Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thực Hoan Giả Yêu

Chương 247

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Thỏ Đần

Quyền Yến Thác bỏ hành lí xuống, môi mỏng hơi nhếch lên: "Có tốt đến thế không? Không phải chỉ ở viện có một tuần thôi sao?"

"Vậy còn ít à?" Sở Kiều bĩu môi, không vui nói: "Bằng không anh đi ở thử một chút?"

Ý thức được mình nói cái gì, sắc mặt Sở Kiều trầm xuống, vội vàng ‘phi phi phi’ vả miệng.

Quyền Yến Thác thay xong dép đi trong nhà đi tới, đưa tay nắm lấy bả vai cô, cười nói: "Được rồi, chồng em cũng không tin mấy thứ này."

Sở Kiều cắn môi, giơ tay lên bấu má anh một cái: "Anh giúp em xách hành lí lên đi, em đi tắm."

"Đi đi." Quyền Yến Thác nâng khoé môi, nhìn cô không thể chờ đợi được chạy nhanh lên lầu.

Ở bệnh viện mấy ngày, bởi vì trên tay bó thạch cao, cô còn chưa được tắm một cách thoải mái lần nào.

Điện thoại di động trên bàn uống trà nhỏ reo, Quyền Yến Thác nâng điện thoại di động lên, sau khi thấy người gọi điện tới, ánh mắt trầm xuống: "Chuyện gì?"

Điện thoại là sở cảnh sát gọi tới, có người báo cáo cho anh tất cả đầu đuôi chuyện của Sở Nhạc Viện.

"Hiểu lầm?" Quyền Yến Thác nhíu chặt mày kiếm, trong nháy mắt mím chặt môi mỏng, anh thế mà quên mất Quý Tư Phạm.

Người bên kia điện thoại hình như thật gian nan hỏi anh: "Quyền thiếu, anh nói sự tình này xử lí ra sao?"

Hai chân Quyền Yến Thác gác lên bàn uống trà, con người giống như hắc diệu thạch loé loé. Đáy mắt anh thoáng qua nụ cười, nói: "Theo trình tự mà làm thôi, các anh cũng không cần khó xử."

Đối phương không nghĩ có thể nhận lại thái độ này của anh, cảm động đến rơi nước mắt, cảm kích khôn nguôi.

Quyền Yến Thác cúp điện thoại, trong nháy mắt gương mặt tuấn tú lo lắng trầm xuống. Vụ án này tuy liên lụy tới Sở Nhạc Viện và Giang Hổ nhưng nhiều nhất cũng chỉ nhận được bồi thường. Biết kẻ địch ở đâu mới là trọng yếu. Giang Hổ cũng chán sống rồi, chuyện lúc trước còn chưa cùng anh ta tính sổ, hôm nay còn dám con mẹ nó gây sự!

Chỉ là sao lần này Quý Tư Phạm lại ra mặt? Bình thường anh ta với nhà họ Giang cũng không tính là thân cân, chẳng lẽ cũng vì Sở Nhạc Viện mà anh ta mất công tốn sức vậy sao?

Quyền Yến Thác mím nhẹ đôi môi mỏng, sắc mặt u ám. Nhớ về bản phác thảo trong cuốn sách ảnh của Sở Kiều, đôi môi mím lại nâng lên một đường cong.

Sáng sớm, Sở Hoành Sanh đi giày tây tới công ty. Kể từ khi giao công ty cho các con gái, ông rất ít khi xuất hiện, chỉ là gần đây Sở Kiều bị thương nằm viện, ông mới tới nhiều hơn mấy lần.

" Chào buổi sáng Chủ tịch."

Theo dọc đường, nhân viên công ty thấy ông, cung kính chào hỏi.

Sắc mặt Sở Hoành Sanh ôn hòa, cũng không có điệu bộ kênh kiệu của bề trên.

Cửa thang máy mở ra, Sở Hoành Sanh cất bước vào trong, ông đi qua một cái văn phòng, bước chân dần chậm lại.

Phòng làm việc rộng mở, chỉ có thư ký đang sửa sang lại tài liệu, là văn phòng làm việc của Sở Nhạc Viện. Sở Hoành Sanh quét mắt qua ghế ngồi trống không, nhăn nhăn mày kiếm.

"Tiểu Trương, Tổng giám đốc đâu?" Trợ lí đi theo sở Hoành Sanh bên cạnh thấy ông cau mày, vội vàng mở miệng.

Thư ký thu thập xong tập tư liệu, nhấc chân đi tới, nói: "Chủ tịch, Tổng giám đốc không có ở đây."

Sở Hoành Sanh mím môi, giọng nói trầm xuống: "Tại sao lại không có ở đây?"

"Tổng giám đốc ngã bệnh, xin nghỉ dưỡng." Thư ký cúi đầu, thành thật trả lời.

Đôi mắt đầy nội liễm của Sở Hoành Sanh giật giật, không có hỏi nhiều. Ông cau mày, trực tiếp đi tới phòng làm việc ở trong cùng.

Người phương nam có thói quen ăn điểm tâm, Quý Tư Phạm tính dậy sớm, lái xe chở Quý Uẩn đi thưởng trà.

Quán trà rất đông khách, không đặt trước, khẳng định là không có chỗ ngồi. Vài người bạn tốt hay cả nhà già trẻ ngồi quây quần bên nhau vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.

Trong phòng trên lầu được ngăn cách với huyên náo bên ngoài...

Quý Tư Phạm gọi một số món mì phổ biến, bánh hạt dẻ nước, bánh táo đỏ, bánh bao xá xíu, cuối cùng anh kết thúc với hai lồng bánh sủi cảo tôm.

"Cha." Quý Tư Phạm bưng bình trà lên châm trà cho ông, cười nói: "Đồ của nhà hàng này không tệ, rất chính thống, chuẩn gốc."

