Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thực Hoan Giả Yêu

Chương 243

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit:Hepc

Sở Kiều bị xe tông nằm viện, mặc dù tận lực ém tin tức, nhưng luôn có gió lùa tường.

Buổi sáng, Phạm Bồi Nghi tự mình đến bệnh viện nhìn cô, mang đến rất nhiều đồ tẩm bổ. Từ nhỏ Sở Kiều không có mẹ, lần này có mẹ chồng yêu mến, cuối cùng có thể tìm được loại tình thương đã lâu của mẹ.

"Cám ơn mẹ chồng." Nửa người trên Sở Kiều tựa vào đầu giường, tay phải không nhúc nhích được, chỉ là vết thương trên trán đã khép lại.

Cô từ từ nâng tay trái lên, ngón tay vừa muốn chạm tới cái trán vảy kết, liền bị Phạm Bồi Nghi đè tay lại.

"Đừng động."

Phạm Bồi Nghi đưa tay tém tóc rơi trên trán cô, thấy vết thương kia, không khỏi cau mày. Bà lấy túi xách móc ra một cái khăn tay tơ tằm, đắp ở đầu ngón tay lê chầm chậm nhẹ nhàng chung quanh vết sẹo của cô.

Vết thương kết vảy thì sẽ ngứa, Sở Kiều muốn lấy tay gãi.

"Không cần gãi." Phạm Bồi Nghi ngồi ở trước giường, động tác êm ái lau cho cô, dặn dò: "Bây giờ còn chưa có hết hoàn toàn, nếu lưu lại sẹo có thể sẽ khó coi."

Sở Kiều khẽ cúi thấp đầu, trái tim một mảnh chua xót. Kể từ sau khi bà ngoại qua đời, cô cũng chưa được hưởng thụ qua loại tình cảm dịu dàng này. Bây giờ mặc dù cô và ba và tốt như lúc ban đầu, nhưng ba chăm sóc, vĩnh viễn cũng không thể so sánh bằng sự tỉ mỉ của mẹ.

"Khi còn bé Sơ Nhược cũng thường bị thương, người khác cũng nói đứa nhỏ này thật xinh đẹp, dịu dàng động lòng người, nhưng nó rất bướng bỉnh, người khác đều nhìn không thấy, không biết để cho mẹ lo lắng bao nhiêu! Mỗi lần không phải bị thương ở chân chính là bị thương ở tay, mẹ sợ cào vảy, mấy ngày đó cũng nhìn chằm chằm, chỉ sợ nó bị sẹo, tương lai lớn lên khó coi! A Thác thì càng không để cho mẹ tỉnh tâm, hai đứa bé này, thật làm mẹ tức giận quá mức!" Phạm Bồi Nghi xoa vết thương cho Sở Kiều, thao thao bất tuyệt nói về hai chị em này khi còn bé, đáy mắt bộc lộ ra tình thương ấm áp của mẹ.

Mặc dù giọng nói của bà trách cứ, nhưng Sở Kiều nhìn ra được, bộ mặt bà tràn đầy hạnh phúc.

Mỗi người mẹ trong thiên hạ đều là như vậy, một mặt oán trách con mình nơi này không tốt nơi đó không được, nhưng trên đời này rốt cuộc cũng không có một người nào khác có thể thay thế loại ràng buộc máu mủ tình thâm.

Sở Kiều cụp mắt, trái tim không giấu được sự hâm mộ. Cô càng lớn lên, càng nhớ nhung mẹ mình.

"Còn ngứa sao?" Phạm Bồi Nghi cười hỏi cô.

Lắc đầu một cái, hốc mắt Sở Kiều ê ẩm, không nói gì.

Mới vừa tốt, Sở Kiều đột nhiên an tĩnh lại. Phạm Bồi Nghi thấy hai mắt cô buồn bã, chợt ý thức được cái gì. Bà giang hai tay, từ từ ôm Sở Kiều vào trong ngực, giọng nói dịu dàng: "Chớ khổ sở, về sau mẹ sẽ đối với con tốt mà."

Sở Kiều để cằm ở đầu vai của bà, chóp mũi ê ẩm muốn phát ra nước mắt, "Mẹ."

Cô kêu một tiếng thật thấp, giống như dùng rất lớn khí lực.

