mới trốn thoát được ngón tay của ông ta, Sở Kiều cắn môi, ngập ngừng nói: “Thầy giáo, tôi đều dựa theo ý của ngài để sửa mà.”

“Ý của tôi?.” Mai Kiệt trợn mắt, sắc mặt trầm xuống, “Tôi nói này Sở Kiều, rốt cuộc cô có hiểu ý của tôi không vậy?”

Sở Kiều vò đầu, quả quyết lắc đầu, nói: “Không hiểu.”

Lát sau Mai Kiệt mím môi thở dài, trầm giọng nói: “Cô nha, thật là cố chấp! Cô thiết kế không tệ, nhưng xem tới xem lui chỉ có một loại cảm giác, thiếu hụt sự linh hoạt!”

“Mỗi ngày tôi đều cho cô nhìn nhiều ảnh như vậy, xem nhiều trang phục tốt, cô sẽ hấp thụ được sở trường của người khác, như vậy mới có thể hoàn thiện bản thân mình hơn, mà không phải là bảo thủ, vĩnh viễn vây trong thế giới của bản thân.”

Sở Kiều mím môi, vẻ mặt từ từ bình tĩnh lại. Từ nhỏ cô luôn được giáo viên khích lệ mình có năng khiếu, cho nên trong một thời gian dài, cô đều không thể kìm nổi lòng đem hai chữ thiên phú này liên hệ với việc cô thiết kế. Thỉnh thoảng một khi nhận định cô thiết kế vượt trội, thì bất luận kẻ nào cũng không thể vượt qua được! Thật ra thì cái quan niệm này của bản thân là sai lầm, không có chuyện vĩnh viễn không thể vượt qua, mà thiên phú cũng là là nguyên nhân!

“Hiểu chưa?” Mai Kiệt nhíu mày nhìn cô chằm chằm, sắc mặt từ từ hoà hoãn.

Lần này Sở Kiều khiêm tốn tiếp nhận, thành khẩn nói: “Đã hiểu ạ.”

Cô thu thập xong bản thiết kế, đáy mắt nhuốm mấy phần ý chí chiến đấu, “Thầy giáo, cho tôi thêm 1 ngày, tôi sẽ sửa lại toàn bộ thiết kế, sáng mai sẽ giao lại cho ngài!”

“Ừ!”

Nghe được lời cô nói như vậy, Mai Kiệt thấy trong lòng thoải mái không ít. Đều nói nha đầu này thông minh, một chút đã hiểu rõ, cũng không uổng phí việc hắn phá lệ, nhận cô học sinh phiền toái này.

Ngồi xe về đến nhà, Sở Kiều một đường đều suy nghĩ chuyện thiết kế. Cô vừa mở giấy vẽ lên trên bàn, thì chuông cửa vang lên.

Cô cho rằng là Kiệt Tây Tạp, nên đứng dậy mở cửa, sau khi nhìn thấy người đàn ông đang đứng ngoài cửa, cô đã rất kinh ngạc.

“Vợ, thấy anh mà kinh ngạc vậy sao?”

Người đàn ông đứng ngoài cửa, toàn thân mặc bộ quần áo ở nhà màu đen, môi mỏng nâng lên nụ cười mê người.

Trái tim Sở Kiều níu lại, ngón tay nhẫn nại nắm chặt tay cầm cửa phòng, giọng nói trầm xuống, “Anh tới làm gì?”

Quyền Yến Thác cười nhún nhún vai, môi mỏng mỉm cười, nói: “Anh rất nhớ em, em có nhớ anh không?”

Tạm dừng, anh không đợi Sở Kiều trả lời, một tay đã kéo cô vào trong ngực, giang hai cánh tay ôm cô vào trong lòng, “Vợ, anh thật sự rất nhớ em!”

Nhớ em gái anh ấy!

Sở Kiều tức giận, giơ tay lên hung hăng đẩy anh ra, nói: “Bỏ móng vuốt của anh ra, đừng đụng vào tôi!”

Bộ dáng tức giận của cô, rơi vào trong mắt Quyền Yến Thác, càng làm cho nụ cười của anh thêm sâu. Ngón tay thon dài của anh giơ lên, đỡ cằm, chế nhạo nói: “Em thật hung dữ! Còn chưa hết tức giận sao?”

Tức giận?

Sở Kiều cười một tiếng thật thấp, lửa giận trong lòng cuồn cuộn, “Ai có thời gian tức giận với anh? Quyền Yến Thác tôi nói cho anh biết, anh cút xa tôi chừng nào tốt chừng ấy, đừng xuất hiện ở trước mặt tôi!”

Hai tay để xuôi bên người hung hăng nắm chặt, Sở Kiều cắn môi, không cảm thấy được hốc mắt có chút ê ẩm.

“Vợ,” một chút Quyền Yến Thác cũng không tức giận, khoé miệng nở nụ cười dịu dàng, “Dáng vẻ em ghen rất đẹp!”

Mẹ nó!

Sở Kiều tức điên, tên khốn này cố ý tới làm cô buồn nôn sao?

“Cút”

Sở Kiều hung hăng nhìn anh chằm chằm, quát.

“Cút đi đâu?”

“Cút đi đâu thì cút!”

Quyền Yến Thác giơ tay lên đè lại cánh cửa cô muốn khép lại, gương mặt tuấn tú nhiễm ý cười, nói: “Nhưng em cầm đồ của anh đi, bây giờ còn muốn đuổi anh, em có lương tâm không vậy?”

“Đồ của anh?” Sở Kiều cau mày, đề phòng nói: “Nơi này không có đồ của anh!”

“Tại sao lại không có?”

Mày kiếm Quyền Yến Thác khẽ nhướn lên, ánh mắt rơi vào bên trong cổ của cô, có thâm ý khác cười nói: “Em cầm đi đồ gia truyền nhà anh, đương nhiên anh muốn đòi lại.”

Nghe vậy, Sở Kiều híp mắt một cái, ánh mắt lạnh lẽo hơn.

Lời ngoài mặt:

Quyền gia nói, nếu các ngươi không bỏ phiếu, nhất định mẹ ruột sẽ không cho ta vào cửa! U oán nhỏ giọt nước mắt~

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: sẽ tiếp diễn ra sao
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thực Hoan Giả Yêu
Chương 187

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 187
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...