Quý Uẩn quét mắt nhìn cách bầy biện xung quanh, xác thực có tư vị quê hương.

Lát sau, nhân viên phục vụ nhanh nhẹn mang đồ ăn tới rồi đóng cửa lại rời đi.

"Nhân lúc còn nóng, chúng ta ăn thôi." Quý Tư Phạm gắp lên một miếng sủi cảo tôm, bỏ vào chén của ba mình.

Quý Uẩn nếm nếm, nói: "Rất ngon."

Ông ăn xong sủi cảo tôm, đôi mắt thâm thuý nhìn về phía Quý Tư Phạm: "Con định giúp Sở Nhạc Viện ra ngoài?"

"Vâng." Quý Tư Phạm gắp một khối bánh táo đỏ, khẽ cắn, tròn mắt thâm thuý nhúc nhích. Cái mùi vị này, rất giống mùi vị anh ăn khi còn nhỏ, làm anh nhớ nhung.

Nhíu mày nhìn về người đối diện, Quý Tư Phạm nhếch nhẹ môi mỏng, nói: "Cổ phần Sở thị con đã âm thầm thu mua một chút, nhưng số lượng còn thiếu rất nhiều. Sở Nhạc Viện nắm trong tay hai mươi lăm phần trăm cổ phần Sở thị, có thể lấy được cổ phần của cô ta là quan trọng nhất."

Quý Uẩn cười một tiếng trầm thấp, chân mày đang nhíu chặt giãn ra: "Con làm việc, ba rất yên tâm."

Ông nâng chung trà lên khẽ nhấp một cái, nói: "Tư Phạm, ba chỉ có một đứa con trai là con, tương lai Quý thị cũng phải giao lại cho con."

Quý Tư Phạm gật đầu một cái, khóe miệng nụ nở cười ôn hòa. Anh cụp mắt, chuyên tâm thưởng thức.

Anh hiểu được, Quý thị trong miệng Quý Uẩn, là cần dùng Sở thị để trao đổi.

Ba ngày sau, luật sư quả nhiên nhận được điện thoại từ sở cảnh sát, cho phép bọn họ tới trại tạm giam đón người. Sở Nhạc Viện trước sau cũng không có hình thức liên lạc gì với Lưu Minh, mà Lưu Minh cũng một mực chắc chắn, sự cố đối với xe chở dầu chỉ là vô tình, cũng không phải là cố ý.

Ầm ——

Cửa lớn trại tạm giam vừa dày vừa nặng mở ra, Sở Nhạc Viện bị người ta giải ra ngoài. Ánh mặt trời bên ngoài chói mắt, cô theo bản năng giơ tay lên chắn ở trước mắt, hai mắt nhanh chóng nhíu lại.

Luật sư thấy cô ra ngoài, vội vàng đi hoàn thành nốt những thủ tục cuối cùng.

Dường như Sở Nhạc Viện có chút ngẩn người, sững sờ đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích di chuyển. Cho đến khi có người từ phía sau đẩy bả vai của cô, cô đang đi phía trước lảo đảo, suýt nữa ngã xuống đất.

"Cẩn thận."

Quý Tư Phạm đưa tay đỡ lấy hông cô, ôm cô vào trong ngực. Mấy ngày nay Sở Nhạc Viện bị giày vò, ăn không ngon ngủ không yên, tinh thần toàn thân rã rời. Khuôn mặt tái nhợt nhìn qua hết sức tiều tụy.

"Nhạc Viện?" Quý Tư Phạm giơ tay lên, vuốt nhẹ gương mặt của cô, lại bị cô sợ hãi né tránh.

"Tôi không biết cái gì hết!"

Sở Nhạc Viện né tránh đụng chạm của anh, lẩm bẩm theo bản năng.

"Nhạc Viện, là anh." Quý Tư Phạm cẩn thận thử dò xét, đưa tay về phía cô: "Anh tới đón em về nhà."

Nghe được hai chữ về nhà, dường như Sở Nhạc Viện bị xúc động. Cô nhíu mày chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng nhiên lớn tiếng khóc: "Tư Phạm, cuối cùng anh cũng tới!"

Sở Nhạc Viện nhào vào trong ngực của anh, cả người run rẩy giống như lá rụng điêu tàn.

Luật sư hoàn tất các thủ tục, ra ngoài, sau khi trao đổi một ánh mắt với Quý Tư Phạm, rời đi trước.

"Đi thôi." Đợi cô thoáng ổn định lại cảm xúc, Quý Tư Phạm đưa tay ôm lấy bờ vai cô, mang cô tới bên cạnh xe.

Sở Nhạc Viện ngơ ra, không nhịn được nhìn xung quanh, cô cắn môi, hỏi "Ba đâu? Tại sao ba không đến?"

Quý Tư Phạm cau mày, ánh mắt khổ sở nhìn về phía cô, nhẹ nhàng mím lại môi mỏng.

Nhìn thấy vẻ mặt của anh, trong lòng Sở Nhạc Viện đã dần dần hiểu. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm mũi chân, hi vọng ngưng tụ nơi đáy mắt, từng tấc vỡ vút, cho đến khi không còn chút ánh sáng.

Ngồi ở phía sau xe, Sở Nhạc Viện quay đầu nhìn ra ngoài cửa, hàm răng cắn chặt đôi môi tái nhợt. Hốc mắt cô ửng hồng, cảnh vật trước mắt hoàn toàn mơ hồ.

Quý Tư Phạm nhìn cô chán nản rơi lệ, môi mỏng mím lại giơ lên một đường cong.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: sẽ tiếp diễn ra sao
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thực Hoan Giả Yêu
Chương 247

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 247
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...