Đầu tiên Phạm Bồi Nghi sững sờ, sau đó cong môi lên, vuốt phía sau lưng của cô, nói: "Bé ngoan."

Cửa phòng bệnh không có đóng, Quyền Yến Thác xách theo đồ đi vào thì thấy họ ôm nhau một chỗ. Anh sợ run lên, chứng kiến tới hai mắt Sở Kiều mờ mịt, cười đi tới.

"Haizz, hai người làm gì đó? Tình cảm quá?!" Quyền Yến Thác đặt đồ trong tay ở trên tủ đầu giường, hai tay nhét vào túi liếc nhìn họ.

Phạm Bồi Nghi ngồi dậy, trợn mắt nhìn con trai một cái, nói: "Từ trong miệng con thì không câu nào dễ nghe."

Giơ tay lên khoác trên vai Phạm Bồi Nghi, Quyền Yến Thác mím môi, giọng nói chế nhạo, "Mẹ, bây giờ mẹ nhìn con trai và nàng dâu của mẹ có phải đặc biệt thuận mắt hay không?"

Đứa nhỏ này, nói thế nào đây?

Nhớ tới cách nhìn trước kia đối với Sở Kiều, vẻ mặt Phạm Bồi Nghi mất tự nhiên quay mặt, khi mu bàn tay anh vỗ xuống, nói: "Kiều Kiều vết thương không thể lơ là, mới vừa rồi bác sĩ nói rồi, cn phải lại ở một tuần lễ, không thể gấp gáp xuất viện."

Ở một tuần lễ?

Sở Kiều nhíu chặt mày, vội vàng nhờ giúp đỡ nhìn về phía Quyền Yến Thác. Lại thấy anh chỉ cười nhún nhún vai, một vẻ mặt thương mà không giúp được gì.

Giây lát, đã đến lúc Phạm Bồi Nghi chuẩn bị trở về nhà. Kể từ khi Quyền Chính Nghi bên kia gặp chuyện không may, bà cụ cũng đi theo quan tâm, thân thể không được khoẻ mạnh như xưa. Mỗi ngày bà cụ đều phải đi đến một chuyến, trong lòng mới có thể an tâm.

"Buổi trưa có người đưa canh xương tới, con phải ăn nhiều một chút, ăn bổ xung dinh dưỡng." Trước khi đi, Phạm Bồi Nghi vẫn không quên dặn dò cô, ánh mắt chân thành tha thiết.

Sở Kiều cười gật đầu một cái, khéo léo đáp lời, "Mẹ đi thong thả."

Câu mẹ này nghe hài lòng, Phạm Bồi Nghi cười ra cửa.

Đưa Phạm Bồi Nghi ra phòng bệnh, Quyền Yến Thác đứng ở cửa sổ nhìn, mắt thấy tài xế mở cửa xe, Phạm Bồi Nghi quay người lại, hướng về phía anh phất tay một cái, sau đó nàng mới lên xe.

Xe hơi màu đen lái cửa bệnh viện, Quyền Yến Thác thu hồi ánh mắt, xoay người trở lại phòng bệnh.

Tay Sở Kiều nắm chặt khăn tay tơ tằm đến ngẩn người, khóe miệng khẽ cong lên.

Người đàn ông ngồi ở bên giường, giơ tay lên vuốt chóp mũi cô, cười nói: "Em được đấy, cũng thu phục được mẹ anh."

"Tất nhiên!"

Sở Kiều hả hê hất cằm lên, nụ cười thay đổi.

Quyền Yến Thác nhìn đến mất hồn, mắt chăm chú thật chặt vào lúm đồng tiền bên má cô, anh không kìm hãm được cúi mặt xuống, hung hăng hôn môi của cô.

Cái ót bị anh đè lại, Sở Kiều không thể động đậy. Cằm cô bị người đàn ông nâng cao, theo bản năng há miệng ra, để cho lưỡi anh linh hoạt chui vào, lực mạnh mút thỏa thích liếm láp.

Cái lưỡi hơi tê tê, Sở Kiều nhăn mày, tay trái đội lên đầu vai anh, dùng sức buộc chặt.

"Oa, xấu hổ quá!"

Bỗng dưng, một giọng non nớt vang lên, "Ba, mau đưa tay mắt che!"

Hàn Nhất Nặc đưa tay bé nhỏ che mắt cô bé, chỉ là dư chút khe hở, căn bản cái gì cũng không giấu được.

"Khụ khụ!"

Hàn Thu Dương chống đỡ môi, lúng túng tằng hắng một cái, anh cúi ngườu ôm con gái lên, đưa tay che mắt cô bé.

Đứa bé ở trong lòng anh không cam lòng giãy giãy, lại không tránh thoát bàn tay Hàn Thu Dương.

Nghe được giọng Hàn Thu Dương, Sở Kiều đã đổi sắc mặt. Cô hốt hoảng đẩy người đàn ông ra trước, theo bản năng giơ tay lên che miệng, gương mặt đỏ ửng.

Thế nhưng anh lại chưa đóng cửa?!

So sánh với xấu hổ của Sở Kiều, ngược lại sắc mặt Quyền Yến Thác không có thay đổi gì. Anh khẽ xoay người, quét mắt nhìn người đàn ông đối diện, nói: "Tới rồi."

Bên này xua tan báo động, Hàn Thu Dương để con gái xuống, giọng nói lễ phép, "Đã quấy rầy."

Cũng biết là quấy rầy sao? Quyền Yến Thác liếc qua, lòng bàn tay rơi vào bên hông của Sở Kiều véo nhẹ, nếu là bọn họ không đến quấy rầy, thì vào lúc này đã có thể ăn thịt rồi!

Mặt Hàn Thu Dương áy náy, chỉ làm cho Sở Kiều càng thêm ngượng ngùng. Cô đỏ mặt cúi đầu, giọng nhát gan: "Nhanh ngồi đi."

Hàn Nhất Nặc không chịu ngồi, chạy đến bên giường, thấy thạch cao trên cánh tay Sở Kiều, mày lập tức nhíu lại, "Dì Kiều Kiều, dì có đau hay không, Nhất Nặc thổi một chút cho dì, thổi một chút sẽ không đau đớn."

Cô bé cúi đầu, cái miệng nhỏ nhắn ở trên cánh tay của cô nhẹ nhàng thổi.

Sở Kiều nâng môi, giơ tay lên sờ sờ đầu của cô bé. Chất tóc bé mềm mại, tóc dài đen bóng như lụa, "Cám ơn Nhất Nặc dì khỏe hơn nhiều, đã không đau."

"Dạ." Hàn Nhất Nặc thích thân cận cô, chống hai cánh tay có ít thịt, dám chen đến ngồi chính giữa Quyền Yến Thác và Sở Kiều.

Quyền Yến Thác bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là tránh ra, ngược lại ngồi ở bên trong ghế.

Sở kiều thuận tay cầm một chuỗi Hồng Đề trên bàn, đã rửa sạch, đưa tới trong tay Hàn Nhất Nặc. Cô bé vui mừng nhận lấy, lấy một hạt nhét vào miệng.

Tướng ăn trẻ em luôn đặc biệt đáng yêu. Chân mày nhíu chặc của Quyền Yến Thác buông ra, anh rút ra một miếng khăn giấy, giúp cô lau sạch sẽ chất lỏng ở khóe miệng.

"Cảm ơn chú." Hàn Nhất Nặc ngẩng đầu lên, một đôi mắt to đen cực kỳ động lòng người.

Môi Quyền Yến Thác mím lại, lòng bàn tay rơi vào đỉnh đầu của cô bé khẽ vuốt, nói: "Từ từ ăn."

Hiếm thấy anh có kiên nhẫn với đứa né, Sở Kiều cười một tiếng thật thấp, khóe mắt lộ ra dịu dàng. Cô nhếch mày, thấy ánh mắt Hàn Thu Dương ân cần, nói: "Hai người trở về lúc nào?"

Hàn Thu Dương mang theo con gái trở về nhà ba mẹ ăn mừng năm mới, trong khoảng thời gian này không có ở thành phố Duật Phong.

"Buổi chiều ngày hôm trước." Hàn Thu Dương mím môi, nụ cười trên mặt luôn làm cho người ta cảm thấy ấm áp.

--- ----

Hết chương 143.1

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: sẽ tiếp diễn ra sao
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thực Hoan Giả Yêu
Chương 243

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 243
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...